“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1805: “Vậy thì bắt đầu thôi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thời gian chầm chậm trôi qua, sắc trời dần tối, đêm cũng đã khuya.Không biết đến lúc nào, Sở Linh mới giận dữ đá cho Diệp Thành một phát.Diệp Thành bị đá tỉnh, hắn dụi đôi mắt mơ màng nhìn xung quanh, lúc này mới nhìn về phía đại quân Chính Dương Tông: “Ba canh giờ rồi à?”Advertisement“Ngươi nghĩ sao?”“Vậy thì bắt đầu thôi”, Diệp Thành chống tay xuống đất rồi bật dậy.Rầm! Đùng! Đoàng!Tiếng nổ liên tiếp vang lên, cứ thế kéo dài hơn ba canh giờ, khí thế của đại quân ở Chính Dương Tông không còn sục sôi như ban đầu nữa, quan trọng nhất đó chính là kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông quá kiên cố.“Trước khi trời sáng nhất định phải công phá kết giới của Thanh Vân Tông”, điện chủ thứ nhất của Chính Dương Tông vô cùng khó chịu, ông ta gằn giọng vang vọng khắp đất trời.Vút!Ông ta vừa dứt lời, hư không liền rung chuyển khiến ông ta bất giác đưa mắt nhìn sang một hướng.Nơi đó có một đạo thần tiễn sấm sét màu đen đột nhiên xuất hiện mang theo sức đâm xuyên mạnh mẽ, uy lực bá đạo, tốc độ cũng nhanh đến mức khiến người ta không kịp trở tay.Kẻ nào?Điện chủ phân điện thứ nhất gằn lên, cứ thế vung chiến mâu, một mâu đâm ra khiến thần tiễn sấm sét kia bùng nổ.“Ta đã đánh giá thấp ông rồi”, trên đỉnh núi, Diệp Thành thu lại thần cung hoả diệm, khoé miệng nhếch lên, hắn không ngờ điện chủ phân điện thứ nhất lại có thể nhanh chóng phá được thần hoả sấm sét của mình như vậy.“Kẻ nào? Ra đây cho ta”, ở một bên khác, điện chủ phân điện thứ nhất vẫn đang gằn giọng.Giết!Đáp lại ông ta là tiếng nói lạnh lùng của Diệp Thành.Vù! Vù! Vù!Diệp Thành vừa dứt lời, chín đạo thần mang bên trong Thanh Vân Tông lần lượt bắn về chín hướng, chính là đòn công kích từ hư không sát trận đánh ra, mục tiêu chính là chín phương hướng của chín điện chủ phân điện.Vút! Vút! Vút!Không lâu sau đó, ở chín phương hướng của chín điện chủ các phân điện đồng loạt vang lên âm thanh, đó chính là hư không phòng ngự trận pháp, tác dụng của nó chính là bảo vệ chín điện chủ phân điện tránh bị tuyệt sát trong đại chiến.Rầm! Rầm! Đoàng!Một phương hư không sát trận, một phương là hư không phòng ngự đại trận, trên chín phía ở hư không liên tục vang lên tiếng nổ, phía Thanh Vân Tông mặc dù đánh bất ngờ khiến Chính Dương Tông trở tay không kịp nhưng ngặt nỗi phòng ngự đại trận của chín phân điện lại quá mạnh, không thể phát huy được tác dụng tuyệt sát.Khốn khiếp!Chín điện chủ của chín phân điện tức tối lần lượt đứng dậy rút ra sát kiếm.
Thời gian chầm chậm trôi qua, sắc trời dần tối, đêm cũng đã khuya.
Không biết đến lúc nào, Sở Linh mới giận dữ đá cho Diệp Thành một phát.
Diệp Thành bị đá tỉnh, hắn dụi đôi mắt mơ màng nhìn xung quanh, lúc này mới nhìn về phía đại quân Chính Dương Tông: “Ba canh giờ rồi à?”
Advertisement
“Ngươi nghĩ sao?”
“Vậy thì bắt đầu thôi”, Diệp Thành chống tay xuống đất rồi bật dậy.
Rầm! Đùng! Đoàng!
Tiếng nổ liên tiếp vang lên, cứ thế kéo dài hơn ba canh giờ, khí thế của đại quân ở Chính Dương Tông không còn sục sôi như ban đầu nữa, quan trọng nhất đó chính là kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông quá kiên cố.
“Trước khi trời sáng nhất định phải công phá kết giới của Thanh Vân Tông”, điện chủ thứ nhất của Chính Dương Tông vô cùng khó chịu, ông ta gằn giọng vang vọng khắp đất trời.
Vút!
Ông ta vừa dứt lời, hư không liền rung chuyển khiến ông ta bất giác đưa mắt nhìn sang một hướng.
Nơi đó có một đạo thần tiễn sấm sét màu đen đột nhiên xuất hiện mang theo sức đâm xuyên mạnh mẽ, uy lực bá đạo, tốc độ cũng nhanh đến mức khiến người ta không kịp trở tay.
Kẻ nào?
Điện chủ phân điện thứ nhất gằn lên, cứ thế vung chiến mâu, một mâu đâm ra khiến thần tiễn sấm sét kia bùng nổ.
