“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1865: Vạn Kiếm Phong Thần!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nếu ngay cả nhát kiếm đó cũng không thể phá vỡ kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông thì ta nghĩ chúng ta nên rút lui đi!”, Vô Nhai Đạo Nhân ho khan.Keng!Khi mọi người đang bàn tính thì Diệp Thành đã bay vụt qua họ như một tia đao mang màu vàng, lao thẳng đến gần kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông, mỗi khi hắn xuống gần hơn một trượng thì uy lực của Vạn Kiếm Phong Thần lại mạnh hơn một phần.Advertisement“Đó… Đó là gì?”, cao thủ của Chính Dương Tông đang cố hết sức để chống lại thần phạt sấm sét, tất cả đều nhìn lên khoảng không, ánh mắt nhìn vào thần quang màu vàng còn rực rỡ hơn cả sấm sét kia.Vào lúc này, thần quang màu vàng ấy đang đến gần giống như tia sáng thần thánh.Vạn Kiếm Phong Thần!Trên hư thiên, giọng nói của Diệp Thành cùng với tiếng sấm rền vang vọng khắp đất trời.Với tốc độ này, sức mạnh này và uy lực này, một kiếm đỉnh phong nhất từ trước đến nay của Diệp Thành đâm thẳng vào kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông.Rắc rắc!Lập tức, kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông bị xuyên thủng, lấy lỗ thủng đó làm trung tâm, vết nứt trên kết giới bảo vệ lan rộng theo mọi hướng, cho đến khi toàn bộ kết giới hộ sơn sụp đổ.Đùng! Đoàng!Kết giới bị phá vỡ, thần phạt sấm sét cũng đánh xuống.Phụt! Phụt! Phụt!Chính Dương Tông lập tức bị tàn sát, không có kết giới hộ sơn bảo vệ, từng toà linh sơn sụp xuống, từng bóng người hoá thành tro bay đi, trong đó có rất nhiều cao thủ cảnh giới Không Minh, cảnh tượng cực kỳ thê thảm.Nhanh, rời khỏi Chính Dương Tông.Thành Côn giận dữ hét lên, vừa chống lại lôi kiếp vừa ra khỏi Chính Dương Tông, lấy tốc độ nhanh nhất ra khỏi phạm vi của thiên kiếp.Giống như ông ta, từng bóng người đồng loạt nhảy ra, Pháp Luân Vương cường đại cũng gọi pháp khí đáng sợ ra, dẫn các đệ tử và trưởng lão của Chính Dương Tông ra khỏi linh sơn.Đi đâu?Diệp Thành đuổi theo như một tên súc sinh, biển lôi thiên kiếp di chuyển theo chuyển động của hắn, những trưởng lão và đệ tử của Chính Dương Tông chạy chậm đều bị nhấn chìm, sau khi biển lôi qua đi, chỉ còn lại một đống tro tàn.Giết!Thành Côn tức giận ra lệnh.Lúc trước vì Diệp Thành ở độ cao một trăm nghìn trượng, công kích trận pháp không đánh được hắn, cao thủ của Chính Dương Tông cũng không lên đó đánh được, bây giờ Diệp Thành đã xuống đương nhiên không thể để hắn đi dễ dàng như vậy.Ngay lập tức, cao thủ của Chính Dương Tông người ngự động binh khí, người thi triển thần thông, tấn công Diệp Thành từ xa.Diệp Thành thấy vậy thì xoay người bỏ chạy.Tuy bây giờ người hắn đang có lôi kiếp nhưng hắn cũng hiểu rõ, Chính Dương Tông có không ít cảnh giới Chuẩn Thiên, nếu không thể đánh những cao thủ này thành tro bay ngay từ đầu thì hắn sẽ phải hứng chịu những đòn tấn công điên cuồng từ họ.
“Nếu ngay cả nhát kiếm đó cũng không thể phá vỡ kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông thì ta nghĩ chúng ta nên rút lui đi!”, Vô Nhai Đạo Nhân ho khan.
Keng!
Khi mọi người đang bàn tính thì Diệp Thành đã bay vụt qua họ như một tia đao mang màu vàng, lao thẳng đến gần kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông, mỗi khi hắn xuống gần hơn một trượng thì uy lực của Vạn Kiếm Phong Thần lại mạnh hơn một phần.
Advertisement
“Đó… Đó là gì?”, cao thủ của Chính Dương Tông đang cố hết sức để chống lại thần phạt sấm sét, tất cả đều nhìn lên khoảng không, ánh mắt nhìn vào thần quang màu vàng còn rực rỡ hơn cả sấm sét kia.
Vào lúc này, thần quang màu vàng ấy đang đến gần giống như tia sáng thần thánh.
Vạn Kiếm Phong Thần!
Trên hư thiên, giọng nói của Diệp Thành cùng với tiếng sấm rền vang vọng khắp đất trời.
Với tốc độ này, sức mạnh này và uy lực này, một kiếm đỉnh phong nhất từ trước đến nay của Diệp Thành đâm thẳng vào kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông.
Rắc rắc!
Lập tức, kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông bị xuyên thủng, lấy lỗ thủng đó làm trung tâm, vết nứt trên kết giới bảo vệ lan rộng theo mọi hướng, cho đến khi toàn bộ kết giới hộ sơn sụp đổ.
Đùng! Đoàng!
Kết giới bị phá vỡ, thần phạt sấm sét cũng đánh xuống.
Phụt! Phụt! Phụt!
Chính Dương Tông lập tức bị tàn sát, không có kết giới hộ sơn bảo vệ, từng toà linh sơn sụp xuống, từng bóng người hoá thành tro bay đi, trong đó có rất nhiều cao thủ cảnh giới Không Minh, cảnh tượng cực kỳ thê thảm.
