Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 1984: Tôn Hạo cũng bị bắt đi rồi”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nghe vậy, đôi mắt Thị Huyết Diêm La nheo lại chỉ còn một đường, trong giây phút đó, ông ta suýt chút nữa hạ lệnh giết Phệ Hồn Vương. Nơi này là Thị Huyết Điện, Bát Vương dù có đến cũng chưa chắc có thể sống sót ra ngoài huống hồ chỉ là một Phệ Hồn Vương.Thế nhưng hình thế hiện giờ không cho phép ông ta làm vậy, ông ta cần sự hỗ trợ từ Phệ Hồn Vương để kiểm soát những con cháu của Huyền Hoàng.Trong đại điện, vì câu nói của Phệ Hồn Vương mà chợt trở nên yên tĩnh, bầu không khí càng nặng nề hơn.Advertisement“Báo”, không biết từ bao giờ, bầu không khí im ắng trong đại điện mới bị phá vỡ, một người mặc y phục đen chạy vào, quỳ gối: “Điện chủ, người bắt Tiết Lâm đi truyền lời bảo chúng ta chuẩn bị tiền chuộc”.“Thông báo Thương Lăng đi chuộc người”, Thị Huyết Diêm La hắng giọng, “cho dù là ai thì phải đưa được kẻ đó về cho ta, không màng sống hay chết”.“Rõ”, kẻ mặc y phục đen gật đầu nhưng không định rời đi luôn, “Điện…điện chủ, vừa có tin Tôn …Tôn Hạo cũng bị bắt đi rồi”.“Khốn khiếp”, Thị Huyết Diêm La nổi trận lôi đình.Màn đêm dần buông xuống.Nhưng vùng đất Bắc Sở vốn nên yên bình lại càng trở nên náo nhiệt hơn, vì có người đang đòi tiền chuộc từ Thị Huyết Điện.Nhìn từ trên xuống thấy từng đoàn người như những dòng suối đang hội tụ về một ngọn núi nguy nga, hùng vĩ, hầu như ai cũng muốn xem mặt mũi kẻ bắt cóc, bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên có người dám bắt cóc đệ tử của Thị Huyết Điện.Lúc này, đạo thân của Diệp Thành đang ung dung vắt chân ngồi trên một tảng đá, chẳng hề để tâm đến ánh mắt ngạc nhiên khác thường của mọi người xây xem.Bên cạnh hắn là Tiết Lâm đang bị trói gô, trong miệng vẫn bị nhét chiếc tất thối đó, nước mắt rưng rưng, làm gì còn dáng vẻ đệ tử chân truyền thứ tư của Thị Huyết Điện nữa, ai nhìn thấy cũng chỉ biết tặc lưỡi thở dài.Trong phút chốc, cục diện thay đổi, mây mù cuộn trào từ hướng Tây Nam, sát khí ngút trời, trong lúc đó còn thấy cả sấm chớp rền vang, cao thủ của Thị Huyết Điện đã ùn ùn kéo đến.Khi bầu không khí bên này đang nóng lên thì Diệp Thành ở nơi khác đã dừng chân trước một thung lũng.Thung lũng này rất kỳ lạ, ngay miệng thung lũng có một tấm bia đá lớn hình chữ Vô, trên tấm bia còn có máu thấm ra ngoài.“Phong ấn lợi hại thật”, Diệp Thành khởi động Tiên Luân Nhãn, nhìn thấu manh mối của tấm bia đá, đó là trung tâm trận của đại trận phong ấn, phong ấn đại trận vừa có thể công vừa có thể thủ, dù là hắn cũng không dám tuỳ tiện bước vào.“Tư Đồ Minh, ngươi thật biết chọn địa điểm”, Diệp Thành nheo mắt nhìn thung lũng, nhưng tầm nhìn đã bị mây mù che khuất.Tư Đồ Minh mà hắn nói chính là đệ tử chân truyền thứ hai của Thị Huyết Điện, theo tin tức truyền đến từ Nhân Hoàng thì Tư Đồ Minh đang lịch luyện ở thung lũng này, rất ít người của Đại Sở biết, nếu mạng lưới tình báo của Nhân Hoàng không lợi hại thì cũng không tìm được nơi bí mật này.“Muốn vào thung lũng trước tiên phải phá được tấm bia này”, Diệp Thành thu hồi tầm mắt rồi lại nhìn tấm bia đá.Nhưng hắn vừa định bước lên thì tấm bia đá chợt rung mạnh.Đột nhiên một đạo thần mang vô song b*n r* từ trong bia đá, mang theo sức mạnh xuyên thấu huỷ diệt nhắm thẳng về phía Diệp Thành.Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Diệp Thành trở tay lấy ra một thanh trọng kiếm chắn ngang trước người.Bang! Rắc! Phụt!Mỗi âm thanh vang lên cách nhau chừng một phần ba giây, thần mang bắn chuẩn vào trọng kiếm khiến nó bị đâm xuyên, vai Diệp Thành cũng bị đâm trúng tạo thành một lỗ máu.