“Ta đã đánh giá thấp ông rồi”, trên đỉnh núi, Diệp Thành thu lại thần cung hoả diệm, khoé miệng nhếch lên, hắn không ngờ điện chủ phân điện thứ nhất lại có thể nhanh chóng phá được thần hoả sấm sét của mình như vậy.
“Kẻ nào? Ra đây cho ta”, ở một bên khác, điện chủ phân điện thứ nhất vẫn đang gằn giọng.
Giết!
Đáp lại ông ta là tiếng nói lạnh lùng của Diệp Thành.
Vù! Vù! Vù!
Diệp Thành vừa dứt lời, chín đạo thần mang bên trong Thanh Vân Tông lần lượt bắn về chín hướng, chính là đòn công kích từ hư không sát trận đánh ra, mục tiêu chính là chín phương hướng của chín điện chủ phân điện.
Vút! Vút! Vút!
Không lâu sau đó, ở chín phương hướng của chín điện chủ các phân điện đồng loạt vang lên âm thanh, đó chính là hư không phòng ngự trận pháp, tác dụng của nó chính là bảo vệ chín điện chủ phân điện tránh bị tuyệt sát trong đại chiến.
Rầm! Rầm! Đoàng!
Một phương hư không sát trận, một phương là hư không phòng ngự đại trận, trên chín phía ở hư không liên tục vang lên tiếng nổ, phía Thanh Vân Tông mặc dù đánh bất ngờ khiến Chính Dương Tông trở tay không kịp nhưng ngặt nỗi phòng ngự đại trận của chín phân điện lại quá mạnh, không thể phát huy được tác dụng tuyệt sát.
Khốn khiếp!
Chín điện chủ của chín phân điện tức tối lần lượt đứng dậy rút ra sát kiếm.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thời gian chầm chậm trôi qua, sắc trời dần tối, đêm cũng đã khuya.Không biết đến lúc nào, Sở Linh mới giận dữ đá cho Diệp Thành một phát.Diệp Thành bị đá tỉnh, hắn dụi đôi mắt mơ màng nhìn xung quanh, lúc này mới nhìn về phía đại quân Chính Dương Tông: “Ba canh giờ rồi à?”Advertisement“Ngươi nghĩ sao?”“Vậy thì bắt đầu thôi”, Diệp Thành chống tay xuống đất rồi bật dậy.Rầm! Đùng! Đoàng!Tiếng nổ liên tiếp vang lên, cứ thế kéo dài hơn ba canh giờ, khí thế của đại quân ở Chính Dương Tông không còn sục sôi như ban đầu nữa, quan trọng nhất đó chính là kết giới hộ sơn của Thanh Vân Tông quá kiên cố.“Trước khi trời sáng nhất định phải công phá kết giới của Thanh Vân Tông”, điện chủ thứ nhất của Chính Dương Tông vô cùng khó chịu, ông ta gằn giọng vang vọng khắp đất trời.Vút!Ông ta vừa dứt lời, hư không liền rung chuyển khiến ông ta bất giác đưa mắt nhìn sang một hướng.Nơi đó có một đạo thần tiễn sấm sét màu đen đột nhiên xuất hiện mang theo sức đâm xuyên mạnh mẽ, uy lực bá đạo, tốc độ cũng nhanh đến mức khiến người ta không kịp trở tay.Kẻ nào?Điện chủ phân điện thứ nhất gằn lên, cứ thế vung chiến mâu, một mâu đâm ra khiến thần tiễn sấm sét kia bùng nổ.“Ta đã đánh giá thấp ông rồi”, trên đỉnh núi, Diệp Thành thu lại thần cung hoả diệm, khoé miệng nhếch lên, hắn không ngờ điện chủ phân điện thứ nhất lại có thể nhanh chóng phá được thần hoả sấm sét của mình như vậy.“Kẻ nào? Ra đây cho ta”, ở một bên khác, điện chủ phân điện thứ nhất vẫn đang gằn giọng.Giết!Đáp lại ông ta là tiếng nói lạnh lùng của Diệp Thành.Vù! Vù! Vù!Diệp Thành vừa dứt lời, chín đạo thần mang bên trong Thanh Vân Tông lần lượt bắn về chín hướng, chính là đòn công kích từ hư không sát trận đánh ra, mục tiêu chính là chín phương hướng của chín điện chủ phân điện.Vút! Vút! Vút!Không lâu sau đó, ở chín phương hướng của chín điện chủ các phân điện đồng loạt vang lên âm thanh, đó chính là hư không phòng ngự trận pháp, tác dụng của nó chính là bảo vệ chín điện chủ phân điện tránh bị tuyệt sát trong đại chiến.Rầm! Rầm! Đoàng!Một phương hư không sát trận, một phương là hư không phòng ngự đại trận, trên chín phía ở hư không liên tục vang lên tiếng nổ, phía Thanh Vân Tông mặc dù đánh bất ngờ khiến Chính Dương Tông trở tay không kịp nhưng ngặt nỗi phòng ngự đại trận của chín phân điện lại quá mạnh, không thể phát huy được tác dụng tuyệt sát.Khốn khiếp!Chín điện chủ của chín phân điện tức tối lần lượt đứng dậy rút ra sát kiếm.