“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1829: “Chơi lớn thật rồi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong thời gian ngắn ngủi này, một kiếm của Cơ Tuyết Băng đã đánh tan cấm cố của bảo tháp màu bạc, cả hai người vừa bị hút vào trong đã lại chạy ra ngoài.“Các ngươi đáng chết”, Giao Long phản ứng lại, hắn vô cùng phẫn nộ, sát phạt tới với yêu khí sục sôi.Thần thươngThần thương!AdvertisementDiệp Thành và Cơ Tuyết Băng lần lượt hô lên, cả hai thi triển cùng một bí pháp vả lại đều là bí thuật nhằm vào linh hồn, với tình cảnh trước mắt, với trạng thái hiện tại của cả hai thì cũng chỉ có bí thuật thần thông Thần Thương mới có thể khiến Giao Long gặp chút tổn hại mà thôi.Có điều Giao Long từng chịu thiệt một lần sao có thể dễ dàng mắc bẫy lần thứ hai, không đợi thần mang thần thương bay vào thần hải của mình, hắn ta đã đánh ra một chưởng khiến nó vỡ tan.“Tên này đúng là súc sinh”, Diệp Thành tức tối lau đi vết máu trào ra nơi khoé miệng, hắn quay người toan bỏ chạy.“Còn khủng khiếp hơn trong tưởng tượng của chúng ta nữa”, Cơ Tuyết Băng với tốc độ không hề chậm nhưng với trạng thái hiện giờ của cô thì không hề tốt đẹp gì, sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy, khí tức bất định, đến cả sức hồi phục bá đạo của Huyền Linh Chi Thể cũng không còn được như bình thường”.Gừ!Cả hai người vừa bước ra trăm trượng thì liền nghe thấy tiếng gằn giọng đinh tai nhức óc của Giao Long.Diệp Thành vô thức nhìn về sau, hắn chợt thẫn thờ, “đây….thật khủng khiếp”.Gừ!Khi Diệp Thành đang nuốt nước bọt thì lại có một tiếng gằn giọng vang vọng đất trời vang lên.Không sai, Giao Long đã biến về bản thể, chính là hình ảnh của con rồng khổng lồ màu vàng kim, kích thước phải to cả trăm trượng, từng lớp vảy rồng lấp lánh yêu mang màu vàng kim, cả cơ thể cuộn trào yêu khí và long khí, nó quá mạnh, quá mạnh, đến cả tiếng thở cũng giống như tiếng sấm rền, cơ thể khổng lồ đó choán cả hư không.Thái hư long cấm!Diệp Thành lập tức thi triển bí thuật cấm kị, hắn muốn trói buộc Giao Long trước khi hắn ta thi triển đòn công kích.Cửu thiên huyền linh cấm!Cơ Tuyết Băng cũng như vậy, cô thi triển bí pháp cấm cố.Gừ!Giao Long gằn lên, cơ thể khổng lồ xoay chuyển đảo loạn cả đất trời khiến Thái Hư Long Cấm của Diệp Thành và Cửu Thiên Huyền Linh Cấm của Cơ Tuyết Băng lập tức bị phá tan.Vạn kiếm triều tông!Phi hoàng kiếm trận!Khi đứng vững lại, cả hai lần lượt vụng kiếm chỉ về phía cơ thể khổng lồ của Giao Long, vô số kiếm mang choán đầy mặt đất, kiếm mang nào cũng vô cùng mạnh mẽ và sắc lạnh.Bang, bang, bang!Không lâu sau đó, tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên, điều khiến Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng bất lực chính là đòn công kích của bọn họ không thể làm gì lớp phòng ngự của Giao Long, chỉ có thể tạo ra chút đốm lửa trên bề mặt da thịt của Giao Long mà thôi.Hừ!Giao Long hắng giọng như tiếng sấm rền, hai bộ vuốt giáng xuống lần lượt tóm về phía Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng.“Chơi lớn thật rồi”, bị vuốt rồng tóm tới, Diệp Thành không hề di chuyển, linh khí chân nguyên toàn thân bị ép về vùng đan hải, hắn chắc chắn rằng nếu như Yêu Long ra tay mạnh thì hắn lập tức sẽ tan thành mây khói.Cơ Tuyết Băng ở một hướng khác cũng không khá khẩm hơn là bao, cả cơ thể bị cấm cố, không thể nào di chuyển.“Ta đã nói rồi mà, hôm nay nhất định sẽ bội thu”, Yêu Long cười không chút kiêng dè, trong con mắt khổng lồ to lồ lộ kia còn hiện lên vẻ hung tàn và tôi độc.Thế nhưng hắn vừa dứt lời thì cả bầu trời và mặt đất đều rung lên.Keng! Keng! Keng!
