“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1877: “Nhưng đây là sự thực”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cơ Tuyết Băng hết sức lãnh đạm, cô nhìn vào hư không, thần sắc nghiêm nghị trước nay chưa từng có. Mặc dù cô biết thiên kiếp của Diệp Thành rất mạnh nhưng cảnh tượng này đã vượt qua mọi dự liệu của cô, chín vị Hoàng của Đại Sở, đó là sự tồn tại nghịch thiên thế nào. Chín người cùng xuất hiện, thập tử nhất sinh.“Sư phụ phải một mình đấu lại với chín người, đúng là không công bằng”, Tịch Nhan mặt mày tái nhợt, cô bé nắm chặt tay Cơ Tuyết Băng, trong đôi mắt rõ vẻ mong chờ.Advertisement“Chúng ta…không giúp gì được đâu”, Cơ Tuyết Băng cuối cùng cũng lên tiếng, cô lắc đầu bất lực, “đã là thiên kiếp của huynh ấy, nếu muốn sống sót thì huynh ấy buộc phải đối mặt với chín vị Hoàng của Đại Sở, ngoài ra không còn cách nào khác”.“Mẹ kiếp, đúng là vô vị”, ở một bên chiến trường chợt vang lên tiếng tiếng mắng chửi của phía Tư Đồ Nam, Tạ Vân.“Chín vị Hoàng của Đại Sở, đánh…đánh thế nào?”“Báo ứng, đây đều là báo ứng”, phía Thành Côn mặt mày cũng tôi độc, ông ta bật cười không chút kiêng kị.Mặc dù ông ta cũng kinh ngạc vì Diệp Thành có thể dẫn ra thần phạt của Cửu Hoàng nhưng đối với ông ta mà nói thì đây lại là tin tốt lành vì theo như ông ta thấy thì sau ngày hôm nay Đại Sở sẽ không còn cái tên Diệp Thành nữa.“Không thể nào, không thể nào”, Pháp Luân Vương trong biển thiên lôi ở cách đó không xa mặt mày tôi độc thấy rõ, ông ta là vị vua chí cao vô thượng, đến ông ta năm xưa cũng không thể dẫn ra thần phạt của chín vị hoàng đế mà một hậu bối như Diệp Thành lại có thể dẫn ra, về điểm này thôi cũng đủ lý do để ông ta thua Diệp Thành rồi.“Nhưng đây là sự thực”, Đao Hoàng ở phía đối diện lãnh đạm lên tiếng, ông ta nhìn thẳng Pháp Luân Vương, “giang sơn sẽ có nhân tài xuất hiện, thời đại này không thuộc về tiền bối nữa rồi”.“Vậy thì giết”, Pháp Luân Vương gằn giọng, một bước lên trời sát phạt về phía biển thiên lôi kia.“Dừng lại”, Tiêu Thần gạt chân chặn trước mặt Pháp Luân Vương sau đó tung ra một kích rẽ ngang đất trời.Cút!Pháp Luân Vương tay cầm càn khôn đánh ra một chưởng khiến Tiêu Thần bay đi, tiếp đó ông ta lật tay tung quyền đánh lùi Đao Hoàng, tiếp nữa là nhất chỉ u mang đánh lùi Độc Cô Ngạo, cuối cùng là đại ấn trấn áp Thiên Tông Lão Tổ vừa xông lên.Giết!Sau khi phá được vòng vây ngăn trở của bốn người, Pháp Luân Vương sát phạt vào biển thiên lôi.Thấy vậy, Diệp Thành vốn dĩ đã rất thảm hại thì chợt tái mặt, Cửu Hoàng của Đại Sở đã khiến hắn không còn thời gian mà thở chứ đừng nói là thêm một Pháp Luân Vương nữa.Thế nhưng cảnh tượng khiến tất cả mọi người kinh ngạc xuất hiện.Pháp Luân Vương vừa bước vào biển thiên lôi thì biển thiên lôi chợt mở rộng lên hơn gấp đôi, nơi biển thiên lôi và biển sương đen kịt va chạm vào nhau liền có lôi điện xẹt qua.Rầm! Rầm! Rầm!Rất nhanh sau đó, âm thanh dữ dội vang lên.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, chín bóng hình mơ hồ còn lại từ từ đi tới, bộ pháp thống nhất, chậm rãi nhưng lại có tiết tấu, có lẽ vì cơ thể bọn họ quá nặng nên hư không đều rung chuyển.“Lại…lại là chín vị Hoàng của Đại Sở?”, khi trông thấy chân dung của chín người này, tất cả mọi người đều hết sức kinh ngạc vì chín người vừa đi ra chẳng phải là Sở Hoàng, Viêm Hoàng, Nguyệt Hoàng, Đông Hoàng, Thái Vương, Thiên Táng Hoàng, Chiến Vương, Huyền Hoàng và Thần Hoàng sao?
