“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1886: “Lại một người nữa”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Khi ba người đang cảm thán thì Đao Hoàng và Độc Cô Ngạo vẫn luôn im lặng chợt đồng thời nhìn về một hướng.Ở đó, một thanh niên mặc y phục màu trắng chậm rãi bước đi trên không, giống như thư sinh yếu ớt, không tìm ra chút khí tức tu sĩ nào từ trên người hắn ta nhưng lại tạo cho người ta áp lực như núi, hắn ta chẳng phải Chu Thiên Dật – con trai Đông Hoàng sao?“Không phải người thời đại này”, đôi mắt sâu của Đao Hoàng hơi nheo lại.Advertisement“Đó là con trai của Đông Hoàng”, Tiêu Thần lên tiếng, dù là hắn ta cũng phải kinh ngạc, khi nhìn thấy Chu Thiên Dật hắn ta cũng bất giác lộ vẻ dè chừng, đều là con nối dõi của Hoàng đế, nhưng hắn ta tự nhận mình không bằng Chu Thiên Dật.“Phụ Hoàng”, Chu Thiên Dật không quan tâm đến ánh mắt của phía Đao Hoàng, đôi mắt như giếng cổ không một gợn sóng lúc này đang nhìn Đông Hoàng trong biển lôi, dù đó không phải Đông Hoàng thật nhưng khoé mắt hắn ta vẫn ươn ướt.“Mẫu thân”, chẳng mấy chốc giọng nữ trong trẻo như âm thanh tự nhiên vang lên, ở nơi tiếp giáp giữa trời và đất, một bóng dáng xinh đẹp như mộng như ảo chầm chậm xuất hiện, tựa như tiên tử, thánh khiết hoàn mỹ, đó chẳng phải Thiên Thương Nguyệt – con gái của Nguyệt Hoàng sao?Cũng giống như Chu Thiên Dật, sau khi dừng lại, đôi mắt đẹp nhìn Nguyệt Hoàng trong biển lôi chăm chú, dần dần trong mắt cô ta ậng lên hơi nước, sau đó ngưng tụ thành sương dưới ánh trăng.“Phụ Hoàng”.“Phụ Hoàng”.Hai giọng nói vang lên không theo thứ tự cụ thể nào, phía Đông và phía Tây của biển lôi đều có bóng người xuất hiện, đều là dung nhan tuyệt thế, một người mặc đồ trắng, một người mặc chiến giáp, một người như cửu thiên huyền nữ, một người như nữ vương cái thế.“Con gái của Sở Hoàng, Đại Sở Hoàng Yên”.“Con gái của Huyền Hoàng, Nam Minh Ngọc Thu”.Lần này người nói là Độc Cô Ngạo, dù là ông ta khi nhìn thấy con gái của hai vị Hoàng đế cũng không khỏi hít sâu một hơi, khi nhìn Nam Minh Ngọc Thu, trong mắt ông ta còn hiện lên vẻ dè chừng rõ rệt.“Năm người con trai con gái của chín vị Hoàng đế Đại Sở đã tới, họ định làm gì?”, có người kinh ngạc thốt lên.“Lại một người nữa”.Lời nói của một người thu hút sự chú ý của rất nhiều người.Dưới sự chú ý của mọi người, một thanh niên mặc áo giáp hoàng kim sải bước đi tới, mái tóc dày đen nhánh, hai mắt như sao, thân hình như núi, bước đi nặng nề, giữa những bước đi còn mang theo dáng vẻ oai phong lẫm liệt của bậc đế vương.“Nhìn tướng mạo chắc là con trai của Thái Vương”, có người vô thức nhìn thanh niên mặc áo giáp hoàng kim, rồi lại vô thức nhìn Thái Vương bá đạo vô song trong biển lôi, dung mạo hai người giống nhau đến chín phần.“Hắn là Long Đằng, con trai Thái Vương”, Tiêu Thần lên tiếng, trong mắt ánh lên vẻ kiêng dè.“Người, người kia…”, lão già Gia Cát Vũ chỉ tay lên trời, hơn nữa vẻ mặt còn kỳ quái khó tả.Nghe vậy, phía Đao Hoàng cũng nhìn sang.Vẫn ở nơi tiếp giáp giữa trời và đất, một bóng dáng già nua xuất hiện, bước đi chậm rãi, lưng hơi còng, tóc đã bạc, nhìn từ xa vẫn có thể thấy đôi mắt già nua đục ngầu.
