“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1990: Bên trong là một thế giới riêng!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm!Sau một tiếng nổ lớn, thung lũng kỳ lạ bị san bằng bởi một chưởng của Diệp Thành.Sau đó hắn lau vết máu g*** h** ch*n mày của ông lão áo gai.AdvertisementTiếp nữa hắn khẽ lắc mình hoá thành diện mạo của ông ta, bắt chước từng lời nói, hành động giống y như đúc.Mục đích của hắn rất rõ ràng, đó là dùng thân phận của ông lão áo gai để làm một số việc không mấy vẻ vang.Ông lão áo gai là người ngang vai vế với Thái thượng lão tổ của Thị Huyết Điện, được xưng là Diêm tôn, tuy không có quyền lớn như Thị Huyết Diêm La, không nắm lực lượng quân đội hùng hậu trong tay như điện chủ chín phân điện lớn nhưng đôi khi mệnh lệnh của ông ta vẫn rất có tác dụng.“Thị Huyết Điện, lần này đủ cho các ngươi uống một chầu rồi”, Diệp Thành cười khẩy rồi bay thẳng về một hướng.Mười lăm phút sau, hắn đáp xuống một toà thành cổ rộng lớn.“Đã nghe gì chưa? Kẻ bắt cóc Tiết Lâm đòi Thị Huyết Điện hơn chín mươi triệu linh thạch đó”, vẫn như lúc trước, vừa đi vào thành cổ hắn đã nghe thấy rất nhiều tiếng bàn tán.“Tên đó cũng thật tàn nhẫn”, có người tặc lưỡi cảm thán: “Chín mươi triệu linh thạch đó! Cả đời này lão tử cũng chưa từng thấy nhiều tiền như thế”.“Kẻ đòi tiền chuộc là phân thân của người đó, có vẻ như hắn là một tay bắt cóc chuyên nghiệp”, có người thở dài: “Thị Huyết Điện có bao nhiêu cao thủ nhưng cũng chẳng tìm thấy bản thể của người đó ở đâu”.“Không biết sao vụ bắt cóc này lại khiến ta nhớ đến một người”, có người sờ cằm trầm ngâm.“Ngươi đang nói đến Diệp Thành của Nam Sở đúng không?”, có người khẽ vuốt râu nói: “Kể ra thì phong cách làm việc của họ rất giống nhau, nhưng không có khả năng đó đâu, bởi vì Diệp Thành đã chết rồi”.Nghe mọi người bàn luận suốt dọc đường, người mặc áo choàng đen đã nhấc chân đi vào một căn lầu các.Bên trong là một thế giới riêng!Vừa bước vào, Diệp Thành đã nhìn thấu huyền cơ của nơi này, tuy mặt ngoài nhỏ nhưng bên trong lại cực kỳ rộng, diện tích cả chục nghìn trượng khiến hắn bất giác cảm thấy Thị Huyết Điện thật giàu có.Thấy Diệp Thành đi vào, một ông lão đang ngồi xếp bằng ở một góc lầu các chậm rãi mở mắt, liếc nhìn hắn rồi hờ hững cất lời: “Hôm nay bản các không tiếp khách, mau đi đi”.Diệp Thành chẳng thèm quan tâm đến lời của ông lão đó mà nhấc chân đi thẳng đến phòng bên trong của lầu các.“Ngươi…”, sắc mặt ông lão chợt lạnh hẳn lại, ông ta lập tức huyễn hoá ra một bàn tay to vươn về phía Diệp Thành.“Cút!”, Diệp Thành trở tay vung ra một chưởng, đánh cho ông ta hộc máu lùi lại phía sau.“Kẻ nào đang gây rối ở đây?”, luồng khí tức cường đại xuất hiện, một ông lão mặc huyết bào hiện ra như bóng ma, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Thành đang mặc áo choàng đen.Không chỉ có ông ta mà trong phân các lập tức có hơn trăm bóng người xông ra, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Linh Hư tầng thứ năm.“Các hạ, nơi này là trọng địa của Thị Huyết Các, có phải ngươi quá ngông cuồng rồi không?”, ông lão mặc huyết bào lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Thành.“Thương Mộ, ngươi uy phong thật đấy!”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói lạnh lùng chết người mang theo uy nghiêm vô thượng.Lời vừa dứt, hắn kéo áo choàng đen trên người xuống, lộ ra diện mạo của ông lão áo gai.“Người…”, nhìn thấy khuôn mặt Diệp Thành, ông lão huyết bào tên Thương Mộ sững sờ một giây, một giây sau, ông ta quỳ một chân xuống đất: “Đệ tử Thương Mộ bái kiến Diêm sư thúc”.