Cơ Tuyết Băng hết sức lãnh đạm, cô nhìn vào hư không, thần sắc nghiêm nghị trước nay chưa từng có. Mặc dù cô biết thiên kiếp của Diệp Thành rất mạnh nhưng cảnh tượng này đã vượt qua mọi dự liệu của cô, chín vị Hoàng của Đại Sở, đó là sự tồn tại nghịch thiên thế nào. Chín người cùng xuất hiện, thập tử nhất sinh.
“Sư phụ phải một mình đấu lại với chín người, đúng là không công bằng”, Tịch Nhan mặt mày tái nhợt, cô bé nắm chặt tay Cơ Tuyết Băng, trong đôi mắt rõ vẻ mong chờ.
Advertisement
“Chúng ta…không giúp gì được đâu”, Cơ Tuyết Băng cuối cùng cũng lên tiếng, cô lắc đầu bất lực, “đã là thiên kiếp của huynh ấy, nếu muốn sống sót thì huynh ấy buộc phải đối mặt với chín vị Hoàng của Đại Sở, ngoài ra không còn cách nào khác”.
“Mẹ kiếp, đúng là vô vị”, ở một bên chiến trường chợt vang lên tiếng tiếng mắng chửi của phía Tư Đồ Nam, Tạ Vân.
“Chín vị Hoàng của Đại Sở, đánh…đánh thế nào?”
“Báo ứng, đây đều là báo ứng”, phía Thành Côn mặt mày cũng tôi độc, ông ta bật cười không chút kiêng kị.
Mặc dù ông ta cũng kinh ngạc vì Diệp Thành có thể dẫn ra thần phạt của Cửu Hoàng nhưng đối với ông ta mà nói thì đây lại là tin tốt lành vì theo như ông ta thấy thì sau ngày hôm nay Đại Sở sẽ không còn cái tên Diệp Thành nữa.
“Không thể nào, không thể nào”, Pháp Luân Vương trong biển thiên lôi ở cách đó không xa mặt mày tôi độc thấy rõ, ông ta là vị vua chí cao vô thượng, đến ông ta năm xưa cũng không thể dẫn ra thần phạt của chín vị hoàng đế mà một hậu bối như Diệp Thành lại có thể dẫn ra, về điểm này thôi cũng đủ lý do để ông ta thua Diệp Thành rồi.
“Nhưng đây là sự thực”, Đao Hoàng ở phía đối diện lãnh đạm lên tiếng, ông ta nhìn thẳng Pháp Luân Vương, “giang sơn sẽ có nhân tài xuất hiện, thời đại này không thuộc về tiền bối nữa rồi”.
“Vậy thì giết”, Pháp Luân Vương gằn giọng, một bước lên trời sát phạt về phía biển thiên lôi kia.
“Dừng lại”, Tiêu Thần gạt chân chặn trước mặt Pháp Luân Vương sau đó tung ra một kích rẽ ngang đất trời.
Cút!
Pháp Luân Vương tay cầm càn khôn đánh ra một chưởng khiến Tiêu Thần bay đi, tiếp đó ông ta lật tay tung quyền đánh lùi Đao Hoàng, tiếp nữa là nhất chỉ u mang đánh lùi Độc Cô Ngạo, cuối cùng là đại ấn trấn áp Thiên Tông Lão Tổ vừa xông lên.
Giết!
Sau khi phá được vòng vây ngăn trở của bốn người, Pháp Luân Vương sát phạt vào biển thiên lôi.
Thấy vậy, Diệp Thành vốn dĩ đã rất thảm hại thì chợt tái mặt, Cửu Hoàng của Đại Sở đã khiến hắn không còn thời gian mà thở chứ đừng nói là thêm một Pháp Luân Vương nữa.
Thế nhưng cảnh tượng khiến tất cả mọi người kinh ngạc xuất hiện.
Pháp Luân Vương vừa bước vào biển thiên lôi thì biển thiên lôi chợt mở rộng lên hơn gấp đôi, nơi biển thiên lôi và biển sương đen kịt va chạm vào nhau liền có lôi điện xẹt qua.
Rầm! Rầm! Rầm!
Rất nhanh sau đó, âm thanh dữ dội vang lên.
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, chín bóng hình mơ hồ còn lại từ từ đi tới, bộ pháp thống nhất, chậm rãi nhưng lại có tiết tấu, có lẽ vì cơ thể bọn họ quá nặng nên hư không đều rung chuyển.