Nghe vậy, đôi mắt Thị Huyết Diêm La nheo lại chỉ còn một đường, trong giây phút đó, ông ta suýt chút nữa hạ lệnh giết Phệ Hồn Vương. Nơi này là Thị Huyết Điện, Bát Vương dù có đến cũng chưa chắc có thể sống sót ra ngoài huống hồ chỉ là một Phệ Hồn Vương.

Thế nhưng hình thế hiện giờ không cho phép ông ta làm vậy, ông ta cần sự hỗ trợ từ Phệ Hồn Vương để kiểm soát những con cháu của Huyền Hoàng.

Trong đại điện, vì câu nói của Phệ Hồn Vương mà chợt trở nên yên tĩnh, bầu không khí càng nặng nề hơn.

Advertisement

“Báo”, không biết từ bao giờ, bầu không khí im ắng trong đại điện mới bị phá vỡ, một người mặc y phục đen chạy vào, quỳ gối: “Điện chủ, người bắt Tiết Lâm đi truyền lời bảo chúng ta chuẩn bị tiền chuộc”.

“Thông báo Thương Lăng đi chuộc người”, Thị Huyết Diêm La hắng giọng, “cho dù là ai thì phải đưa được kẻ đó về cho ta, không màng sống hay chết”.

“Rõ”, kẻ mặc y phục đen gật đầu nhưng không định rời đi luôn, “Điện…điện chủ, vừa có tin Tôn …Tôn Hạo cũng bị bắt đi rồi”.

“Khốn khiếp”, Thị Huyết Diêm La nổi trận lôi đình.

Màn đêm dần buông xuống.

Nhưng vùng đất Bắc Sở vốn nên yên bình lại càng trở nên náo nhiệt hơn, vì có người đang đòi tiền chuộc từ Thị Huyết Điện.

Nhìn từ trên xuống thấy từng đoàn người như những dòng suối đang hội tụ về một ngọn núi nguy nga, hùng vĩ, hầu như ai cũng muốn xem mặt mũi kẻ bắt cóc, bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên có người dám bắt cóc đệ tử của Thị Huyết Điện.

Lúc này, đạo thân của Diệp Thành đang ung dung vắt chân ngồi trên một tảng đá, chẳng hề để tâm đến ánh mắt ngạc nhiên khác thường của mọi người xây xem.

Bên cạnh hắn là Tiết Lâm đang bị trói gô, trong miệng vẫn bị nhét chiếc tất thối đó, nước mắt rưng rưng, làm gì còn dáng vẻ đệ tử chân truyền thứ tư của Thị Huyết Điện nữa, ai nhìn thấy cũng chỉ biết tặc lưỡi thở dài.

Trong phút chốc, cục diện thay đổi, mây mù cuộn trào từ hướng Tây Nam, sát khí ngút trời, trong lúc đó còn thấy cả sấm chớp rền vang, cao thủ của Thị Huyết Điện đã ùn ùn kéo đến.

Khi bầu không khí bên này đang nóng lên thì Diệp Thành ở nơi khác đã dừng chân trước một thung lũng.

Thung lũng này rất kỳ lạ, ngay miệng thung lũng có một tấm bia đá lớn hình chữ Vô, trên tấm bia còn có máu thấm ra ngoài.

“Phong ấn lợi hại thật”, Diệp Thành khởi động Tiên Luân Nhãn, nhìn thấu manh mối của tấm bia đá, đó là trung tâm trận của đại trận phong ấn, phong ấn đại trận vừa có thể công vừa có thể thủ, dù là hắn cũng không dám tuỳ tiện bước vào.

“Tư Đồ Minh, ngươi thật biết chọn địa điểm”, Diệp Thành nheo mắt nhìn thung lũng, nhưng tầm nhìn đã bị mây mù che khuất.

Tư Đồ Minh mà hắn nói chính là đệ tử chân truyền thứ hai của Thị Huyết Điện, theo tin tức truyền đến từ Nhân Hoàng thì Tư Đồ Minh đang lịch luyện ở thung lũng này, rất ít người của Đại Sở biết, nếu mạng lưới tình báo của Nhân Hoàng không lợi hại thì cũng không tìm được nơi bí mật này.

“Muốn vào thung lũng trước tiên phải phá được tấm bia này”, Diệp Thành thu hồi tầm mắt rồi lại nhìn tấm bia đá.

Nhưng hắn vừa định bước lên thì tấm bia đá chợt rung mạnh.

Đột nhiên một đạo thần mang vô song b*n r* từ trong bia đá, mang theo sức mạnh xuyên thấu huỷ diệt nhắm thẳng về phía Diệp Thành.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Diệp Thành trở tay lấy ra một thanh trọng kiếm chắn ngang trước người.

Bang! Rắc! Phụt!

