“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1844: “Tâm không tạp niệm”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cơ Tuyết Băng làm theo, lập tức gọi ra sức mạnh huyền linh hoá thành sợi xích huyền linh cố định cơ thể Diệp Thành.“Linh hồn của hắn thoát xác trong khi ở trạng thái vô thức cho nên linh hồn và cơ thể của hắn cũng sẽ bài trừ lẫn nhau trong vô thức”, Phục Linh nói tiếp, “ta cần hai người tâm ý tương thông, trong tâm không được có tạp niệm”.“Vâng”, Cơ Tuyết Băng và Sở Linh gật đầu sau đó lần lượt hít vào một hơi thật sâu. Cơ Tuyết Băng kiểm soát cơ thể Diệp Thành, Sở Linh kiểm soát linh hồn Diệp Thành khiến cả hai không ngừng lại gần nhau.AdvertisementDưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, linh hồn và cơ thể của Diệp Thành không ngừng kéo gần khoảng cách, linh hồn dần dần tiến vào cơ thể hắn.Có điều, kết quả quả nhiên như Phục Linh nói, mặc dù là linh hồn và thân xác của Diệp Thành nhưng chúng cũng đang bài trừ lẫn nhau trong vô thức, linh hồn vừa nhập vào cơ thể thì đột nhiên có phần thoát ra ngoài.“Tâm không tạp niệm”, Phục Linh khẽ giọng nhắc nhở hai người.“Làm lại”, Cơ Tuyết Băng và Sở Linh lại lần nữa hít vào một hơi thật sâu, tiếp tục kiểm soát cơ thể và linh hồn của Diệp Thành.Lần này bọn họ làm rất chậm, thận trọng từng tí một, chỉ sợ làm gì sơ xuất sẽ ảnh hưởng đến căn cơ của Diệp Thành.Hiện trường im ắng, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn vào hư không, vẻ mặt ai nấy hết sức căng thẳng vì việc đêm nay đã vượt xa phạm trù nhận thức của bọn họ.Lúc này, trên đại điện của Thiên Huyền Môn cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, Phục Nhai nhìn màn nước Hoan Thiên Thuỷ mặc trước mặt rồi lại nhìn sang Đông Hoàng Thái Tâm ở bên: “Thánh chủ, linh hồn của hắn sao lại tách ra khỏi cơ thể vậy?”Đông Hoàng Thái Tâm không nói gì, trong ánh mắt liên tục hiện lên ánh nhìn sâu xa, bà ta lẩm bẩm: “Xem ra suy đoán của ta là chính xác, trên cơ thể tiểu tử này quả nhiên ẩn chứa cơ mật”.Trong thạch thất động phủ ở Ngọc Nữ Các của Hằng Nhạc Tông.Các trưởng lão vẫn đứng trang nghiêm, ánh mắt đều hướng về không trung, không có ngoại lệ.Nơi đó, linh hồn và thể xác của Diệp Thành đã chạm vào nhau lần nữa, Cơ Tuyết Băng điều khiển sức mạnh Huyền Linh còn Sở Linh điều khiển sức mạnh linh hồn để cho linh hồn và thể xác của Diệp Thành hợp lại một lần nữa.Quy vị!Theo tiếng hô khẽ của Phục Linh, hai lòng bàn tay bà đều xuất hiện ánh sáng rực rỡ.Lần này, linh hồn và thể xác của Diệp Thành không còn kháng cự lẫn nhau nữa, việc linh hồn về lại thể xác cũng suôn sẻ hơn một chút so với dự kiến.Phù!Thấy linh hồn của Diệp Thành đã bình an vô sự trở về, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.Lúc này Phục Linh mới rút tay về, thở phào một hơi, phất tay đưa Diệp Thành trở lại thạch thất trong động phủ.“Cô cô, Diệp Thành…”, Bích Du ngập ngừng nhìn Phục Linh.“Linh hồn thoát xác đã quy vị, mọi thứ đều ổn”, Phục Linh cười nhẹ: “Nhưng sẽ mất một thời gian để linh hồn và thể xác hoàn toàn hoà nhập”.“Vậy thì tốt”, trái tim treo lơ lửng của Bích Du cuối cùng cũng dịu xuống.
