Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 1803: “Dù vậy cũng không được khinh địch”,

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tuy nhiên, dù đòn tấn công của đại quân Chính Dương Tông quyết liệt nhưng cũng không lay chuyển được kết giới của Thanh Vân Tông.Ba tông của Nam Sở đều có điểm mạnh riêng, kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông bá đạo, mạng lưới tình báo của Hằng Nhạc Tông kh*ng b*, sức chiến đấu của Chính Dương Tông hùng mạnh. Kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông thực sự cực kỳ mạnh, dù là Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân tinh thông kết giới trận pháp cũng phải kinh ngạc cảm thán.AdvertisementTiếp tục!Thấy kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông vẫn không hề bị lay chuyển, các điện chủ của Thanh Vân Tông đều nở nụ cười nham hiểm.Bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, mỗi hướng đều có một chiếc xe kéo bằng ngọc, mỗi hướng có hai điện chủ nhàn nhã ngồi đó, hứng thú nhìn đại quân Chính Dương Tông tấn công Thanh Vân Tông.Theo bọn họ thấy, công phá Thanh Vân Tông chỉ là vấn đề thời gian, mà bọn họ cũng rất thích xem cảnh mọi người vật lộn với cái chết.“Vẫn chưa hành động à?”, thấy Chính Dương Tông đang trên đà thắng lợi, Sở Linh hỏi Diệp Thành.“Đừng vội, để ta tìm xem ai đang điều khiển đại quân Âm Minh”, Diệp Thành mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn không ngừng quan sát đại quân Âm Minh của Chính Dương Tông: “Chỉ cần tìm được kẻ điều khiển thì đại quân Âm Minh này không tấn công cũng tự bại”.“Nếu Pháp Luân Vương đích thân điều khiển thì khó đấy”, Chung Giang trầm giọng nói.“Vậy mới phải quan sát kỹ”, Diệp Thành vừa nói vừa đảo Tiên Luân Nhãn tìm kiếm khắp nơi.“Nếu hôm nay ông ta tới thì cũng tốt”, Hằng Thiên Thượng Nhân hít sâu một hơi: “Một người dù mạnh đến đâu cũng không thể ngăn được một đại quân tu sĩ, tuy chúng ta cũng phải trả cái giá đắt, nhưng nếu diệt được ông ta thì tất cả đều xứng đáng”.“Tiếc là hôm nay ông ta không ở đây”, Diệp Thành lắc đầu bất đắc dĩ, liên tục chỉ về mấy hướng: “Người điều khiển đại quân Âm Minh ở đây là điện chủ chín phân điện của Chính Dương Tông. Bắt giặc phải bắt tướng trước, lát nữa đánh thì hạ gục chúng trước”.“Yên tâm, nhiệm vụ này chúng ta đã phân công xong rồi”, tiếng cười bỉ ổi của Cổ Tam Thông vang lên từ một hướng khác: “Ba mươi sáu cảnh giới Chuẩn Thiên đối phó với chín cảnh giới Chuẩn Thiên, đội hình bốn đấu một, không có lý do gì để thua, đó là còn chưa bao gồm nhân tố không xác định là ngươi”.“Dù vậy cũng không được khinh địch”, Diệp Thành truyền âm cho tứ phía: “Lúc trước ta từng nói Pháp Luân Vương còn điều khiển Âm Minh Khôi Tướng kỳ quái hơn nữa, tấn công Thanh Vân Tông là chuyện lớn, ông ta không có lý do gì không phái Âm Minh Khôi Tướng, nhưng ta lại không tìm thấy vết tích của chúng, vậy nên Âm Minh Khôi Tướng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, mọi người phải cẩn thận”.“Ngươi nói nhiều như vậy, rốt cuộc khi nào bắt đầu hành động? Xong việc sớm, chúng ta còn về ngủ”, Vô Nhai Đạo Nhân không kiên nhẫn nữa.“Đã đến rồi, cũng không vội gì một chốc một lát”, Diệp Thành nhún vai: “Kết giới của Thanh Vân Tông sẽ không bị phá vỡ ngay đâu, đến khi chúng mệt rồi, chúng ta ra tay cũng không muộn”.Nói xong, Diệp Thành nhìn sang Cơ Tuyết Băng bên cạnh:

Tuy nhiên, dù đòn tấn công của đại quân Chính Dương Tông quyết liệt nhưng cũng không lay chuyển được kết giới của Thanh Vân Tông.

