Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 1800: “Muội hiểu thì tốt quá rồi”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giống như cô, Bích Du và Thượng Quan Hàn Nguyệt cũng vậy, vẻ mặt ai cũng cực kỳ khó hiểu, nếu hôm nay Cơ Tuyết Băng không xuất hiện họ vẫn không biết còn có chuyện này, chuyện này nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.“Bây giờ muội ấy là người của chúng ta”, Diệp Thành chỉ cười nhẹ trước sự thắc mắc của mọi người.Advertisement“Người của chúng ta?”, ánh mắt mọi người lại chuyển từ Diệp Thành sang Cơ Tuyết Băng, một câu ‘người của chúng ta’ khiến các cô nhất thời chưa phản ứng kịp.Người trước mặt họ là Huyền Linh Chi Thể, là Thánh nữ của Chính Dương Tông, điện chủ phân điện thứ chín, chưởng giáo tương lai của Chính Dương Tông, bây giờ hắn lại nói cho họ Cơ Tuyết Băng đứng về phe họ, sao có thể không thắc mắc?Hơn nữa, cách ăn mặc của Cơ Tuyết Băng hôm nay quả thực rất khác trước, khiến họ cảm thấy hơi xa lạ. Mới bao lâu không gặp mà Thánh nữ Chính Dương thánh khiết hoàn mỹ khi xưa đã trở thành một sát thủ lạnh lùng quyến rũ.“Chuyện này là thế nào?”, Sở Linh lại truyền âm hỏi Diệp Thành, giọng điệu vô cùng khó hiểu.“Là thế đó đó”, Diệp Thành nhún vai: “Có một số chuyện ta không thể giải thích rõ ngay được, nàng chỉ cần biết hiện giờ muội ấy là người của chúng ta thôi”.“Ta thật sự càng ngày càng không hiểu nổi ngươi”, Sở Linh hít sâu một hơi, tình cảnh hiện tại khiến cô không khỏi cảm khái, dù thế nào cô cũng không ngờ Diệp Thành sẽ đưa Cơ Tuyết Băng tới đây, càng không thể ngờ Cơ Tuyết Băng sẽ trở thành người của họ.Khi hai người truyền âm cho nhau, bầu không khí tại hiện trường trở nên rất kỳ lạ, sự xuất hiện của Cơ Tuyết Băng khiến phía Bích Du cảm thấy khá kỳ lạ, họ luôn có cảm giác kỳ lạ không nói rõ được.“Mọi người đều biết nhau nên ta không giới thiệu từng người một nữa. Thời gian cấp bách, xuất phát thôi”, Diệp Thành ho khan, phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây, nói xong hắn xoay người bước lên hư không đầu tiên.Phía sau hắn, Cơ Tuyết Băng cũng hành động kiên quyết, áo choàng phấp phới, bóng cô ta như một bóng ma, bước đi nhẹ nhàng nhưng tốc độ lại nhanh kinh người.Thấy vậy, phía Sở Linh cũng đi theo, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác không chân thực.Trên đường đi, mọi người đều không nói gì.Tuy nhiên, để giải đáp thắc mắc của mọi người, Diệp Thành vẫn ngưng tụ việc Cơ Tuyết Băng bị truy sát đêm đó thành thần thức rồi truyền cho Sở Linh và những người khác.Khoảng ba giây sau, mọi người khẽ cau mày, lại đưa mắt nhìn sang Cơ Tuyết Băng.Nếu Diệp Thành không nói có lẽ họ cũng không biết còn có chuyện, này chẳng trách Cơ Tuyết Băng lại xuất hiện ở Hằng Nhạc Tông, chẳng trách Cơ Tuyết Băng lại trở thành người của họ, tất cả những điều này không phải vô cớ mà đều có lý do của nó.“Vốn dĩ ta không định để muội tham gia vào trận chiến hôm nay”, khi phía Sở Linh đang cau mày, Diệp Thành truyền âm cho Cơ Tuyết Băng vẫn luôn im lặng.“Ta hiểu ý huynh, ta sẽ cố hết sức mình”, Cơ Tuyết Băng nhẹ giọng đáp, dường như đã hiểu ý Diệp Thành.“Muội hiểu thì tốt quá rồi”, Diệp Thành mỉm

Giống như cô, Bích Du và Thượng Quan Hàn Nguyệt cũng vậy, vẻ mặt ai cũng cực kỳ khó hiểu, nếu hôm nay Cơ Tuyết Băng không xuất hiện họ vẫn không biết còn có chuyện này, chuyện này nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.

