“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1873: Uy lực có thể xẻ cả thiên địa.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Roẹt!Phía đối diện, Huyền Thần bước ra một bước rồi biến mất.Thấy vậy Diệp Thành lùi về sau.AdvertisementThế nhưng động tác của Diệp Thành vẫn chậm hơn một chút vì Huyền Thần đã xuất hiện ở không gian cách hắn ba trượng sau đó vung tay bạt tới, trông chưởng đánh này hết sức đơn giản nhưng lại hàm chứa mấy chục loại thần thông đang biến hoá.Ngay sau đó Diệp Thành lập tức bị đánh bay đi, cơ thể thánh thể mạnh mẽ bị đánh gãy mười mấy đoạn xương.“Chiến với ông ta ngươi càng yếu thì ông ta càng mạnh”, Thái Hư Cổ Long nhắc nhở.Vù!Diệp Thành lập tức gọi ra Hỗn Độn Thần Đỉnh khôi phục lại thần uy cái thế của Hỗn Độn Thần Đỉnh, đè nén hư không va vào Cửu Châu Thần Đồ đang lơ lửng trên đầu Huyền Thần.Bang! Rầm! Keng!Một đỉnh một bản đồ cứ thế chinh phạt lẫn nhau trong hư không, chiếc đỉnh như núi Thái Sơn, bản đồ như ngân hà phát ra thần huy, phát ra thiên âm đại đạo, đó là cuộc tranh đấu giữa hai loại đạo, phát ra thần huy chói lọi.Chiến!Diệp Thành đã di chuyển, hắn sải bước ra cả vài trăm trượng, tung chưởng bát hoang dung hợp với rất nhiều bí pháp, mang theo chiến ý vô địch tấn công về phía Huyền Thần.Huyền Thần không lùi về sau, ông ta vung một tay diễn hoá thiên địa, hoá thành càn khôn âm dương sau đó dung hợp với vô cực thái cực, một chưởng tung ra hoá giải uy lực trong bát hoang chưởng khiến Diệp Thành bay đi.Phụt!Diệp Thành lập tức phun ra máu, phần xương cốt còn chưa liền lại đã lại bị chém đứt vài đoạn.“Lạc ấn về đạo và cơ thể thiên kiếp còn có thể thi triển bí thuật thần thông ư?”, Diệp Thành lau đi dòng máu nơi khoé miệng, ánh mắt hắn nghiêm trọng thấy rõ. Mặc dù là thiên kiếp thần phạt nhưng hắn có một cảm giác đó chính là thuỷ tổ tam tông Huyền Thần ở phía đối diện đúng là Thần Hoàng lừng lẫy xưa nay.Làm lại!Diệp Thành lại lần nữa xông lên, chiến ý lên cao, đã là thiên kiếp thần phạt thì hắn sẽ không e sợ.Nếu đúng là Thần Hoàng thực thụ thì phải chịu, hắn căn bản không có ý định đối đầu, càng không có sức đối đầu nhưng chỉ là pháp tắc về đạo ngưng tụ thành chân thân nên hắn đương nhiên không sợ.Thế nhưng Diệp Thành còn chưa kịp sát phạt tới trước Huyền Thần thì một đạo thần mang cái thế đã giáng từ trên trời xuống với thiên lôi bao quanh, uy lực có thể xẻ cả thiên địa.Mẹ kiếp!Diệp Thành vội giơ kiếm Thiên Khuyết lên.Bang!Nhát kiếm tuyệt thế kia cứ thế chém vào kiếm Thiên Khuyết sau đó chém tới mức khiến Diệp Thành nửa quỳ trên mặt đất, hắn phun ra một ngụm máu tươi.Rầm! Bịch!Tiếp đó, âm thanh của tiếng bước chân lại vang lên, trong lớp sương màu đen có thiên lôi xẹt qua lại có một người xuất hiện, thân thể rắn rỏi vững chãi như núi, mang theo uy lực của một vị hoàng.