Ba tông của Nam Sở đều có điểm mạnh riêng, kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông bá đạo, mạng lưới tình báo của Hằng Nhạc Tông kh*ng b*, sức chiến đấu của Chính Dương Tông hùng mạnh. Kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông thực sự cực kỳ mạnh, dù là Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân tinh thông kết giới trận pháp cũng phải kinh ngạc cảm thán.

Advertisement

Tiếp tục!

Thấy kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông vẫn không hề bị lay chuyển, các điện chủ của Thanh Vân Tông đều nở nụ cười nham hiểm.

Bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, mỗi hướng đều có một chiếc xe kéo bằng ngọc, mỗi hướng có hai điện chủ nhàn nhã ngồi đó, hứng thú nhìn đại quân Chính Dương Tông tấn công Thanh Vân Tông.

Theo bọn họ thấy, công phá Thanh Vân Tông chỉ là vấn đề thời gian, mà bọn họ cũng rất thích xem cảnh mọi người vật lộn với cái chết.

“Vẫn chưa hành động à?”, thấy Chính Dương Tông đang trên đà thắng lợi, Sở Linh hỏi Diệp Thành.

“Đừng vội, để ta tìm xem ai đang điều khiển đại quân Âm Minh”, Diệp Thành mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn không ngừng quan sát đại quân Âm Minh của Chính Dương Tông: “Chỉ cần tìm được kẻ điều khiển thì đại quân Âm Minh này không tấn công cũng tự bại”.

“Nếu Pháp Luân Vương đích thân điều khiển thì khó đấy”, Chung Giang trầm giọng nói.

“Vậy mới phải quan sát kỹ”, Diệp Thành vừa nói vừa đảo Tiên Luân Nhãn tìm kiếm khắp nơi.

“Nếu hôm nay ông ta tới thì cũng tốt”, Hằng Thiên Thượng Nhân hít sâu một hơi: “Một người dù mạnh đến đâu cũng không thể ngăn được một đại quân tu sĩ, tuy chúng ta cũng phải trả cái giá đắt, nhưng nếu diệt được ông ta thì tất cả đều xứng đáng”.

“Tiếc là hôm nay ông ta không ở đây”, Diệp Thành lắc đầu bất đắc dĩ, liên tục chỉ về mấy hướng: “Người điều khiển đại quân Âm Minh ở đây là điện chủ chín phân điện của Chính Dương Tông. Bắt giặc phải bắt tướng trước, lát nữa đánh thì hạ gục chúng trước”.

“Yên tâm, nhiệm vụ này chúng ta đã phân công xong rồi”, tiếng cười bỉ ổi của Cổ Tam Thông vang lên từ một hướng khác: “Ba mươi sáu cảnh giới Chuẩn Thiên đối phó với chín cảnh giới Chuẩn Thiên, đội hình bốn đấu một, không có lý do gì để thua, đó là còn chưa bao gồm nhân tố không xác định là ngươi”.

“Dù vậy cũng không được khinh địch”, Diệp Thành truyền âm cho tứ phía: “Lúc trước ta từng nói Pháp Luân Vương còn điều khiển Âm Minh Khôi Tướng kỳ quái hơn nữa, tấn công Thanh Vân Tông là chuyện lớn, ông ta không có lý do gì không phái Âm Minh Khôi Tướng, nhưng ta lại không tìm thấy vết tích của chúng, vậy nên Âm Minh Khôi Tướng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, mọi người phải cẩn thận”.

“Ngươi nói nhiều như vậy, rốt cuộc khi nào bắt đầu hành động? Xong việc sớm, chúng ta còn về ngủ”, Vô Nhai Đạo Nhân không kiên nhẫn nữa.

“Đã đến rồi, cũng không vội gì một chốc một lát”, Diệp Thành nhún vai: “Kết giới của Thanh Vân Tông sẽ không bị phá vỡ ngay đâu, đến khi chúng mệt rồi, chúng ta ra tay cũng không muộn”.