“Bây giờ muội ấy là người của chúng ta”, Diệp Thành chỉ cười nhẹ trước sự thắc mắc của mọi người.

Advertisement

“Người của chúng ta?”, ánh mắt mọi người lại chuyển từ Diệp Thành sang Cơ Tuyết Băng, một câu ‘người của chúng ta’ khiến các cô nhất thời chưa phản ứng kịp.

Người trước mặt họ là Huyền Linh Chi Thể, là Thánh nữ của Chính Dương Tông, điện chủ phân điện thứ chín, chưởng giáo tương lai của Chính Dương Tông, bây giờ hắn lại nói cho họ Cơ Tuyết Băng đứng về phe họ, sao có thể không thắc mắc?

Hơn nữa, cách ăn mặc của Cơ Tuyết Băng hôm nay quả thực rất khác trước, khiến họ cảm thấy hơi xa lạ. Mới bao lâu không gặp mà Thánh nữ Chính Dương thánh khiết hoàn mỹ khi xưa đã trở thành một sát thủ lạnh lùng quyến rũ.

“Chuyện này là thế nào?”, Sở Linh lại truyền âm hỏi Diệp Thành, giọng điệu vô cùng khó hiểu.

“Là thế đó đó”, Diệp Thành nhún vai: “Có một số chuyện ta không thể giải thích rõ ngay được, nàng chỉ cần biết hiện giờ muội ấy là người của chúng ta thôi”.

“Ta thật sự càng ngày càng không hiểu nổi ngươi”, Sở Linh hít sâu một hơi, tình cảnh hiện tại khiến cô không khỏi cảm khái, dù thế nào cô cũng không ngờ Diệp Thành sẽ đưa Cơ Tuyết Băng tới đây, càng không thể ngờ Cơ Tuyết Băng sẽ trở thành người của họ.

Khi hai người truyền âm cho nhau, bầu không khí tại hiện trường trở nên rất kỳ lạ, sự xuất hiện của Cơ Tuyết Băng khiến phía Bích Du cảm thấy khá kỳ lạ, họ luôn có cảm giác kỳ lạ không nói rõ được.

“Mọi người đều biết nhau nên ta không giới thiệu từng người một nữa. Thời gian cấp bách, xuất phát thôi”, Diệp Thành ho khan, phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây, nói xong hắn xoay người bước lên hư không đầu tiên.

Phía sau hắn, Cơ Tuyết Băng cũng hành động kiên quyết, áo choàng phấp phới, bóng cô ta như một bóng ma, bước đi nhẹ nhàng nhưng tốc độ lại nhanh kinh người.

Thấy vậy, phía Sở Linh cũng đi theo, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác không chân thực.

Trên đường đi, mọi người đều không nói gì.

Tuy nhiên, để giải đáp thắc mắc của mọi người, Diệp Thành vẫn ngưng tụ việc Cơ Tuyết Băng bị truy sát đêm đó thành thần thức rồi truyền cho Sở Linh và những người khác.

Khoảng ba giây sau, mọi người khẽ cau mày, lại đưa mắt nhìn sang Cơ Tuyết Băng.

Nếu Diệp Thành không nói có lẽ họ cũng không biết còn có chuyện, này chẳng trách Cơ Tuyết Băng lại xuất hiện ở Hằng Nhạc Tông, chẳng trách Cơ Tuyết Băng lại trở thành người của họ, tất cả những điều này không phải vô cớ mà đều có lý do của nó.

“Vốn dĩ ta không định để muội tham gia vào trận chiến hôm nay”, khi phía Sở Linh đang cau mày, Diệp Thành truyền âm cho Cơ Tuyết Băng vẫn luôn im lặng.

“Ta hiểu ý huynh, ta sẽ cố hết sức mình”, Cơ Tuyết Băng nhẹ giọng đáp, dường như đã hiểu ý Diệp Thành.

