“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1898: Khốn kiếp, một lũ khốn kiếp!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nói thật, vừa rồi ta đã suýt sử dụng Thiên Chiếu với Ma Vương”, Diệp Thành ho khan một tiếng.“Hiểu”, Thái Hư Cổ Long lắc đầu: “Chỉ trách tình cảnh hôm nay quá vớ vẩn, bất kỳ ai tiến đến cảnh giới Thiên thì giây tiếp theo sẽ bị bao vây công kích ngay”.“Giữa tám vị vương cần có sự cân bằng”, Diệp Thành hít sâu một hơi: “Nếu có ai phá vỡ sự cân bằng này sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, Ma Vương là một ví dụ điển hình”.Advertisement“Xem ra ngươi đã hiểu rất rõ!”“Vì thế ta mới ghìm lại không phóng Thiên Chiếu”, Diệp Thành cười tươi: “Bởi vì còn có người không muốn Ma Vương tiến đến cảnh giới Thiên hơn ta”.“Đời Ma Vương kết thúc rồi”, Thái Hư Cổ Long nói rồi nhìn hư không: “Ông ta bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để tiến đến cảnh giới Thiên, cơ hội này đã biến mất”.Quả nhiên, Thái Hư Cổ Long vừa dứt lời, tiếng hét phẫn nộ vang vọng khắp cả đất trời, Quỳ Vũ Cương bị bảy vị vương bao vây tấn công, ma thể nứt ra, ma huyết tuôn trào.A!Tiếng hét tràn ngập đau thương và không cam lòng của Ma Vương vang lên, chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa là ông ta có thể dẫn ra thiên kiếp cảnh giới Thiên rồi, nhưng ông ta lại bỏ lỡ khoảnh khắc đó, ở ẩn chờ đợi hàng chục nghìn năm, cuối cùng vẫn vô ích.Haiz!Thấy Ma Vương như vậy, phía Đao Hoàng bên dưới không khỏi thầm thở dài, tuy họ cũng không muốn Ma Vương tiến đến cảnh giới Thiên nhưng đáng tiếc như vậy sao họ không thấy xót xa cho được.Hừ hừ hừ!Thấy Ma Vương vô duyên với cảnh giới Thiên, phía Quỷ Vương mới ngừng tấn công, bọn họ vẫn đang trong biển lôi, còn phải ứng phó với sự tấn công của cửu Hoàng Đại Sở, nếu muốn chống lại áp lực này để bao vây giết Ma Vương thì phải trả cái giá cực kỳ đắt.Phụt!Dưới sự chú ý của mọi người, Ma Vương phun ra một ngụm máu, không biết vì tức giận hay do bị thương.Ông ta lảo đảo một hồi, bước đi loạng choạng ra khỏi biển lôi, với trạng thái lúc này, ông ta không thể địch lại cửu Hoàng, ông ta đã bỏ lỡ cơ hội đột phá cảnh giới Thiên, có phải ông trời lại cho ông ta thêm một cơ hội nữa không? Vì thế, ông ta ở lại trong biển lôi này thêm nữa cũng không còn ý nghĩa gì.Rầm! Rầm! Rầm!Bước chân Ma Vương vẫn nặng nề, bầu trời rung lên nhưng bóng lưng ông ta trông lại thật hiu quanh và cô đơn, Ma Vương vô song, mái tóc dài đã có vài sợi bác, ông ta cũng đã già rồi.Khốn kiếp, một lũ khốn kiếp!Trong đại điện Thiên Huyền Môn, tiếng chửi mắng chói tai vang vọng khắp nơi.Nhìn ra xa thì thấy Đông Hoàng Thái Tâm đang cầm roi da trong tay, vẻ mặt tức giận, thở hổn hển: “Đừng kéo ta, để ta đi đánh chết mấy tên khốn đó”.“Thánh chủ bớt giận!”, Phục Nhai đã nằm bò dưới đất, hai tay ôm chặt chân Đông Hoàng Thái Tâm, bị kéo đi mười mấy trượng vẫn không chịu buông tay.“Mười vị Hoàng sắp giáng thế rồi, công đức của chúng ta cũng sắp viên mãn, lão nương chờ mãi cũng tới lúc được rời khỏi nơi chán chết này, thế mà lại chơi ta như thế. Mẹ kiếp, khốn nạn, vô liêm sỉ”.Đùng! Đoàng!