Trong thời gian ngắn ngủi này, một kiếm của Cơ Tuyết Băng đã đánh tan cấm cố của bảo tháp màu bạc, cả hai người vừa bị hút vào trong đã lại chạy ra ngoài.
“Các ngươi đáng chết”, Giao Long phản ứng lại, hắn vô cùng phẫn nộ, sát phạt tới với yêu khí sục sôi.
Thần thương
Thần thương!
Advertisement
Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng lần lượt hô lên, cả hai thi triển cùng một bí pháp vả lại đều là bí thuật nhằm vào linh hồn, với tình cảnh trước mắt, với trạng thái hiện tại của cả hai thì cũng chỉ có bí thuật thần thông Thần Thương mới có thể khiến Giao Long gặp chút tổn hại mà thôi.
Có điều Giao Long từng chịu thiệt một lần sao có thể dễ dàng mắc bẫy lần thứ hai, không đợi thần mang thần thương bay vào thần hải của mình, hắn ta đã đánh ra một chưởng khiến nó vỡ tan.
“Tên này đúng là súc sinh”, Diệp Thành tức tối lau đi vết máu trào ra nơi khoé miệng, hắn quay người toan bỏ chạy.
“Còn khủng khiếp hơn trong tưởng tượng của chúng ta nữa”, Cơ Tuyết Băng với tốc độ không hề chậm nhưng với trạng thái hiện giờ của cô thì không hề tốt đẹp gì, sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy, khí tức bất định, đến cả sức hồi phục bá đạo của Huyền Linh Chi Thể cũng không còn được như bình thường”.
Gừ!
Cả hai người vừa bước ra trăm trượng thì liền nghe thấy tiếng gằn giọng đinh tai nhức óc của Giao Long.
Diệp Thành vô thức nhìn về sau, hắn chợt thẫn thờ, “đây….thật khủng khiếp”.
Gừ!
Khi Diệp Thành đang nuốt nước bọt thì lại có một tiếng gằn giọng vang vọng đất trời vang lên.
Không sai, Giao Long đã biến về bản thể, chính là hình ảnh của con rồng khổng lồ màu vàng kim, kích thước phải to cả trăm trượng, từng lớp vảy rồng lấp lánh yêu mang màu vàng kim, cả cơ thể cuộn trào yêu khí và long khí, nó quá mạnh, quá mạnh, đến cả tiếng thở cũng giống như tiếng sấm rền, cơ thể khổng lồ đó choán cả hư không.
Thái hư long cấm!
Diệp Thành lập tức thi triển bí thuật cấm kị, hắn muốn trói buộc Giao Long trước khi hắn ta thi triển đòn công kích.
Cửu thiên huyền linh cấm!
Cơ Tuyết Băng cũng như vậy, cô thi triển bí pháp cấm cố.
Gừ!
Giao Long gằn lên, cơ thể khổng lồ xoay chuyển đảo loạn cả đất trời khiến Thái Hư Long Cấm của Diệp Thành và Cửu Thiên Huyền Linh Cấm của Cơ Tuyết Băng lập tức bị phá tan.
Vạn kiếm triều tông!
Phi hoàng kiếm trận!
Khi đứng vững lại, cả hai lần lượt vụng kiếm chỉ về phía cơ thể khổng lồ của Giao Long, vô số kiếm mang choán đầy mặt đất, kiếm mang nào cũng vô cùng mạnh mẽ và sắc lạnh.
Bang, bang, bang!
Không lâu sau đó, tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên, điều khiến Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng bất lực chính là đòn công kích của bọn họ không thể làm gì lớp phòng ngự của Giao Long, chỉ có thể tạo ra chút đốm lửa trên bề mặt da thịt của Giao Long mà thôi.
Hừ!
Giao Long hắng giọng như tiếng sấm rền, hai bộ vuốt giáng xuống lần lượt tóm về phía Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng.
“Chơi lớn thật rồi”, bị vuốt rồng tóm tới, Diệp Thành không hề di chuyển, linh khí chân nguyên toàn thân bị ép về vùng đan hải, hắn chắc chắn rằng nếu như Yêu Long ra tay mạnh thì hắn lập tức sẽ tan thành mây khói.
Cơ Tuyết Băng ở một hướng khác cũng không khá khẩm hơn là bao, cả cơ thể bị cấm cố, không thể nào di chuyển.
“Ta đã nói rồi mà, hôm nay nhất định sẽ bội thu”, Yêu Long cười không chút kiêng dè, trong con mắt khổng lồ to lồ lộ kia còn hiện lên vẻ hung tàn và tôi độc.
Thế nhưng hắn vừa dứt lời thì cả bầu trời và mặt đất đều rung lên.