Roẹt!
Phía đối diện, Huyền Thần bước ra một bước rồi biến mất.
Thấy vậy Diệp Thành lùi về sau.
Advertisement
Thế nhưng động tác của Diệp Thành vẫn chậm hơn một chút vì Huyền Thần đã xuất hiện ở không gian cách hắn ba trượng sau đó vung tay bạt tới, trông chưởng đánh này hết sức đơn giản nhưng lại hàm chứa mấy chục loại thần thông đang biến hoá.
Ngay sau đó Diệp Thành lập tức bị đánh bay đi, cơ thể thánh thể mạnh mẽ bị đánh gãy mười mấy đoạn xương.
“Chiến với ông ta ngươi càng yếu thì ông ta càng mạnh”, Thái Hư Cổ Long nhắc nhở.
Vù!
Diệp Thành lập tức gọi ra Hỗn Độn Thần Đỉnh khôi phục lại thần uy cái thế của Hỗn Độn Thần Đỉnh, đè nén hư không va vào Cửu Châu Thần Đồ đang lơ lửng trên đầu Huyền Thần.
Bang! Rầm! Keng!
Một đỉnh một bản đồ cứ thế chinh phạt lẫn nhau trong hư không, chiếc đỉnh như núi Thái Sơn, bản đồ như ngân hà phát ra thần huy, phát ra thiên âm đại đạo, đó là cuộc tranh đấu giữa hai loại đạo, phát ra thần huy chói lọi.
Chiến!
Diệp Thành đã di chuyển, hắn sải bước ra cả vài trăm trượng, tung chưởng bát hoang dung hợp với rất nhiều bí pháp, mang theo chiến ý vô địch tấn công về phía Huyền Thần.
Huyền Thần không lùi về sau, ông ta vung một tay diễn hoá thiên địa, hoá thành càn khôn âm dương sau đó dung hợp với vô cực thái cực, một chưởng tung ra hoá giải uy lực trong bát hoang chưởng khiến Diệp Thành bay đi.
Phụt!
Diệp Thành lập tức phun ra máu, phần xương cốt còn chưa liền lại đã lại bị chém đứt vài đoạn.
“Lạc ấn về đạo và cơ thể thiên kiếp còn có thể thi triển bí thuật thần thông ư?”, Diệp Thành lau đi dòng máu nơi khoé miệng, ánh mắt hắn nghiêm trọng thấy rõ. Mặc dù là thiên kiếp thần phạt nhưng hắn có một cảm giác đó chính là thuỷ tổ tam tông Huyền Thần ở phía đối diện đúng là Thần Hoàng lừng lẫy xưa nay.
Làm lại!
Diệp Thành lại lần nữa xông lên, chiến ý lên cao, đã là thiên kiếp thần phạt thì hắn sẽ không e sợ.
Nếu đúng là Thần Hoàng thực thụ thì phải chịu, hắn căn bản không có ý định đối đầu, càng không có sức đối đầu nhưng chỉ là pháp tắc về đạo ngưng tụ thành chân thân nên hắn đương nhiên không sợ.
Thế nhưng Diệp Thành còn chưa kịp sát phạt tới trước Huyền Thần thì một đạo thần mang cái thế đã giáng từ trên trời xuống với thiên lôi bao quanh, uy lực có thể xẻ cả thiên địa.
Mẹ kiếp!
Diệp Thành vội giơ kiếm Thiên Khuyết lên.
Bang!
Nhát kiếm tuyệt thế kia cứ thế chém vào kiếm Thiên Khuyết sau đó chém tới mức khiến Diệp Thành nửa quỳ trên mặt đất, hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Rầm! Bịch!