“Nói thật, vừa rồi ta đã suýt sử dụng Thiên Chiếu với Ma Vương”, Diệp Thành ho khan một tiếng.
“Hiểu”, Thái Hư Cổ Long lắc đầu: “Chỉ trách tình cảnh hôm nay quá vớ vẩn, bất kỳ ai tiến đến cảnh giới Thiên thì giây tiếp theo sẽ bị bao vây công kích ngay”.
“Giữa tám vị vương cần có sự cân bằng”, Diệp Thành hít sâu một hơi: “Nếu có ai phá vỡ sự cân bằng này sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, Ma Vương là một ví dụ điển hình”.
Advertisement
“Xem ra ngươi đã hiểu rất rõ!”
“Vì thế ta mới ghìm lại không phóng Thiên Chiếu”, Diệp Thành cười tươi: “Bởi vì còn có người không muốn Ma Vương tiến đến cảnh giới Thiên hơn ta”.
“Đời Ma Vương kết thúc rồi”, Thái Hư Cổ Long nói rồi nhìn hư không: “Ông ta bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để tiến đến cảnh giới Thiên, cơ hội này đã biến mất”.
Quả nhiên, Thái Hư Cổ Long vừa dứt lời, tiếng hét phẫn nộ vang vọng khắp cả đất trời, Quỳ Vũ Cương bị bảy vị vương bao vây tấn công, ma thể nứt ra, ma huyết tuôn trào.
A!
Tiếng hét tràn ngập đau thương và không cam lòng của Ma Vương vang lên, chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa là ông ta có thể dẫn ra thiên kiếp cảnh giới Thiên rồi, nhưng ông ta lại bỏ lỡ khoảnh khắc đó, ở ẩn chờ đợi hàng chục nghìn năm, cuối cùng vẫn vô ích.
Haiz!
Thấy Ma Vương như vậy, phía Đao Hoàng bên dưới không khỏi thầm thở dài, tuy họ cũng không muốn Ma Vương tiến đến cảnh giới Thiên nhưng đáng tiếc như vậy sao họ không thấy xót xa cho được.
Hừ hừ hừ!
Thấy Ma Vương vô duyên với cảnh giới Thiên, phía Quỷ Vương mới ngừng tấn công, bọn họ vẫn đang trong biển lôi, còn phải ứng phó với sự tấn công của cửu Hoàng Đại Sở, nếu muốn chống lại áp lực này để bao vây giết Ma Vương thì phải trả cái giá cực kỳ đắt.
Phụt!
Dưới sự chú ý của mọi người, Ma Vương phun ra một ngụm máu, không biết vì tức giận hay do bị thương.
Ông ta lảo đảo một hồi, bước đi loạng choạng ra khỏi biển lôi, với trạng thái lúc này, ông ta không thể địch lại cửu Hoàng, ông ta đã bỏ lỡ cơ hội đột phá cảnh giới Thiên, có phải ông trời lại cho ông ta thêm một cơ hội nữa không? Vì thế, ông ta ở lại trong biển lôi này thêm nữa cũng không còn ý nghĩa gì.
Rầm! Rầm! Rầm!
Bước chân Ma Vương vẫn nặng nề, bầu trời rung lên nhưng bóng lưng ông ta trông lại thật hiu quanh và cô đơn, Ma Vương vô song, mái tóc dài đã có vài sợi bác, ông ta cũng đã già rồi.
Khốn kiếp, một lũ khốn kiếp!
Trong đại điện Thiên Huyền Môn, tiếng chửi mắng chói tai vang vọng khắp nơi.
Nhìn ra xa thì thấy Đông Hoàng Thái Tâm đang cầm roi da trong tay, vẻ mặt tức giận, thở hổn hển: “Đừng kéo ta, để ta đi đánh chết mấy tên khốn đó”.
“Thánh chủ bớt giận!”, Phục Nhai đã nằm bò dưới đất, hai tay ôm chặt chân Đông Hoàng Thái Tâm, bị kéo đi mười mấy trượng vẫn không chịu buông tay.
“Mười vị Hoàng sắp giáng thế rồi, công đức của chúng ta cũng sắp viên mãn, lão nương chờ mãi cũng tới lúc được rời khỏi nơi chán chết này, thế mà lại chơi ta như thế. Mẹ kiếp, khốn nạn, vô liêm sỉ”.