“Lại…lại là chín vị Hoàng của Đại Sở?”, khi trông thấy chân dung của chín người này, tất cả mọi người đều hết sức kinh ngạc vì chín người vừa đi ra chẳng phải là Sở Hoàng, Viêm Hoàng, Nguyệt Hoàng, Đông Hoàng, Thái Vương, Thiên Táng Hoàng, Chiến Vương, Huyền Hoàng và Thần Hoàng sao?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cơ Tuyết Băng hết sức lãnh đạm, cô nhìn vào hư không, thần sắc nghiêm nghị trước nay chưa từng có. Mặc dù cô biết thiên kiếp của Diệp Thành rất mạnh nhưng cảnh tượng này đã vượt qua mọi dự liệu của cô, chín vị Hoàng của Đại Sở, đó là sự tồn tại nghịch thiên thế nào. Chín người cùng xuất hiện, thập tử nhất sinh.“Sư phụ phải một mình đấu lại với chín người, đúng là không công bằng”, Tịch Nhan mặt mày tái nhợt, cô bé nắm chặt tay Cơ Tuyết Băng, trong đôi mắt rõ vẻ mong chờ.Advertisement“Chúng ta…không giúp gì được đâu”, Cơ Tuyết Băng cuối cùng cũng lên tiếng, cô lắc đầu bất lực, “đã là thiên kiếp của huynh ấy, nếu muốn sống sót thì huynh ấy buộc phải đối mặt với chín vị Hoàng của Đại Sở, ngoài ra không còn cách nào khác”.“Mẹ kiếp, đúng là vô vị”, ở một bên chiến trường chợt vang lên tiếng tiếng mắng chửi của phía Tư Đồ Nam, Tạ Vân.“Chín vị Hoàng của Đại Sở, đánh…đánh thế nào?”“Báo ứng, đây đều là báo ứng”, phía Thành Côn mặt mày cũng tôi độc, ông ta bật cười không chút kiêng kị.Mặc dù ông ta cũng kinh ngạc vì Diệp Thành có thể dẫn ra thần phạt của Cửu Hoàng nhưng đối với ông ta mà nói thì đây lại là tin tốt lành vì theo như ông ta thấy thì sau ngày hôm nay Đại Sở sẽ không còn cái tên Diệp Thành nữa.“Không thể nào, không thể nào”, Pháp Luân Vương trong biển thiên lôi ở cách đó không xa mặt mày tôi độc thấy rõ, ông ta là vị vua chí cao vô thượng, đến ông ta năm xưa cũng không thể dẫn ra thần phạt của chín vị hoàng đế mà một hậu bối như Diệp Thành lại có thể dẫn ra, về điểm này thôi cũng đủ lý do để ông ta thua Diệp Thành rồi.“Nhưng đây là sự thực”, Đao Hoàng ở phía đối diện lãnh đạm lên tiếng, ông ta nhìn thẳng Pháp Luân Vương, “giang sơn sẽ có nhân tài xuất hiện, thời đại này không thuộc về tiền bối nữa rồi”.“Vậy thì giết”, Pháp Luân Vương gằn giọng, một bước lên trời sát phạt về phía biển thiên lôi kia.“Dừng lại”, Tiêu Thần gạt chân chặn trước mặt Pháp Luân Vương sau đó tung ra một kích rẽ ngang đất trời.Cút!Pháp Luân Vương tay cầm càn khôn đánh ra một chưởng khiến Tiêu Thần bay đi, tiếp đó ông ta lật tay tung quyền đánh lùi Đao Hoàng, tiếp nữa là nhất chỉ u mang đánh lùi Độc Cô Ngạo, cuối cùng là đại ấn trấn áp Thiên Tông Lão Tổ vừa xông lên.Giết!Sau khi phá được vòng vây ngăn trở của bốn người, Pháp Luân Vương sát phạt vào biển thiên lôi.Thấy vậy, Diệp Thành vốn dĩ đã rất thảm hại thì chợt tái mặt, Cửu Hoàng của Đại Sở đã khiến hắn không còn thời gian mà thở chứ đừng nói là thêm một Pháp Luân Vương nữa.Thế nhưng cảnh tượng khiến tất cả mọi người kinh ngạc xuất hiện.Pháp Luân Vương vừa bước vào biển thiên lôi thì biển thiên lôi chợt mở rộng lên hơn gấp đôi, nơi biển thiên lôi và biển sương đen kịt va chạm vào nhau liền có lôi điện xẹt qua.Rầm! Rầm! Rầm!Rất nhanh sau đó, âm thanh dữ dội vang lên.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, chín bóng hình mơ hồ còn lại từ từ đi tới, bộ pháp thống nhất, chậm rãi nhưng lại có tiết tấu, có lẽ vì cơ thể bọn họ quá nặng nên hư không đều rung chuyển.“Lại…lại là chín vị Hoàng của Đại Sở?”, khi trông thấy chân dung của chín người này, tất cả mọi người đều hết sức kinh ngạc vì chín người vừa đi ra chẳng phải là Sở Hoàng, Viêm Hoàng, Nguyệt Hoàng, Đông Hoàng, Thái Vương, Thiên Táng Hoàng, Chiến Vương, Huyền Hoàng và Thần Hoàng sao?