Khi ba người đang cảm thán thì Đao Hoàng và Độc Cô Ngạo vẫn luôn im lặng chợt đồng thời nhìn về một hướng.
Ở đó, một thanh niên mặc y phục màu trắng chậm rãi bước đi trên không, giống như thư sinh yếu ớt, không tìm ra chút khí tức tu sĩ nào từ trên người hắn ta nhưng lại tạo cho người ta áp lực như núi, hắn ta chẳng phải Chu Thiên Dật – con trai Đông Hoàng sao?
“Không phải người thời đại này”, đôi mắt sâu của Đao Hoàng hơi nheo lại.
Advertisement
“Đó là con trai của Đông Hoàng”, Tiêu Thần lên tiếng, dù là hắn ta cũng phải kinh ngạc, khi nhìn thấy Chu Thiên Dật hắn ta cũng bất giác lộ vẻ dè chừng, đều là con nối dõi của Hoàng đế, nhưng hắn ta tự nhận mình không bằng Chu Thiên Dật.
“Phụ Hoàng”, Chu Thiên Dật không quan tâm đến ánh mắt của phía Đao Hoàng, đôi mắt như giếng cổ không một gợn sóng lúc này đang nhìn Đông Hoàng trong biển lôi, dù đó không phải Đông Hoàng thật nhưng khoé mắt hắn ta vẫn ươn ướt.
“Mẫu thân”, chẳng mấy chốc giọng nữ trong trẻo như âm thanh tự nhiên vang lên, ở nơi tiếp giáp giữa trời và đất, một bóng dáng xinh đẹp như mộng như ảo chầm chậm xuất hiện, tựa như tiên tử, thánh khiết hoàn mỹ, đó chẳng phải Thiên Thương Nguyệt – con gái của Nguyệt Hoàng sao?
Cũng giống như Chu Thiên Dật, sau khi dừng lại, đôi mắt đẹp nhìn Nguyệt Hoàng trong biển lôi chăm chú, dần dần trong mắt cô ta ậng lên hơi nước, sau đó ngưng tụ thành sương dưới ánh trăng.
“Phụ Hoàng”.
“Phụ Hoàng”.
Hai giọng nói vang lên không theo thứ tự cụ thể nào, phía Đông và phía Tây của biển lôi đều có bóng người xuất hiện, đều là dung nhan tuyệt thế, một người mặc đồ trắng, một người mặc chiến giáp, một người như cửu thiên huyền nữ, một người như nữ vương cái thế.
“Con gái của Sở Hoàng, Đại Sở Hoàng Yên”.
“Con gái của Huyền Hoàng, Nam Minh Ngọc Thu”.
Lần này người nói là Độc Cô Ngạo, dù là ông ta khi nhìn thấy con gái của hai vị Hoàng đế cũng không khỏi hít sâu một hơi, khi nhìn Nam Minh Ngọc Thu, trong mắt ông ta còn hiện lên vẻ dè chừng rõ rệt.
“Năm người con trai con gái của chín vị Hoàng đế Đại Sở đã tới, họ định làm gì?”, có người kinh ngạc thốt lên.
“Lại một người nữa”.
Lời nói của một người thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Dưới sự chú ý của mọi người, một thanh niên mặc áo giáp hoàng kim sải bước đi tới, mái tóc dày đen nhánh, hai mắt như sao, thân hình như núi, bước đi nặng nề, giữa những bước đi còn mang theo dáng vẻ oai phong lẫm liệt của bậc đế vương.
“Nhìn tướng mạo chắc là con trai của Thái Vương”, có người vô thức nhìn thanh niên mặc áo giáp hoàng kim, rồi lại vô thức nhìn Thái Vương bá đạo vô song trong biển lôi, dung mạo hai người giống nhau đến chín phần.
“Hắn là Long Đằng, con trai Thái Vương”, Tiêu Thần lên tiếng, trong mắt ánh lên vẻ kiêng dè.
“Người, người kia…”, lão già Gia Cát Vũ chỉ tay lên trời, hơn nữa vẻ mặt còn kỳ quái khó tả.
Nghe vậy, phía Đao Hoàng cũng nhìn sang.