“Muội hiểu thì tốt quá rồi”, Diệp Thành mỉm

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giống như cô, Bích Du và Thượng Quan Hàn Nguyệt cũng vậy, vẻ mặt ai cũng cực kỳ khó hiểu, nếu hôm nay Cơ Tuyết Băng không xuất hiện họ vẫn không biết còn có chuyện này, chuyện này nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.“Bây giờ muội ấy là người của chúng ta”, Diệp Thành chỉ cười nhẹ trước sự thắc mắc của mọi người.Advertisement“Người của chúng ta?”, ánh mắt mọi người lại chuyển từ Diệp Thành sang Cơ Tuyết Băng, một câu ‘người của chúng ta’ khiến các cô nhất thời chưa phản ứng kịp.Người trước mặt họ là Huyền Linh Chi Thể, là Thánh nữ của Chính Dương Tông, điện chủ phân điện thứ chín, chưởng giáo tương lai của Chính Dương Tông, bây giờ hắn lại nói cho họ Cơ Tuyết Băng đứng về phe họ, sao có thể không thắc mắc?Hơn nữa, cách ăn mặc của Cơ Tuyết Băng hôm nay quả thực rất khác trước, khiến họ cảm thấy hơi xa lạ. Mới bao lâu không gặp mà Thánh nữ Chính Dương thánh khiết hoàn mỹ khi xưa đã trở thành một sát thủ lạnh lùng quyến rũ.“Chuyện này là thế nào?”, Sở Linh lại truyền âm hỏi Diệp Thành, giọng điệu vô cùng khó hiểu.“Là thế đó đó”, Diệp Thành nhún vai: “Có một số chuyện ta không thể giải thích rõ ngay được, nàng chỉ cần biết hiện giờ muội ấy là người của chúng ta thôi”.“Ta thật sự càng ngày càng không hiểu nổi ngươi”, Sở Linh hít sâu một hơi, tình cảnh hiện tại khiến cô không khỏi cảm khái, dù thế nào cô cũng không ngờ Diệp Thành sẽ đưa Cơ Tuyết Băng tới đây, càng không thể ngờ Cơ Tuyết Băng sẽ trở thành người của họ.Khi hai người truyền âm cho nhau, bầu không khí tại hiện trường trở nên rất kỳ lạ, sự xuất hiện của Cơ Tuyết Băng khiến phía Bích Du cảm thấy khá kỳ lạ, họ luôn có cảm giác kỳ lạ không nói rõ được.“Mọi người đều biết nhau nên ta không giới thiệu từng người một nữa. Thời gian cấp bách, xuất phát thôi”, Diệp Thành ho khan, phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây, nói xong hắn xoay người bước lên hư không đầu tiên.Phía sau hắn, Cơ Tuyết Băng cũng hành động kiên quyết, áo choàng phấp phới, bóng cô ta như một bóng ma, bước đi nhẹ nhàng nhưng tốc độ lại nhanh kinh người.Thấy vậy, phía Sở Linh cũng đi theo, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác không chân thực.Trên đường đi, mọi người đều không nói gì.Tuy nhiên, để giải đáp thắc mắc của mọi người, Diệp Thành vẫn ngưng tụ việc Cơ Tuyết Băng bị truy sát đêm đó thành thần thức rồi truyền cho Sở Linh và những người khác.Khoảng ba giây sau, mọi người khẽ cau mày, lại đưa mắt nhìn sang Cơ Tuyết Băng.Nếu Diệp Thành không nói có lẽ họ cũng không biết còn có chuyện, này chẳng trách Cơ Tuyết Băng lại xuất hiện ở Hằng Nhạc Tông, chẳng trách Cơ Tuyết Băng lại trở thành người của họ, tất cả những điều này không phải vô cớ mà đều có lý do của nó.“Vốn dĩ ta không định để muội tham gia vào trận chiến hôm nay”, khi phía Sở Linh đang cau mày, Diệp Thành truyền âm cho Cơ Tuyết Băng vẫn luôn im lặng.“Ta hiểu ý huynh, ta sẽ cố hết sức mình”, Cơ Tuyết Băng nhẹ giọng đáp, dường như đã hiểu ý Diệp Thành.“Muội hiểu thì tốt quá rồi”, Diệp Thành mỉm

Chương 1800: “Muội hiểu thì tốt quá rồi”