Cơ Tuyết Băng làm theo, lập tức gọi ra sức mạnh huyền linh hoá thành sợi xích huyền linh cố định cơ thể Diệp Thành.
“Linh hồn của hắn thoát xác trong khi ở trạng thái vô thức cho nên linh hồn và cơ thể của hắn cũng sẽ bài trừ lẫn nhau trong vô thức”, Phục Linh nói tiếp, “ta cần hai người tâm ý tương thông, trong tâm không được có tạp niệm”.
“Vâng”, Cơ Tuyết Băng và Sở Linh gật đầu sau đó lần lượt hít vào một hơi thật sâu. Cơ Tuyết Băng kiểm soát cơ thể Diệp Thành, Sở Linh kiểm soát linh hồn Diệp Thành khiến cả hai không ngừng lại gần nhau.
Advertisement
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, linh hồn và cơ thể của Diệp Thành không ngừng kéo gần khoảng cách, linh hồn dần dần tiến vào cơ thể hắn.
Có điều, kết quả quả nhiên như Phục Linh nói, mặc dù là linh hồn và thân xác của Diệp Thành nhưng chúng cũng đang bài trừ lẫn nhau trong vô thức, linh hồn vừa nhập vào cơ thể thì đột nhiên có phần thoát ra ngoài.
“Tâm không tạp niệm”, Phục Linh khẽ giọng nhắc nhở hai người.
“Làm lại”, Cơ Tuyết Băng và Sở Linh lại lần nữa hít vào một hơi thật sâu, tiếp tục kiểm soát cơ thể và linh hồn của Diệp Thành.
Lần này bọn họ làm rất chậm, thận trọng từng tí một, chỉ sợ làm gì sơ xuất sẽ ảnh hưởng đến căn cơ của Diệp Thành.
Hiện trường im ắng, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn vào hư không, vẻ mặt ai nấy hết sức căng thẳng vì việc đêm nay đã vượt xa phạm trù nhận thức của bọn họ.
Lúc này, trên đại điện của Thiên Huyền Môn cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, Phục Nhai nhìn màn nước Hoan Thiên Thuỷ mặc trước mặt rồi lại nhìn sang Đông Hoàng Thái Tâm ở bên: “Thánh chủ, linh hồn của hắn sao lại tách ra khỏi cơ thể vậy?”
Đông Hoàng Thái Tâm không nói gì, trong ánh mắt liên tục hiện lên ánh nhìn sâu xa, bà ta lẩm bẩm: “Xem ra suy đoán của ta là chính xác, trên cơ thể tiểu tử này quả nhiên ẩn chứa cơ mật”.
Trong thạch thất động phủ ở Ngọc Nữ Các của Hằng Nhạc Tông.
Các trưởng lão vẫn đứng trang nghiêm, ánh mắt đều hướng về không trung, không có ngoại lệ.
Nơi đó, linh hồn và thể xác của Diệp Thành đã chạm vào nhau lần nữa, Cơ Tuyết Băng điều khiển sức mạnh Huyền Linh còn Sở Linh điều khiển sức mạnh linh hồn để cho linh hồn và thể xác của Diệp Thành hợp lại một lần nữa.
Quy vị!
Theo tiếng hô khẽ của Phục Linh, hai lòng bàn tay bà đều xuất hiện ánh sáng rực rỡ.
Lần này, linh hồn và thể xác của Diệp Thành không còn kháng cự lẫn nhau nữa, việc linh hồn về lại thể xác cũng suôn sẻ hơn một chút so với dự kiến.
Phù!
Thấy linh hồn của Diệp Thành đã bình an vô sự trở về, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Phục Linh mới rút tay về, thở phào một hơi, phất tay đưa Diệp Thành trở lại thạch thất trong động phủ.
“Cô cô, Diệp Thành…”, Bích Du ngập ngừng nhìn Phục Linh.
“Linh hồn thoát xác đã quy vị, mọi thứ đều ổn”, Phục Linh cười nhẹ: “Nhưng sẽ mất một thời gian để linh hồn và thể xác hoàn toàn hoà nhập”.