Nhanh, rời khỏi Chính Dương Tông.
Thành Côn giận dữ hét lên, vừa chống lại lôi kiếp vừa ra khỏi Chính Dương Tông, lấy tốc độ nhanh nhất ra khỏi phạm vi của thiên kiếp.
Giống như ông ta, từng bóng người đồng loạt nhảy ra, Pháp Luân Vương cường đại cũng gọi pháp khí đáng sợ ra, dẫn các đệ tử và trưởng lão của Chính Dương Tông ra khỏi linh sơn.
Đi đâu?
Diệp Thành đuổi theo như một tên súc sinh, biển lôi thiên kiếp di chuyển theo chuyển động của hắn, những trưởng lão và đệ tử của Chính Dương Tông chạy chậm đều bị nhấn chìm, sau khi biển lôi qua đi, chỉ còn lại một đống tro tàn.
Giết!
Thành Côn tức giận ra lệnh.
Lúc trước vì Diệp Thành ở độ cao một trăm nghìn trượng, công kích trận pháp không đánh được hắn, cao thủ của Chính Dương Tông cũng không lên đó đánh được, bây giờ Diệp Thành đã xuống đương nhiên không thể để hắn đi dễ dàng như vậy.
Ngay lập tức, cao thủ của Chính Dương Tông người ngự động binh khí, người thi triển thần thông, tấn công Diệp Thành từ xa.
Diệp Thành thấy vậy thì xoay người bỏ chạy.
Tuy bây giờ người hắn đang có lôi kiếp nhưng hắn cũng hiểu rõ, Chính Dương Tông có không ít cảnh giới Chuẩn Thiên, nếu không thể đánh những cao thủ này thành tro bay ngay từ đầu thì hắn sẽ phải hứng chịu những đòn tấn công điên cuồng từ họ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nếu ngay cả nhát kiếm đó cũng không thể phá vỡ kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông thì ta nghĩ chúng ta nên rút lui đi!”, Vô Nhai Đạo Nhân ho khan.Keng!Khi mọi người đang bàn tính thì Diệp Thành đã bay vụt qua họ như một tia đao mang màu vàng, lao thẳng đến gần kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông, mỗi khi hắn xuống gần hơn một trượng thì uy lực của Vạn Kiếm Phong Thần lại mạnh hơn một phần.Advertisement“Đó… Đó là gì?”, cao thủ của Chính Dương Tông đang cố hết sức để chống lại thần phạt sấm sét, tất cả đều nhìn lên khoảng không, ánh mắt nhìn vào thần quang màu vàng còn rực rỡ hơn cả sấm sét kia.Vào lúc này, thần quang màu vàng ấy đang đến gần giống như tia sáng thần thánh.Vạn Kiếm Phong Thần!Trên hư thiên, giọng nói của Diệp Thành cùng với tiếng sấm rền vang vọng khắp đất trời.Với tốc độ này, sức mạnh này và uy lực này, một kiếm đỉnh phong nhất từ trước đến nay của Diệp Thành đâm thẳng vào kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông.Rắc rắc!Lập tức, kết giới hộ sơn của Chính Dương Tông bị xuyên thủng, lấy lỗ thủng đó làm trung tâm, vết nứt trên kết giới bảo vệ lan rộng theo mọi hướng, cho đến khi toàn bộ kết giới hộ sơn sụp đổ.Đùng! Đoàng!Kết giới bị phá vỡ, thần phạt sấm sét cũng đánh xuống.Phụt! Phụt! Phụt!Chính Dương Tông lập tức bị tàn sát, không có kết giới hộ sơn bảo vệ, từng toà linh sơn sụp xuống, từng bóng người hoá thành tro bay đi, trong đó có rất nhiều cao thủ cảnh giới Không Minh, cảnh tượng cực kỳ thê thảm.Nhanh, rời khỏi Chính Dương Tông.Thành Côn giận dữ hét lên, vừa chống lại lôi kiếp vừa ra khỏi Chính Dương Tông, lấy tốc độ nhanh nhất ra khỏi phạm vi của thiên kiếp.Giống như ông ta, từng bóng người đồng loạt nhảy ra, Pháp Luân Vương cường đại cũng gọi pháp khí đáng sợ ra, dẫn các đệ tử và trưởng lão của Chính Dương Tông ra khỏi linh sơn.Đi đâu?Diệp Thành đuổi theo như một tên súc sinh, biển lôi thiên kiếp di chuyển theo chuyển động của hắn, những trưởng lão và đệ tử của Chính Dương Tông chạy chậm đều bị nhấn chìm, sau khi biển lôi qua đi, chỉ còn lại một đống tro tàn.Giết!Thành Côn tức giận ra lệnh.Lúc trước vì Diệp Thành ở độ cao một trăm nghìn trượng, công kích trận pháp không đánh được hắn, cao thủ của Chính Dương Tông cũng không lên đó đánh được, bây giờ Diệp Thành đã xuống đương nhiên không thể để hắn đi dễ dàng như vậy.Ngay lập tức, cao thủ của Chính Dương Tông người ngự động binh khí, người thi triển thần thông, tấn công Diệp Thành từ xa.Diệp Thành thấy vậy thì xoay người bỏ chạy.Tuy bây giờ người hắn đang có lôi kiếp nhưng hắn cũng hiểu rõ, Chính Dương Tông có không ít cảnh giới Chuẩn Thiên, nếu không thể đánh những cao thủ này thành tro bay ngay từ đầu thì hắn sẽ phải hứng chịu những đòn tấn công điên cuồng từ họ.