Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 1901: “Lần lượt đánh bại”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tiếp đó, Phệ Hồn Vương tức muốn ói máu, bởi vì dường như Ma Vương đã để mắt đến ông ta, hơn nữa còn nắm rất chuẩn thời gian, ra tay cực kỳ hung dữ, bá đạo, tàn nhẫn, chiêu nào cũng là chiêu lấy mạng người khác.Phụt! Phụt! Phụt!AdvertisementPhệ Hồn Vương càng thêm thảm hại, cả người bê bết máu, đầu tóc rối bù, trở thành kẻ thảm nhất trong các vị vương ở biển lôi, đừng nói là tìm cơ hội đột phá, đến tự bảo vệ mình còn khó.Sự thay đổi này đã bị phía Huyết Vương và Quỷ Vương phát hiện, bọn họ cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lúc chiến đấu với cửu Hoàng cũng cẩn thận hơn, sợ Ma Vương Quỳ Vũ Cương sẽ đâm sau lưng mình.Vì thế cảnh tượng tại hiện trường càng thêm kỳ quái.Các vị vương vốn đã nghi ngờ, cảnh giác lẫn nhau, bị Ma Vương chơi như vậy, bọn họ nào còn tâm tư tìm cơ hội đột phá, chiến đấu thôi cũng đã mệt rồi.Ma Vương phớt lờ sự cảnh giác của phía Quỷ Vương và Huyết Vương, ông ta theo dõi Phệ Hồn Vương, ra tay cũng không hề báo trước. Dám đánh lén ta, để ta không thể tiến giới, vậy các ngươi cũng đừng hòng được yên ổn.“Lần đầu tiên ta phát hiện thì ra Ma Vương lại đáng yêu đến thế”, lão già Gia Cát Vũ vuốt râu đầy ẩn ý: “Ta thích kẻ đánh lén từ phía sau”.“Trong quân pháp, chiêu này gọi là gì nhỉ?”“Lần lượt đánh bại”.“Ma Vương rất thông minh, đối phó với từng người một, cách này ổn hơn chiến đấu với bảy vị vương cùng một lúc”, Cổ Tam Thông vuốt râu.“Chuẩn bị sẵn sàng hư thiên tuyệt sát đại trận”, bên này, Hằng Nhạc Chân Nhân đã cao giọng ra lệnh.Chẳng bao lâu, trong liên quân từ tứ phương có hàng trăm sát trận xuất hiện, tự động xếp thành hàng trên hư thiên, tinh nguyên cuồn cuộn được truyền vào đó, đánh thức thần uy của hư thiên tuyệt sát đại trận.Thấy vậy, tám vị vương bao gồm cả Ma Vương Quỳ Vũ Cương đều đồng loạt nhíu mày.Đó là hư thiên tuyệt sát đại trận! Là thứ được quân đội tu sĩ điều khiển, uy lực không phải chuyện đùa, đừng nói bây giờ bọn họ vẫn chưa ở cảnh giới Thiên, cho dù ở cảnh giới Thiên mà chịu một đòn này cũng rất đau đớn.“Các tiền bối, chúng ta không có ý gì khác đâu”, Hằng Nhạc Chân Nhân cao giọng, như thể đang đọc thánh chỉ: “Mọi người tự lấy thứ mình cần, hoà bình với nhau thì không sao, nhưng nếu có ai động đến đồ tôn của ta, vậy đừng trách chúng ta không khách sáo”.Phải nói rằng những lời này của Hằng Nhạc Chân Nhất cũng rất có tác dụng, ồ không đúng, là hư thiên tuyệt sát đại trận rất có tác dụng, mấy vị vương vô song đều thành thật hơn rất nhiều.Lúc này, mấy vị vương vẫn còn ở trong biển lôi đã lần lượt tránh xa khu vực biển lôi của Diệp Thành, chỉ sợ vô tình đánh trượt một đòn sẽ nhận lại chăm sóc tận tình của hư thiên tuyệt sát đại trận.Có điều Phệ Hồn Vương không tấn công Diệp Thành nữa, không có nghĩa Ma Vương cũng ngừng tấn công ông ta.Vì hư thiên tuyệt sát đại trận nên Phệ Hồn Vương cũng không ngừng cách xa Diệp Thành, mà Ma Vương cũng rất tự giác đi theo, chỉ là không vào biển lôi mà thôi. Phệ Hồn Vương đi đâu, ông ta đi đó, tìm ra vị trí gần nhất và thích hợp để đánh lén nhất, chỉ một câu thôi, lão tử theo dõi ngươi đến chết.Cảnh tượng này khiến người xem phía dưới đều ngây người.