“Vậy thì tốt”, trái tim treo lơ lửng của Bích Du cuối cùng cũng dịu xuống.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cơ Tuyết Băng làm theo, lập tức gọi ra sức mạnh huyền linh hoá thành sợi xích huyền linh cố định cơ thể Diệp Thành.“Linh hồn của hắn thoát xác trong khi ở trạng thái vô thức cho nên linh hồn và cơ thể của hắn cũng sẽ bài trừ lẫn nhau trong vô thức”, Phục Linh nói tiếp, “ta cần hai người tâm ý tương thông, trong tâm không được có tạp niệm”.“Vâng”, Cơ Tuyết Băng và Sở Linh gật đầu sau đó lần lượt hít vào một hơi thật sâu. Cơ Tuyết Băng kiểm soát cơ thể Diệp Thành, Sở Linh kiểm soát linh hồn Diệp Thành khiến cả hai không ngừng lại gần nhau.AdvertisementDưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, linh hồn và cơ thể của Diệp Thành không ngừng kéo gần khoảng cách, linh hồn dần dần tiến vào cơ thể hắn.Có điều, kết quả quả nhiên như Phục Linh nói, mặc dù là linh hồn và thân xác của Diệp Thành nhưng chúng cũng đang bài trừ lẫn nhau trong vô thức, linh hồn vừa nhập vào cơ thể thì đột nhiên có phần thoát ra ngoài.“Tâm không tạp niệm”, Phục Linh khẽ giọng nhắc nhở hai người.“Làm lại”, Cơ Tuyết Băng và Sở Linh lại lần nữa hít vào một hơi thật sâu, tiếp tục kiểm soát cơ thể và linh hồn của Diệp Thành.Lần này bọn họ làm rất chậm, thận trọng từng tí một, chỉ sợ làm gì sơ xuất sẽ ảnh hưởng đến căn cơ của Diệp Thành.Hiện trường im ắng, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn vào hư không, vẻ mặt ai nấy hết sức căng thẳng vì việc đêm nay đã vượt xa phạm trù nhận thức của bọn họ.Lúc này, trên đại điện của Thiên Huyền Môn cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, Phục Nhai nhìn màn nước Hoan Thiên Thuỷ mặc trước mặt rồi lại nhìn sang Đông Hoàng Thái Tâm ở bên: “Thánh chủ, linh hồn của hắn sao lại tách ra khỏi cơ thể vậy?”Đông Hoàng Thái Tâm không nói gì, trong ánh mắt liên tục hiện lên ánh nhìn sâu xa, bà ta lẩm bẩm: “Xem ra suy đoán của ta là chính xác, trên cơ thể tiểu tử này quả nhiên ẩn chứa cơ mật”.Trong thạch thất động phủ ở Ngọc Nữ Các của Hằng Nhạc Tông.Các trưởng lão vẫn đứng trang nghiêm, ánh mắt đều hướng về không trung, không có ngoại lệ.Nơi đó, linh hồn và thể xác của Diệp Thành đã chạm vào nhau lần nữa, Cơ Tuyết Băng điều khiển sức mạnh Huyền Linh còn Sở Linh điều khiển sức mạnh linh hồn để cho linh hồn và thể xác của Diệp Thành hợp lại một lần nữa.Quy vị!Theo tiếng hô khẽ của Phục Linh, hai lòng bàn tay bà đều xuất hiện ánh sáng rực rỡ.Lần này, linh hồn và thể xác của Diệp Thành không còn kháng cự lẫn nhau nữa, việc linh hồn về lại thể xác cũng suôn sẻ hơn một chút so với dự kiến.Phù!Thấy linh hồn của Diệp Thành đã bình an vô sự trở về, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.Lúc này Phục Linh mới rút tay về, thở phào một hơi, phất tay đưa Diệp Thành trở lại thạch thất trong động phủ.“Cô cô, Diệp Thành…”, Bích Du ngập ngừng nhìn Phục Linh.“Linh hồn thoát xác đã quy vị, mọi thứ đều ổn”, Phục Linh cười nhẹ: “Nhưng sẽ mất một thời gian để linh hồn và thể xác hoàn toàn hoà nhập”.“Vậy thì tốt”, trái tim treo lơ lửng của Bích Du cuối cùng cũng dịu xuống.