Rầm!
Sau một tiếng nổ lớn, thung lũng kỳ lạ bị san bằng bởi một chưởng của Diệp Thành.
Sau đó hắn lau vết máu g*** h** ch*n mày của ông lão áo gai.
Advertisement
Tiếp nữa hắn khẽ lắc mình hoá thành diện mạo của ông ta, bắt chước từng lời nói, hành động giống y như đúc.
Mục đích của hắn rất rõ ràng, đó là dùng thân phận của ông lão áo gai để làm một số việc không mấy vẻ vang.
Ông lão áo gai là người ngang vai vế với Thái thượng lão tổ của Thị Huyết Điện, được xưng là Diêm tôn, tuy không có quyền lớn như Thị Huyết Diêm La, không nắm lực lượng quân đội hùng hậu trong tay như điện chủ chín phân điện lớn nhưng đôi khi mệnh lệnh của ông ta vẫn rất có tác dụng.
“Thị Huyết Điện, lần này đủ cho các ngươi uống một chầu rồi”, Diệp Thành cười khẩy rồi bay thẳng về một hướng.
Mười lăm phút sau, hắn đáp xuống một toà thành cổ rộng lớn.
“Đã nghe gì chưa? Kẻ bắt cóc Tiết Lâm đòi Thị Huyết Điện hơn chín mươi triệu linh thạch đó”, vẫn như lúc trước, vừa đi vào thành cổ hắn đã nghe thấy rất nhiều tiếng bàn tán.
“Tên đó cũng thật tàn nhẫn”, có người tặc lưỡi cảm thán: “Chín mươi triệu linh thạch đó! Cả đời này lão tử cũng chưa từng thấy nhiều tiền như thế”.
“Kẻ đòi tiền chuộc là phân thân của người đó, có vẻ như hắn là một tay bắt cóc chuyên nghiệp”, có người thở dài: “Thị Huyết Điện có bao nhiêu cao thủ nhưng cũng chẳng tìm thấy bản thể của người đó ở đâu”.
“Không biết sao vụ bắt cóc này lại khiến ta nhớ đến một người”, có người sờ cằm trầm ngâm.
“Ngươi đang nói đến Diệp Thành của Nam Sở đúng không?”, có người khẽ vuốt râu nói: “Kể ra thì phong cách làm việc của họ rất giống nhau, nhưng không có khả năng đó đâu, bởi vì Diệp Thành đã chết rồi”.
Nghe mọi người bàn luận suốt dọc đường, người mặc áo choàng đen đã nhấc chân đi vào một căn lầu các.
Bên trong là một thế giới riêng!
Vừa bước vào, Diệp Thành đã nhìn thấu huyền cơ của nơi này, tuy mặt ngoài nhỏ nhưng bên trong lại cực kỳ rộng, diện tích cả chục nghìn trượng khiến hắn bất giác cảm thấy Thị Huyết Điện thật giàu có.
Thấy Diệp Thành đi vào, một ông lão đang ngồi xếp bằng ở một góc lầu các chậm rãi mở mắt, liếc nhìn hắn rồi hờ hững cất lời: “Hôm nay bản các không tiếp khách, mau đi đi”.
Diệp Thành chẳng thèm quan tâm đến lời của ông lão đó mà nhấc chân đi thẳng đến phòng bên trong của lầu các.
“Ngươi…”, sắc mặt ông lão chợt lạnh hẳn lại, ông ta lập tức huyễn hoá ra một bàn tay to vươn về phía Diệp Thành.
“Cút!”, Diệp Thành trở tay vung ra một chưởng, đánh cho ông ta hộc máu lùi lại phía sau.
“Kẻ nào đang gây rối ở đây?”, luồng khí tức cường đại xuất hiện, một ông lão mặc huyết bào hiện ra như bóng ma, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Thành đang mặc áo choàng đen.
Không chỉ có ông ta mà trong phân các lập tức có hơn trăm bóng người xông ra, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Linh Hư tầng thứ năm.
“Các hạ, nơi này là trọng địa của Thị Huyết Các, có phải ngươi quá ngông cuồng rồi không?”, ông lão mặc huyết bào lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Thành.
“Thương Mộ, ngươi uy phong thật đấy!”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói lạnh lùng chết người mang theo uy nghiêm vô thượng.
Lời vừa dứt, hắn kéo áo choàng đen trên người xuống, lộ ra diện mạo của ông lão áo gai.