Tiếp đó, Phệ Hồn Vương tức muốn ói máu, bởi vì dường như Ma Vương đã để mắt đến ông ta, hơn nữa còn nắm rất chuẩn thời gian, ra tay cực kỳ hung dữ, bá đạo, tàn nhẫn, chiêu nào cũng là chiêu lấy mạng người khác.

Phụt! Phụt! Phụt!

Advertisement

Phệ Hồn Vương càng thêm thảm hại, cả người bê bết máu, đầu tóc rối bù, trở thành kẻ thảm nhất trong các vị vương ở biển lôi, đừng nói là tìm cơ hội đột phá, đến tự bảo vệ mình còn khó.

Sự thay đổi này đã bị phía Huyết Vương và Quỷ Vương phát hiện, bọn họ cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lúc chiến đấu với cửu Hoàng cũng cẩn thận hơn, sợ Ma Vương Quỳ Vũ Cương sẽ đâm sau lưng mình.

Vì thế cảnh tượng tại hiện trường càng thêm kỳ quái.

Các vị vương vốn đã nghi ngờ, cảnh giác lẫn nhau, bị Ma Vương chơi như vậy, bọn họ nào còn tâm tư tìm cơ hội đột phá, chiến đấu thôi cũng đã mệt rồi.

Ma Vương phớt lờ sự cảnh giác của phía Quỷ Vương và Huyết Vương, ông ta theo dõi Phệ Hồn Vương, ra tay cũng không hề báo trước. Dám đánh lén ta, để ta không thể tiến giới, vậy các ngươi cũng đừng hòng được yên ổn.

“Lần đầu tiên ta phát hiện thì ra Ma Vương lại đáng yêu đến thế”, lão già Gia Cát Vũ vuốt râu đầy ẩn ý: “Ta thích kẻ đánh lén từ phía sau”.

“Trong quân pháp, chiêu này gọi là gì nhỉ?”

“Lần lượt đánh bại”.

“Ma Vương rất thông minh, đối phó với từng người một, cách này ổn hơn chiến đấu với bảy vị vương cùng một lúc”, Cổ Tam Thông vuốt râu.

“Chuẩn bị sẵn sàng hư thiên tuyệt sát đại trận”, bên này, Hằng Nhạc Chân Nhân đã cao giọng ra lệnh.

Chẳng bao lâu, trong liên quân từ tứ phương có hàng trăm sát trận xuất hiện, tự động xếp thành hàng trên hư thiên, tinh nguyên cuồn cuộn được truyền vào đó, đánh thức thần uy của hư thiên tuyệt sát đại trận.

Thấy vậy, tám vị vương bao gồm cả Ma Vương Quỳ Vũ Cương đều đồng loạt nhíu mày.

Đó là hư thiên tuyệt sát đại trận! Là thứ được quân đội tu sĩ điều khiển, uy lực không phải chuyện đùa, đừng nói bây giờ bọn họ vẫn chưa ở cảnh giới Thiên, cho dù ở cảnh giới Thiên mà chịu một đòn này cũng rất đau đớn.

“Các tiền bối, chúng ta không có ý gì khác đâu”, Hằng Nhạc Chân Nhân cao giọng, như thể đang đọc thánh chỉ: “Mọi người tự lấy thứ mình cần, hoà bình với nhau thì không sao, nhưng nếu có ai động đến đồ tôn của ta, vậy đừng trách chúng ta không khách sáo”.

Phải nói rằng những lời này của Hằng Nhạc Chân Nhất cũng rất có tác dụng, ồ không đúng, là hư thiên tuyệt sát đại trận rất có tác dụng, mấy vị vương vô song đều thành thật hơn rất nhiều.

Lúc này, mấy vị vương vẫn còn ở trong biển lôi đã lần lượt tránh xa khu vực biển lôi của Diệp Thành, chỉ sợ vô tình đánh trượt một đòn sẽ nhận lại chăm sóc tận tình của hư thiên tuyệt sát đại trận.

Có điều Phệ Hồn Vương không tấn công Diệp Thành nữa, không có nghĩa Ma Vương cũng ngừng tấn công ông ta.

Vì hư thiên tuyệt sát đại trận nên Phệ Hồn Vương cũng không ngừng cách xa Diệp Thành, mà Ma Vương cũng rất tự giác đi theo, chỉ là không vào biển lôi mà thôi. Phệ Hồn Vương đi đâu, ông ta đi đó, tìm ra vị trí gần nhất và thích hợp để đánh lén nhất, chỉ một câu thôi, lão tử theo dõi ngươi đến chết.

