Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 1881: “Đợi ta giành được thiên hạ, ta sẽ lấy nàng”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trận chiến đến giờ vẫn chưa phân định thắng thua, bọn họ cần Pháp Luân Vương và đại quân Âm Minh, nếu Pháp Luân Vương cố chấp muốn chiến đấu với cửu Hoàng thì chắc chắn bọn họ sẽ thất bại, bọn họ chưa muốn chết.Tuy nhiên Pháp Luân Vương lại ngó lơ tiếng gọi của Thành Côn và Ân Trụ.AdvertisementSấm sét đùng đoàng nhưng không ngăn được khoé mắt ướt đẫm của ông ta.Khóc, Pháp Luân Vương cái thế đã khóc, đôi mắt già nua mờ đục bị nước mắt làm cho nhoè đi.“Đợi ta giành được thiên hạ, ta sẽ lấy nàng”.“Ta không cần thiên hạ, chỉ cần cuộc sống bình yên là đủ rồi”.Đến lúc sắp chết, bên tai Pháp Luân Vương vang lên những lời này, trong tầm mắt mơ hồ xuất hiện bóng dáng một nữ tử bình thường đang đứng dưới gốc cây hoa đào, nhón chân nhìn về phía trước chờ ông ta về. Lúc đó ông ta không phải vị vua vô song, nhưng lại có tấm lòng cái thế, lúc đó nàng không có dung mạo tuyệt thế nhưng lại dịu dàng như nước.“Phù Nhi, ta thua rồi, Chúc Phong của nàng… thua rồi”, Pháp Luân Vương bật cười, nụ cười mệt mỏi, giọng nói khàn khàn, kiệt sức, trên khuôn mặt già nua đẫm máu và nước mắt.Lời nói này khiến người nghe cảm thấy lòng nặng nề.Dù là kẻ thù không đội trời chung, nhưng người của liên quân tứ phương trên chiến trường vẫn thầm thở dài, trải qua năm tháng bể dâu, vị vua vô song trước khi chết vẫn nhớ về hồng nhan khuynh thế.Hoặc có thể nói, điều ông ta không cam lòng là một lời hứa, muốn lấy cả thiên hạ để cưới nàng, khiến nàng trở thành Hoàng phi tôn quý nhất.Chỉ là thăng trầm của cuộc đời, lời hứa năm nào đã biến thành ký ức không toàn vẹn, năm tháng chờ đợi biến thành tiếc nuối cả đời, hồng nhan khuynh thế nên đi đâu để tìm, họ đã bỏ lỡ trăm nghìn luân hồi, chớp mắt đã mấy chục nghìn năm.A!Giữa muôn ngàn bi thương, tiếng hét rung chuyển đất trời vang lên.Trong biển lôi, Pháp Luân Vương bước đi lảo đảo, lại lần nữa lao thẳng về phía cửu Hoàng Đại Sở, vị vua vô song dù phải chết cũng phải chết trên con đường chiến đấu.Ù! Ù! Ù!Kiếm Thái A rung lên, bia Thần của Viêm Hoàng bùng lên uy lực kinh thiên động địa, thiên ô Phục Ma của Nguyệt Hoàng xoay tròn, chuông Đông Hoàng ngân dài, lư đồng Thiên Táng phát ra ánh sáng rực rỡ, kiếm Uyên Hồng chém ra kiếm mang vô song…Sấm sét trong biển lôi b*n r* liên tục nhưng vẫn bị đòn công kích của cửu Hoàng che mất.Bùm! Đùng! Đoàng!Tiếng ầm lớn xen lẫn với tiếng sấm làm rung chuyển cả đất trời.

Trận chiến đến giờ vẫn chưa phân định thắng thua, bọn họ cần Pháp Luân Vương và đại quân Âm Minh, nếu Pháp Luân Vương cố chấp muốn chiến đấu với cửu Hoàng thì chắc chắn bọn họ sẽ thất bại, bọn họ chưa muốn chết.

Tuy nhiên Pháp Luân Vương lại ngó lơ tiếng gọi của Thành Côn và Ân Trụ.

Advertisement

Sấm sét đùng đoàng nhưng không ngăn được khoé mắt ướt đẫm của ông ta.

Khóc, Pháp Luân Vương cái thế đã khóc, đôi mắt già nua mờ đục bị nước mắt làm cho nhoè đi.

“Đợi ta giành được thiên hạ, ta sẽ lấy nàng”.

“Ta không cần thiên hạ, chỉ cần cuộc sống bình yên là đủ rồi”.

Đến lúc sắp chết, bên tai Pháp Luân Vương vang lên những lời này, trong tầm mắt mơ hồ xuất hiện bóng dáng một nữ tử bình thường đang đứng dưới gốc cây hoa đào, nhón chân nhìn về phía trước chờ ông ta về. Lúc đó ông ta không phải vị vua vô song, nhưng lại có tấm lòng cái thế, lúc đó nàng không có dung mạo tuyệt thế nhưng lại dịu dàng như nước.

“Phù Nhi, ta thua rồi, Chúc Phong của nàng… thua rồi”, Pháp Luân Vương bật cười, nụ cười mệt mỏi, giọng nói khàn khàn, kiệt sức, trên khuôn mặt già nua đẫm máu và nước mắt.

Lời nói này khiến người nghe cảm thấy lòng nặng nề.