“Người…”, nhìn thấy khuôn mặt Diệp Thành, ông lão huyết bào tên Thương Mộ sững sờ một giây, một giây sau, ông ta quỳ một chân xuống đất: “Đệ tử Thương Mộ bái kiến Diêm sư thúc”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm!Sau một tiếng nổ lớn, thung lũng kỳ lạ bị san bằng bởi một chưởng của Diệp Thành.Sau đó hắn lau vết máu g*** h** ch*n mày của ông lão áo gai.AdvertisementTiếp nữa hắn khẽ lắc mình hoá thành diện mạo của ông ta, bắt chước từng lời nói, hành động giống y như đúc.Mục đích của hắn rất rõ ràng, đó là dùng thân phận của ông lão áo gai để làm một số việc không mấy vẻ vang.Ông lão áo gai là người ngang vai vế với Thái thượng lão tổ của Thị Huyết Điện, được xưng là Diêm tôn, tuy không có quyền lớn như Thị Huyết Diêm La, không nắm lực lượng quân đội hùng hậu trong tay như điện chủ chín phân điện lớn nhưng đôi khi mệnh lệnh của ông ta vẫn rất có tác dụng.“Thị Huyết Điện, lần này đủ cho các ngươi uống một chầu rồi”, Diệp Thành cười khẩy rồi bay thẳng về một hướng.Mười lăm phút sau, hắn đáp xuống một toà thành cổ rộng lớn.“Đã nghe gì chưa? Kẻ bắt cóc Tiết Lâm đòi Thị Huyết Điện hơn chín mươi triệu linh thạch đó”, vẫn như lúc trước, vừa đi vào thành cổ hắn đã nghe thấy rất nhiều tiếng bàn tán.“Tên đó cũng thật tàn nhẫn”, có người tặc lưỡi cảm thán: “Chín mươi triệu linh thạch đó! Cả đời này lão tử cũng chưa từng thấy nhiều tiền như thế”.“Kẻ đòi tiền chuộc là phân thân của người đó, có vẻ như hắn là một tay bắt cóc chuyên nghiệp”, có người thở dài: “Thị Huyết Điện có bao nhiêu cao thủ nhưng cũng chẳng tìm thấy bản thể của người đó ở đâu”.“Không biết sao vụ bắt cóc này lại khiến ta nhớ đến một người”, có người sờ cằm trầm ngâm.“Ngươi đang nói đến Diệp Thành của Nam Sở đúng không?”, có người khẽ vuốt râu nói: “Kể ra thì phong cách làm việc của họ rất giống nhau, nhưng không có khả năng đó đâu, bởi vì Diệp Thành đã chết rồi”.Nghe mọi người bàn luận suốt dọc đường, người mặc áo choàng đen đã nhấc chân đi vào một căn lầu các.Bên trong là một thế giới riêng!Vừa bước vào, Diệp Thành đã nhìn thấu huyền cơ của nơi này, tuy mặt ngoài nhỏ nhưng bên trong lại cực kỳ rộng, diện tích cả chục nghìn trượng khiến hắn bất giác cảm thấy Thị Huyết Điện thật giàu có.Thấy Diệp Thành đi vào, một ông lão đang ngồi xếp bằng ở một góc lầu các chậm rãi mở mắt, liếc nhìn hắn rồi hờ hững cất lời: “Hôm nay bản các không tiếp khách, mau đi đi”.Diệp Thành chẳng thèm quan tâm đến lời của ông lão đó mà nhấc chân đi thẳng đến phòng bên trong của lầu các.“Ngươi…”, sắc mặt ông lão chợt lạnh hẳn lại, ông ta lập tức huyễn hoá ra một bàn tay to vươn về phía Diệp Thành.“Cút!”, Diệp Thành trở tay vung ra một chưởng, đánh cho ông ta hộc máu lùi lại phía sau.“Kẻ nào đang gây rối ở đây?”, luồng khí tức cường đại xuất hiện, một ông lão mặc huyết bào hiện ra như bóng ma, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Thành đang mặc áo choàng đen.Không chỉ có ông ta mà trong phân các lập tức có hơn trăm bóng người xông ra, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Linh Hư tầng thứ năm.“Các hạ, nơi này là trọng địa của Thị Huyết Các, có phải ngươi quá ngông cuồng rồi không?”, ông lão mặc huyết bào lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Thành.“Thương Mộ, ngươi uy phong thật đấy!”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói lạnh lùng chết người mang theo uy nghiêm vô thượng.Lời vừa dứt, hắn kéo áo choàng đen trên người xuống, lộ ra diện mạo của ông lão áo gai.“Người…”, nhìn thấy khuôn mặt Diệp Thành, ông lão huyết bào tên Thương Mộ sững sờ một giây, một giây sau, ông ta quỳ một chân xuống đất: “Đệ tử Thương Mộ bái kiến Diêm sư thúc”.