Cảnh tượng này khiến người xem phía dưới đều ngây người.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tiếp đó, Phệ Hồn Vương tức muốn ói máu, bởi vì dường như Ma Vương đã để mắt đến ông ta, hơn nữa còn nắm rất chuẩn thời gian, ra tay cực kỳ hung dữ, bá đạo, tàn nhẫn, chiêu nào cũng là chiêu lấy mạng người khác.Phụt! Phụt! Phụt!AdvertisementPhệ Hồn Vương càng thêm thảm hại, cả người bê bết máu, đầu tóc rối bù, trở thành kẻ thảm nhất trong các vị vương ở biển lôi, đừng nói là tìm cơ hội đột phá, đến tự bảo vệ mình còn khó.Sự thay đổi này đã bị phía Huyết Vương và Quỷ Vương phát hiện, bọn họ cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lúc chiến đấu với cửu Hoàng cũng cẩn thận hơn, sợ Ma Vương Quỳ Vũ Cương sẽ đâm sau lưng mình.Vì thế cảnh tượng tại hiện trường càng thêm kỳ quái.Các vị vương vốn đã nghi ngờ, cảnh giác lẫn nhau, bị Ma Vương chơi như vậy, bọn họ nào còn tâm tư tìm cơ hội đột phá, chiến đấu thôi cũng đã mệt rồi.Ma Vương phớt lờ sự cảnh giác của phía Quỷ Vương và Huyết Vương, ông ta theo dõi Phệ Hồn Vương, ra tay cũng không hề báo trước. Dám đánh lén ta, để ta không thể tiến giới, vậy các ngươi cũng đừng hòng được yên ổn.“Lần đầu tiên ta phát hiện thì ra Ma Vương lại đáng yêu đến thế”, lão già Gia Cát Vũ vuốt râu đầy ẩn ý: “Ta thích kẻ đánh lén từ phía sau”.“Trong quân pháp, chiêu này gọi là gì nhỉ?”“Lần lượt đánh bại”.“Ma Vương rất thông minh, đối phó với từng người một, cách này ổn hơn chiến đấu với bảy vị vương cùng một lúc”, Cổ Tam Thông vuốt râu.“Chuẩn bị sẵn sàng hư thiên tuyệt sát đại trận”, bên này, Hằng Nhạc Chân Nhân đã cao giọng ra lệnh.Chẳng bao lâu, trong liên quân từ tứ phương có hàng trăm sát trận xuất hiện, tự động xếp thành hàng trên hư thiên, tinh nguyên cuồn cuộn được truyền vào đó, đánh thức thần uy của hư thiên tuyệt sát đại trận.Thấy vậy, tám vị vương bao gồm cả Ma Vương Quỳ Vũ Cương đều đồng loạt nhíu mày.Đó là hư thiên tuyệt sát đại trận! Là thứ được quân đội tu sĩ điều khiển, uy lực không phải chuyện đùa, đừng nói bây giờ bọn họ vẫn chưa ở cảnh giới Thiên, cho dù ở cảnh giới Thiên mà chịu một đòn này cũng rất đau đớn.“Các tiền bối, chúng ta không có ý gì khác đâu”, Hằng Nhạc Chân Nhân cao giọng, như thể đang đọc thánh chỉ: “Mọi người tự lấy thứ mình cần, hoà bình với nhau thì không sao, nhưng nếu có ai động đến đồ tôn của ta, vậy đừng trách chúng ta không khách sáo”.Phải nói rằng những lời này của Hằng Nhạc Chân Nhất cũng rất có tác dụng, ồ không đúng, là hư thiên tuyệt sát đại trận rất có tác dụng, mấy vị vương vô song đều thành thật hơn rất nhiều.Lúc này, mấy vị vương vẫn còn ở trong biển lôi đã lần lượt tránh xa khu vực biển lôi của Diệp Thành, chỉ sợ vô tình đánh trượt một đòn sẽ nhận lại chăm sóc tận tình của hư thiên tuyệt sát đại trận.Có điều Phệ Hồn Vương không tấn công Diệp Thành nữa, không có nghĩa Ma Vương cũng ngừng tấn công ông ta.Vì hư thiên tuyệt sát đại trận nên Phệ Hồn Vương cũng không ngừng cách xa Diệp Thành, mà Ma Vương cũng rất tự giác đi theo, chỉ là không vào biển lôi mà thôi. Phệ Hồn Vương đi đâu, ông ta đi đó, tìm ra vị trí gần nhất và thích hợp để đánh lén nhất, chỉ một câu thôi, lão tử theo dõi ngươi đến chết.Cảnh tượng này khiến người xem phía dưới đều ngây người.

Chương 1901: “Lần lượt đánh bại”.