Mỗi âm thanh vang lên cách nhau chừng một phần ba giây, thần mang bắn chuẩn vào trọng kiếm khiến nó bị đâm xuyên, vai Diệp Thành cũng bị đâm trúng tạo thành một lỗ máu.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nghe vậy, đôi mắt Thị Huyết Diêm La nheo lại chỉ còn một đường, trong giây phút đó, ông ta suýt chút nữa hạ lệnh giết Phệ Hồn Vương. Nơi này là Thị Huyết Điện, Bát Vương dù có đến cũng chưa chắc có thể sống sót ra ngoài huống hồ chỉ là một Phệ Hồn Vương.Thế nhưng hình thế hiện giờ không cho phép ông ta làm vậy, ông ta cần sự hỗ trợ từ Phệ Hồn Vương để kiểm soát những con cháu của Huyền Hoàng.Trong đại điện, vì câu nói của Phệ Hồn Vương mà chợt trở nên yên tĩnh, bầu không khí càng nặng nề hơn.Advertisement“Báo”, không biết từ bao giờ, bầu không khí im ắng trong đại điện mới bị phá vỡ, một người mặc y phục đen chạy vào, quỳ gối: “Điện chủ, người bắt Tiết Lâm đi truyền lời bảo chúng ta chuẩn bị tiền chuộc”.“Thông báo Thương Lăng đi chuộc người”, Thị Huyết Diêm La hắng giọng, “cho dù là ai thì phải đưa được kẻ đó về cho ta, không màng sống hay chết”.“Rõ”, kẻ mặc y phục đen gật đầu nhưng không định rời đi luôn, “Điện…điện chủ, vừa có tin Tôn …Tôn Hạo cũng bị bắt đi rồi”.“Khốn khiếp”, Thị Huyết Diêm La nổi trận lôi đình.Màn đêm dần buông xuống.Nhưng vùng đất Bắc Sở vốn nên yên bình lại càng trở nên náo nhiệt hơn, vì có người đang đòi tiền chuộc từ Thị Huyết Điện.Nhìn từ trên xuống thấy từng đoàn người như những dòng suối đang hội tụ về một ngọn núi nguy nga, hùng vĩ, hầu như ai cũng muốn xem mặt mũi kẻ bắt cóc, bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên có người dám bắt cóc đệ tử của Thị Huyết Điện.Lúc này, đạo thân của Diệp Thành đang ung dung vắt chân ngồi trên một tảng đá, chẳng hề để tâm đến ánh mắt ngạc nhiên khác thường của mọi người xây xem.Bên cạnh hắn là Tiết Lâm đang bị trói gô, trong miệng vẫn bị nhét chiếc tất thối đó, nước mắt rưng rưng, làm gì còn dáng vẻ đệ tử chân truyền thứ tư của Thị Huyết Điện nữa, ai nhìn thấy cũng chỉ biết tặc lưỡi thở dài.Trong phút chốc, cục diện thay đổi, mây mù cuộn trào từ hướng Tây Nam, sát khí ngút trời, trong lúc đó còn thấy cả sấm chớp rền vang, cao thủ của Thị Huyết Điện đã ùn ùn kéo đến.Khi bầu không khí bên này đang nóng lên thì Diệp Thành ở nơi khác đã dừng chân trước một thung lũng.Thung lũng này rất kỳ lạ, ngay miệng thung lũng có một tấm bia đá lớn hình chữ Vô, trên tấm bia còn có máu thấm ra ngoài.“Phong ấn lợi hại thật”, Diệp Thành khởi động Tiên Luân Nhãn, nhìn thấu manh mối của tấm bia đá, đó là trung tâm trận của đại trận phong ấn, phong ấn đại trận vừa có thể công vừa có thể thủ, dù là hắn cũng không dám tuỳ tiện bước vào.“Tư Đồ Minh, ngươi thật biết chọn địa điểm”, Diệp Thành nheo mắt nhìn thung lũng, nhưng tầm nhìn đã bị mây mù che khuất.Tư Đồ Minh mà hắn nói chính là đệ tử chân truyền thứ hai của Thị Huyết Điện, theo tin tức truyền đến từ Nhân Hoàng thì Tư Đồ Minh đang lịch luyện ở thung lũng này, rất ít người của Đại Sở biết, nếu mạng lưới tình báo của Nhân Hoàng không lợi hại thì cũng không tìm được nơi bí mật này.“Muốn vào thung lũng trước tiên phải phá được tấm bia này”, Diệp Thành thu hồi tầm mắt rồi lại nhìn tấm bia đá.Nhưng hắn vừa định bước lên thì tấm bia đá chợt rung mạnh.Đột nhiên một đạo thần mang vô song b*n r* từ trong bia đá, mang theo sức mạnh xuyên thấu huỷ diệt nhắm thẳng về phía Diệp Thành.Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Diệp Thành trở tay lấy ra một thanh trọng kiếm chắn ngang trước người.Bang! Rắc! Phụt!Mỗi âm thanh vang lên cách nhau chừng một phần ba giây, thần mang bắn chuẩn vào trọng kiếm khiến nó bị đâm xuyên, vai Diệp Thành cũng bị đâm trúng tạo thành một lỗ máu.

Chương 1984: Tôn Hạo cũng bị bắt đi rồi”.