Keng! Keng! Keng!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong thời gian ngắn ngủi này, một kiếm của Cơ Tuyết Băng đã đánh tan cấm cố của bảo tháp màu bạc, cả hai người vừa bị hút vào trong đã lại chạy ra ngoài.“Các ngươi đáng chết”, Giao Long phản ứng lại, hắn vô cùng phẫn nộ, sát phạt tới với yêu khí sục sôi.Thần thươngThần thương!AdvertisementDiệp Thành và Cơ Tuyết Băng lần lượt hô lên, cả hai thi triển cùng một bí pháp vả lại đều là bí thuật nhằm vào linh hồn, với tình cảnh trước mắt, với trạng thái hiện tại của cả hai thì cũng chỉ có bí thuật thần thông Thần Thương mới có thể khiến Giao Long gặp chút tổn hại mà thôi.Có điều Giao Long từng chịu thiệt một lần sao có thể dễ dàng mắc bẫy lần thứ hai, không đợi thần mang thần thương bay vào thần hải của mình, hắn ta đã đánh ra một chưởng khiến nó vỡ tan.“Tên này đúng là súc sinh”, Diệp Thành tức tối lau đi vết máu trào ra nơi khoé miệng, hắn quay người toan bỏ chạy.“Còn khủng khiếp hơn trong tưởng tượng của chúng ta nữa”, Cơ Tuyết Băng với tốc độ không hề chậm nhưng với trạng thái hiện giờ của cô thì không hề tốt đẹp gì, sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy, khí tức bất định, đến cả sức hồi phục bá đạo của Huyền Linh Chi Thể cũng không còn được như bình thường”.Gừ!Cả hai người vừa bước ra trăm trượng thì liền nghe thấy tiếng gằn giọng đinh tai nhức óc của Giao Long.Diệp Thành vô thức nhìn về sau, hắn chợt thẫn thờ, “đây….thật khủng khiếp”.Gừ!Khi Diệp Thành đang nuốt nước bọt thì lại có một tiếng gằn giọng vang vọng đất trời vang lên.Không sai, Giao Long đã biến về bản thể, chính là hình ảnh của con rồng khổng lồ màu vàng kim, kích thước phải to cả trăm trượng, từng lớp vảy rồng lấp lánh yêu mang màu vàng kim, cả cơ thể cuộn trào yêu khí và long khí, nó quá mạnh, quá mạnh, đến cả tiếng thở cũng giống như tiếng sấm rền, cơ thể khổng lồ đó choán cả hư không.Thái hư long cấm!Diệp Thành lập tức thi triển bí thuật cấm kị, hắn muốn trói buộc Giao Long trước khi hắn ta thi triển đòn công kích.Cửu thiên huyền linh cấm!Cơ Tuyết Băng cũng như vậy, cô thi triển bí pháp cấm cố.Gừ!Giao Long gằn lên, cơ thể khổng lồ xoay chuyển đảo loạn cả đất trời khiến Thái Hư Long Cấm của Diệp Thành và Cửu Thiên Huyền Linh Cấm của Cơ Tuyết Băng lập tức bị phá tan.Vạn kiếm triều tông!Phi hoàng kiếm trận!Khi đứng vững lại, cả hai lần lượt vụng kiếm chỉ về phía cơ thể khổng lồ của Giao Long, vô số kiếm mang choán đầy mặt đất, kiếm mang nào cũng vô cùng mạnh mẽ và sắc lạnh.Bang, bang, bang!Không lâu sau đó, tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên, điều khiến Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng bất lực chính là đòn công kích của bọn họ không thể làm gì lớp phòng ngự của Giao Long, chỉ có thể tạo ra chút đốm lửa trên bề mặt da thịt của Giao Long mà thôi.Hừ!Giao Long hắng giọng như tiếng sấm rền, hai bộ vuốt giáng xuống lần lượt tóm về phía Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng.“Chơi lớn thật rồi”, bị vuốt rồng tóm tới, Diệp Thành không hề di chuyển, linh khí chân nguyên toàn thân bị ép về vùng đan hải, hắn chắc chắn rằng nếu như Yêu Long ra tay mạnh thì hắn lập tức sẽ tan thành mây khói.Cơ Tuyết Băng ở một hướng khác cũng không khá khẩm hơn là bao, cả cơ thể bị cấm cố, không thể nào di chuyển.“Ta đã nói rồi mà, hôm nay nhất định sẽ bội thu”, Yêu Long cười không chút kiêng dè, trong con mắt khổng lồ to lồ lộ kia còn hiện lên vẻ hung tàn và tôi độc.Thế nhưng hắn vừa dứt lời thì cả bầu trời và mặt đất đều rung lên.Keng! Keng! Keng!