Vẫn ở nơi tiếp giáp giữa trời và đất, một bóng dáng già nua xuất hiện, bước đi chậm rãi, lưng hơi còng, tóc đã bạc, nhìn từ xa vẫn có thể thấy đôi mắt già nua đục ngầu.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Khi ba người đang cảm thán thì Đao Hoàng và Độc Cô Ngạo vẫn luôn im lặng chợt đồng thời nhìn về một hướng.Ở đó, một thanh niên mặc y phục màu trắng chậm rãi bước đi trên không, giống như thư sinh yếu ớt, không tìm ra chút khí tức tu sĩ nào từ trên người hắn ta nhưng lại tạo cho người ta áp lực như núi, hắn ta chẳng phải Chu Thiên Dật – con trai Đông Hoàng sao?“Không phải người thời đại này”, đôi mắt sâu của Đao Hoàng hơi nheo lại.Advertisement“Đó là con trai của Đông Hoàng”, Tiêu Thần lên tiếng, dù là hắn ta cũng phải kinh ngạc, khi nhìn thấy Chu Thiên Dật hắn ta cũng bất giác lộ vẻ dè chừng, đều là con nối dõi của Hoàng đế, nhưng hắn ta tự nhận mình không bằng Chu Thiên Dật.“Phụ Hoàng”, Chu Thiên Dật không quan tâm đến ánh mắt của phía Đao Hoàng, đôi mắt như giếng cổ không một gợn sóng lúc này đang nhìn Đông Hoàng trong biển lôi, dù đó không phải Đông Hoàng thật nhưng khoé mắt hắn ta vẫn ươn ướt.“Mẫu thân”, chẳng mấy chốc giọng nữ trong trẻo như âm thanh tự nhiên vang lên, ở nơi tiếp giáp giữa trời và đất, một bóng dáng xinh đẹp như mộng như ảo chầm chậm xuất hiện, tựa như tiên tử, thánh khiết hoàn mỹ, đó chẳng phải Thiên Thương Nguyệt – con gái của Nguyệt Hoàng sao?Cũng giống như Chu Thiên Dật, sau khi dừng lại, đôi mắt đẹp nhìn Nguyệt Hoàng trong biển lôi chăm chú, dần dần trong mắt cô ta ậng lên hơi nước, sau đó ngưng tụ thành sương dưới ánh trăng.“Phụ Hoàng”.“Phụ Hoàng”.Hai giọng nói vang lên không theo thứ tự cụ thể nào, phía Đông và phía Tây của biển lôi đều có bóng người xuất hiện, đều là dung nhan tuyệt thế, một người mặc đồ trắng, một người mặc chiến giáp, một người như cửu thiên huyền nữ, một người như nữ vương cái thế.“Con gái của Sở Hoàng, Đại Sở Hoàng Yên”.“Con gái của Huyền Hoàng, Nam Minh Ngọc Thu”.Lần này người nói là Độc Cô Ngạo, dù là ông ta khi nhìn thấy con gái của hai vị Hoàng đế cũng không khỏi hít sâu một hơi, khi nhìn Nam Minh Ngọc Thu, trong mắt ông ta còn hiện lên vẻ dè chừng rõ rệt.“Năm người con trai con gái của chín vị Hoàng đế Đại Sở đã tới, họ định làm gì?”, có người kinh ngạc thốt lên.“Lại một người nữa”.Lời nói của một người thu hút sự chú ý của rất nhiều người.Dưới sự chú ý của mọi người, một thanh niên mặc áo giáp hoàng kim sải bước đi tới, mái tóc dày đen nhánh, hai mắt như sao, thân hình như núi, bước đi nặng nề, giữa những bước đi còn mang theo dáng vẻ oai phong lẫm liệt của bậc đế vương.“Nhìn tướng mạo chắc là con trai của Thái Vương”, có người vô thức nhìn thanh niên mặc áo giáp hoàng kim, rồi lại vô thức nhìn Thái Vương bá đạo vô song trong biển lôi, dung mạo hai người giống nhau đến chín phần.“Hắn là Long Đằng, con trai Thái Vương”, Tiêu Thần lên tiếng, trong mắt ánh lên vẻ kiêng dè.“Người, người kia…”, lão già Gia Cát Vũ chỉ tay lên trời, hơn nữa vẻ mặt còn kỳ quái khó tả.Nghe vậy, phía Đao Hoàng cũng nhìn sang.Vẫn ở nơi tiếp giáp giữa trời và đất, một bóng dáng già nua xuất hiện, bước đi chậm rãi, lưng hơi còng, tóc đã bạc, nhìn từ xa vẫn có thể thấy đôi mắt già nua đục ngầu.