Nói xong, Diệp Thành nhìn sang Cơ Tuyết Băng bên cạnh:

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tuy nhiên, dù đòn tấn công của đại quân Chính Dương Tông quyết liệt nhưng cũng không lay chuyển được kết giới của Thanh Vân Tông.Ba tông của Nam Sở đều có điểm mạnh riêng, kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông bá đạo, mạng lưới tình báo của Hằng Nhạc Tông kh*ng b*, sức chiến đấu của Chính Dương Tông hùng mạnh. Kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông thực sự cực kỳ mạnh, dù là Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân tinh thông kết giới trận pháp cũng phải kinh ngạc cảm thán.AdvertisementTiếp tục!Thấy kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông vẫn không hề bị lay chuyển, các điện chủ của Thanh Vân Tông đều nở nụ cười nham hiểm.Bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, mỗi hướng đều có một chiếc xe kéo bằng ngọc, mỗi hướng có hai điện chủ nhàn nhã ngồi đó, hứng thú nhìn đại quân Chính Dương Tông tấn công Thanh Vân Tông.Theo bọn họ thấy, công phá Thanh Vân Tông chỉ là vấn đề thời gian, mà bọn họ cũng rất thích xem cảnh mọi người vật lộn với cái chết.“Vẫn chưa hành động à?”, thấy Chính Dương Tông đang trên đà thắng lợi, Sở Linh hỏi Diệp Thành.“Đừng vội, để ta tìm xem ai đang điều khiển đại quân Âm Minh”, Diệp Thành mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn không ngừng quan sát đại quân Âm Minh của Chính Dương Tông: “Chỉ cần tìm được kẻ điều khiển thì đại quân Âm Minh này không tấn công cũng tự bại”.“Nếu Pháp Luân Vương đích thân điều khiển thì khó đấy”, Chung Giang trầm giọng nói.“Vậy mới phải quan sát kỹ”, Diệp Thành vừa nói vừa đảo Tiên Luân Nhãn tìm kiếm khắp nơi.“Nếu hôm nay ông ta tới thì cũng tốt”, Hằng Thiên Thượng Nhân hít sâu một hơi: “Một người dù mạnh đến đâu cũng không thể ngăn được một đại quân tu sĩ, tuy chúng ta cũng phải trả cái giá đắt, nhưng nếu diệt được ông ta thì tất cả đều xứng đáng”.“Tiếc là hôm nay ông ta không ở đây”, Diệp Thành lắc đầu bất đắc dĩ, liên tục chỉ về mấy hướng: “Người điều khiển đại quân Âm Minh ở đây là điện chủ chín phân điện của Chính Dương Tông. Bắt giặc phải bắt tướng trước, lát nữa đánh thì hạ gục chúng trước”.“Yên tâm, nhiệm vụ này chúng ta đã phân công xong rồi”, tiếng cười bỉ ổi của Cổ Tam Thông vang lên từ một hướng khác: “Ba mươi sáu cảnh giới Chuẩn Thiên đối phó với chín cảnh giới Chuẩn Thiên, đội hình bốn đấu một, không có lý do gì để thua, đó là còn chưa bao gồm nhân tố không xác định là ngươi”.“Dù vậy cũng không được khinh địch”, Diệp Thành truyền âm cho tứ phía: “Lúc trước ta từng nói Pháp Luân Vương còn điều khiển Âm Minh Khôi Tướng kỳ quái hơn nữa, tấn công Thanh Vân Tông là chuyện lớn, ông ta không có lý do gì không phái Âm Minh Khôi Tướng, nhưng ta lại không tìm thấy vết tích của chúng, vậy nên Âm Minh Khôi Tướng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, mọi người phải cẩn thận”.“Ngươi nói nhiều như vậy, rốt cuộc khi nào bắt đầu hành động? Xong việc sớm, chúng ta còn về ngủ”, Vô Nhai Đạo Nhân không kiên nhẫn nữa.“Đã đến rồi, cũng không vội gì một chốc một lát”, Diệp Thành nhún vai: “Kết giới của Thanh Vân Tông sẽ không bị phá vỡ ngay đâu, đến khi chúng mệt rồi, chúng ta ra tay cũng không muộn”.Nói xong, Diệp Thành nhìn sang Cơ Tuyết Băng bên cạnh:

Chương 1803: “Dù vậy cũng không được khinh địch”,