Đùng! Đoàng!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nói thật, vừa rồi ta đã suýt sử dụng Thiên Chiếu với Ma Vương”, Diệp Thành ho khan một tiếng.“Hiểu”, Thái Hư Cổ Long lắc đầu: “Chỉ trách tình cảnh hôm nay quá vớ vẩn, bất kỳ ai tiến đến cảnh giới Thiên thì giây tiếp theo sẽ bị bao vây công kích ngay”.“Giữa tám vị vương cần có sự cân bằng”, Diệp Thành hít sâu một hơi: “Nếu có ai phá vỡ sự cân bằng này sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, Ma Vương là một ví dụ điển hình”.Advertisement“Xem ra ngươi đã hiểu rất rõ!”“Vì thế ta mới ghìm lại không phóng Thiên Chiếu”, Diệp Thành cười tươi: “Bởi vì còn có người không muốn Ma Vương tiến đến cảnh giới Thiên hơn ta”.“Đời Ma Vương kết thúc rồi”, Thái Hư Cổ Long nói rồi nhìn hư không: “Ông ta bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để tiến đến cảnh giới Thiên, cơ hội này đã biến mất”.Quả nhiên, Thái Hư Cổ Long vừa dứt lời, tiếng hét phẫn nộ vang vọng khắp cả đất trời, Quỳ Vũ Cương bị bảy vị vương bao vây tấn công, ma thể nứt ra, ma huyết tuôn trào.A!Tiếng hét tràn ngập đau thương và không cam lòng của Ma Vương vang lên, chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa là ông ta có thể dẫn ra thiên kiếp cảnh giới Thiên rồi, nhưng ông ta lại bỏ lỡ khoảnh khắc đó, ở ẩn chờ đợi hàng chục nghìn năm, cuối cùng vẫn vô ích.Haiz!Thấy Ma Vương như vậy, phía Đao Hoàng bên dưới không khỏi thầm thở dài, tuy họ cũng không muốn Ma Vương tiến đến cảnh giới Thiên nhưng đáng tiếc như vậy sao họ không thấy xót xa cho được.Hừ hừ hừ!Thấy Ma Vương vô duyên với cảnh giới Thiên, phía Quỷ Vương mới ngừng tấn công, bọn họ vẫn đang trong biển lôi, còn phải ứng phó với sự tấn công của cửu Hoàng Đại Sở, nếu muốn chống lại áp lực này để bao vây giết Ma Vương thì phải trả cái giá cực kỳ đắt.Phụt!Dưới sự chú ý của mọi người, Ma Vương phun ra một ngụm máu, không biết vì tức giận hay do bị thương.Ông ta lảo đảo một hồi, bước đi loạng choạng ra khỏi biển lôi, với trạng thái lúc này, ông ta không thể địch lại cửu Hoàng, ông ta đã bỏ lỡ cơ hội đột phá cảnh giới Thiên, có phải ông trời lại cho ông ta thêm một cơ hội nữa không? Vì thế, ông ta ở lại trong biển lôi này thêm nữa cũng không còn ý nghĩa gì.Rầm! Rầm! Rầm!Bước chân Ma Vương vẫn nặng nề, bầu trời rung lên nhưng bóng lưng ông ta trông lại thật hiu quanh và cô đơn, Ma Vương vô song, mái tóc dài đã có vài sợi bác, ông ta cũng đã già rồi.Khốn kiếp, một lũ khốn kiếp!Trong đại điện Thiên Huyền Môn, tiếng chửi mắng chói tai vang vọng khắp nơi.Nhìn ra xa thì thấy Đông Hoàng Thái Tâm đang cầm roi da trong tay, vẻ mặt tức giận, thở hổn hển: “Đừng kéo ta, để ta đi đánh chết mấy tên khốn đó”.“Thánh chủ bớt giận!”, Phục Nhai đã nằm bò dưới đất, hai tay ôm chặt chân Đông Hoàng Thái Tâm, bị kéo đi mười mấy trượng vẫn không chịu buông tay.“Mười vị Hoàng sắp giáng thế rồi, công đức của chúng ta cũng sắp viên mãn, lão nương chờ mãi cũng tới lúc được rời khỏi nơi chán chết này, thế mà lại chơi ta như thế. Mẹ kiếp, khốn nạn, vô liêm sỉ”.Đùng! Đoàng!