Tiếp đó, âm thanh của tiếng bước chân lại vang lên, trong lớp sương màu đen có thiên lôi xẹt qua lại có một người xuất hiện, thân thể rắn rỏi vững chãi như núi, mang theo uy lực của một vị hoàng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Roẹt!Phía đối diện, Huyền Thần bước ra một bước rồi biến mất.Thấy vậy Diệp Thành lùi về sau.AdvertisementThế nhưng động tác của Diệp Thành vẫn chậm hơn một chút vì Huyền Thần đã xuất hiện ở không gian cách hắn ba trượng sau đó vung tay bạt tới, trông chưởng đánh này hết sức đơn giản nhưng lại hàm chứa mấy chục loại thần thông đang biến hoá.Ngay sau đó Diệp Thành lập tức bị đánh bay đi, cơ thể thánh thể mạnh mẽ bị đánh gãy mười mấy đoạn xương.“Chiến với ông ta ngươi càng yếu thì ông ta càng mạnh”, Thái Hư Cổ Long nhắc nhở.Vù!Diệp Thành lập tức gọi ra Hỗn Độn Thần Đỉnh khôi phục lại thần uy cái thế của Hỗn Độn Thần Đỉnh, đè nén hư không va vào Cửu Châu Thần Đồ đang lơ lửng trên đầu Huyền Thần.Bang! Rầm! Keng!Một đỉnh một bản đồ cứ thế chinh phạt lẫn nhau trong hư không, chiếc đỉnh như núi Thái Sơn, bản đồ như ngân hà phát ra thần huy, phát ra thiên âm đại đạo, đó là cuộc tranh đấu giữa hai loại đạo, phát ra thần huy chói lọi.Chiến!Diệp Thành đã di chuyển, hắn sải bước ra cả vài trăm trượng, tung chưởng bát hoang dung hợp với rất nhiều bí pháp, mang theo chiến ý vô địch tấn công về phía Huyền Thần.Huyền Thần không lùi về sau, ông ta vung một tay diễn hoá thiên địa, hoá thành càn khôn âm dương sau đó dung hợp với vô cực thái cực, một chưởng tung ra hoá giải uy lực trong bát hoang chưởng khiến Diệp Thành bay đi.Phụt!Diệp Thành lập tức phun ra máu, phần xương cốt còn chưa liền lại đã lại bị chém đứt vài đoạn.“Lạc ấn về đạo và cơ thể thiên kiếp còn có thể thi triển bí thuật thần thông ư?”, Diệp Thành lau đi dòng máu nơi khoé miệng, ánh mắt hắn nghiêm trọng thấy rõ. Mặc dù là thiên kiếp thần phạt nhưng hắn có một cảm giác đó chính là thuỷ tổ tam tông Huyền Thần ở phía đối diện đúng là Thần Hoàng lừng lẫy xưa nay.Làm lại!Diệp Thành lại lần nữa xông lên, chiến ý lên cao, đã là thiên kiếp thần phạt thì hắn sẽ không e sợ.Nếu đúng là Thần Hoàng thực thụ thì phải chịu, hắn căn bản không có ý định đối đầu, càng không có sức đối đầu nhưng chỉ là pháp tắc về đạo ngưng tụ thành chân thân nên hắn đương nhiên không sợ.Thế nhưng Diệp Thành còn chưa kịp sát phạt tới trước Huyền Thần thì một đạo thần mang cái thế đã giáng từ trên trời xuống với thiên lôi bao quanh, uy lực có thể xẻ cả thiên địa.Mẹ kiếp!Diệp Thành vội giơ kiếm Thiên Khuyết lên.Bang!Nhát kiếm tuyệt thế kia cứ thế chém vào kiếm Thiên Khuyết sau đó chém tới mức khiến Diệp Thành nửa quỳ trên mặt đất, hắn phun ra một ngụm máu tươi.Rầm! Bịch!Tiếp đó, âm thanh của tiếng bước chân lại vang lên, trong lớp sương màu đen có thiên lôi xẹt qua lại có một người xuất hiện, thân thể rắn rỏi vững chãi như núi, mang theo uy lực của một vị hoàng.