Dù là kẻ thù không đội trời chung, nhưng người của liên quân tứ phương trên chiến trường vẫn thầm thở dài, trải qua năm tháng bể dâu, vị vua vô song trước khi chết vẫn nhớ về hồng nhan khuynh thế.

Hoặc có thể nói, điều ông ta không cam lòng là một lời hứa, muốn lấy cả thiên hạ để cưới nàng, khiến nàng trở thành Hoàng phi tôn quý nhất.

Chỉ là thăng trầm của cuộc đời, lời hứa năm nào đã biến thành ký ức không toàn vẹn, năm tháng chờ đợi biến thành tiếc nuối cả đời, hồng nhan khuynh thế nên đi đâu để tìm, họ đã bỏ lỡ trăm nghìn luân hồi, chớp mắt đã mấy chục nghìn năm.

A!

Giữa muôn ngàn bi thương, tiếng hét rung chuyển đất trời vang lên.

Trong biển lôi, Pháp Luân Vương bước đi lảo đảo, lại lần nữa lao thẳng về phía cửu Hoàng Đại Sở, vị vua vô song dù phải chết cũng phải chết trên con đường chiến đấu.

Ù! Ù! Ù!

Kiếm Thái A rung lên, bia Thần của Viêm Hoàng bùng lên uy lực kinh thiên động địa, thiên ô Phục Ma của Nguyệt Hoàng xoay tròn, chuông Đông Hoàng ngân dài, lư đồng Thiên Táng phát ra ánh sáng rực rỡ, kiếm Uyên Hồng chém ra kiếm mang vô song…

Sấm sét trong biển lôi b*n r* liên tục nhưng vẫn bị đòn công kích của cửu Hoàng che mất.

Bùm! Đùng! Đoàng!

Tiếng ầm lớn xen lẫn với tiếng sấm làm rung chuyển cả đất trời.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trận chiến đến giờ vẫn chưa phân định thắng thua, bọn họ cần Pháp Luân Vương và đại quân Âm Minh, nếu Pháp Luân Vương cố chấp muốn chiến đấu với cửu Hoàng thì chắc chắn bọn họ sẽ thất bại, bọn họ chưa muốn chết.Tuy nhiên Pháp Luân Vương lại ngó lơ tiếng gọi của Thành Côn và Ân Trụ.AdvertisementSấm sét đùng đoàng nhưng không ngăn được khoé mắt ướt đẫm của ông ta.Khóc, Pháp Luân Vương cái thế đã khóc, đôi mắt già nua mờ đục bị nước mắt làm cho nhoè đi.“Đợi ta giành được thiên hạ, ta sẽ lấy nàng”.“Ta không cần thiên hạ, chỉ cần cuộc sống bình yên là đủ rồi”.Đến lúc sắp chết, bên tai Pháp Luân Vương vang lên những lời này, trong tầm mắt mơ hồ xuất hiện bóng dáng một nữ tử bình thường đang đứng dưới gốc cây hoa đào, nhón chân nhìn về phía trước chờ ông ta về. Lúc đó ông ta không phải vị vua vô song, nhưng lại có tấm lòng cái thế, lúc đó nàng không có dung mạo tuyệt thế nhưng lại dịu dàng như nước.“Phù Nhi, ta thua rồi, Chúc Phong của nàng… thua rồi”, Pháp Luân Vương bật cười, nụ cười mệt mỏi, giọng nói khàn khàn, kiệt sức, trên khuôn mặt già nua đẫm máu và nước mắt.Lời nói này khiến người nghe cảm thấy lòng nặng nề.Dù là kẻ thù không đội trời chung, nhưng người của liên quân tứ phương trên chiến trường vẫn thầm thở dài, trải qua năm tháng bể dâu, vị vua vô song trước khi chết vẫn nhớ về hồng nhan khuynh thế.Hoặc có thể nói, điều ông ta không cam lòng là một lời hứa, muốn lấy cả thiên hạ để cưới nàng, khiến nàng trở thành Hoàng phi tôn quý nhất.Chỉ là thăng trầm của cuộc đời, lời hứa năm nào đã biến thành ký ức không toàn vẹn, năm tháng chờ đợi biến thành tiếc nuối cả đời, hồng nhan khuynh thế nên đi đâu để tìm, họ đã bỏ lỡ trăm nghìn luân hồi, chớp mắt đã mấy chục nghìn năm.A!Giữa muôn ngàn bi thương, tiếng hét rung chuyển đất trời vang lên.Trong biển lôi, Pháp Luân Vương bước đi lảo đảo, lại lần nữa lao thẳng về phía cửu Hoàng Đại Sở, vị vua vô song dù phải chết cũng phải chết trên con đường chiến đấu.Ù! Ù! Ù!Kiếm Thái A rung lên, bia Thần của Viêm Hoàng bùng lên uy lực kinh thiên động địa, thiên ô Phục Ma của Nguyệt Hoàng xoay tròn, chuông Đông Hoàng ngân dài, lư đồng Thiên Táng phát ra ánh sáng rực rỡ, kiếm Uyên Hồng chém ra kiếm mang vô song…Sấm sét trong biển lôi b*n r* liên tục nhưng vẫn bị đòn công kích của cửu Hoàng che mất.Bùm! Đùng! Đoàng!Tiếng ầm lớn xen lẫn với tiếng sấm làm rung chuyển cả đất trời.

Chương 1881: “Đợi ta giành được thiên hạ, ta sẽ lấy nàng”.