Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2000: “Xin lượng thứ cho ta không thể tuân mệnh”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nửa canh giờ trước bọn chúng đã đi qua cổ thành Hoàng Tuyền, lần lượt truyền tống tới cổ thành Chân Long rồi”, Phong Ảnh khong nói gì nhưng một lão già mặc y phục đen bên cạnh ông ta lên tiếng: “Lúc này có lẽ chúng đã nhờ vào Truyền Tống Trận của cổ thành Chân Long lần lượt truyền tống tới cổ thành Nam Dương rồi, xem ra bọn chúng đã ý thức được thông tin bị chúng ta mai phục từ lâu nên mới thay đổi lộ trình”.“Ngươi đã biết sao không nói sớm?”, Huyết Khung mặt lạnh như băng nhìn Phong Ảnh.“Ta cũng vừa mới nhận được tin”, Phong Ảnh vẫn lãnh đạm như vậy.Advertisement“Thần Ảnh làm gì hết rồi vậy? Đến cả một Truyền Tống Trận cũng không thể bảo vệ nổi sao?”, Huyết Khung cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi cơn phẫn nộ, ông ta giống như con chó điên đang gào hét, bao nhiêu âm mưu rốt cục lại bị bại lộ.“Điện chủ nói vậy chưa phải rồi”, lão già mặc y phục đen ban nãy lại lần nữa lên tiếng, vẻ mặt cũng lãnh đạm y hệt Phong Ảnh, “trên tám phần Thần Ảnh đều bị ông điều tới đây, số lượng người có thể canh giữ Truyền Tống Trận ở cổ thành ít ỏi, mặc dù Hạo Thiên thế gia không mạnh bằng phân điện thứ chín nhưng kẻ mạnh lại không hề thiếu, thực lực dồi dào, không thể bảo vệ được Truyền Tống Trận chu toàn”.“Vậy còn đợi gì nữa, mau chóng sát phạt cho ta”, Huyết Khung phẫn nộ rít lên.“Xin lượng thứ cho ta không thể tuân mệnh”, lão già mặc y phục đen lãnh đạm lên tiếng.“Các ngươi dám trái lại…”“Vừa rồi chúng ta nhận được lệnh của Điện Chủ, toàn bộ Thần Ảnh rút về Thị Huyết Điện”, lão già áo đen lập tức ngắt lời Huyết Khung, “còn việc truy sát Hạo Thiên thế gia thì chúng ta không cần can dự vào nữa”,Dứt lời, lão già áo đen sải bước ra khỏi đại điện, vì Phong Ảnh nãy giờ giữ im lặng đã bước ra ngoài trước.Không chỉ bọn họ mà bên trong các đỉnh núi của Hoàng Tuyền đều có từng bóng đen bay đi, bọn họ tụ lại với nhau giống như cả lớp màn màu đen che lấp bầu trời, kéo dài tới vô tận.“Quay lại, quay lại cho ta”, thấy Phong Ảnh rút đi, Huyết Khung điên cuồng gào hét, nhưng dù nghe mệnh lệnh của ông ta thì Phong Ảnh cũng như không nghe thấy.Khốn khiếp!Huyết Khung giây phút đó như biến thành con sư tử hung tợn.Hiện giờ ông ta không những không chặn được Hạo Thiên thế gia mà đến cả Phong Ảnh cũng rút lui, bảo ông ta không phẫn nộ sao được.Thế nhưng điều khiến ông ta thực sự phẫn nộ không phải vì để Hạo Thiên thế gia bỏ trốn mà vì thủ đoạn của Thị Huyết Diêm La, ông ta đường đường là điện chủ phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện vậy mà lại bị chơi khăm và bị coi chẳng khác gì con chó.“Điện…điện chủ, tốt nhất vẫn là nhanh chóng truy sát thôi”, cuối cùng, một thống lĩnh khẽ giọng nói.“Giết, giết, giết cho ta”, Huyết Khung mặt mày tôi độc, đôi mắt đỏ au, ông ta như hoá điên, lại càng giống như một ác ma, sát khí ngút trời không thể kiềm chế, đến cả mấy thống lĩnh cũng bất giác run người.“Nhanh nhanh nhanh, còn ngây ra đó làm gì!”, thấy Huyết Khung nổi giận, mấy đại thống lĩnh nào dám chậm trễ, lập tức bay ra khỏi ngọn núi.Ầm! Bùm!Ngay lập tức, đại quân phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện lao ra từ các đỉnh núi khác nhau của dãy núi Hoàng Tuyền, mục tiêu là thành cổ Hoàng Tuyền, muốn đuổi theo Hạo Thiên thế gia thì phải dùng tới truyền tống trận ở nơi đó.Cứ thế, vùng đất vừa mới yên ắng chưa được bao lâu đã lại trở nên náo nhiệt.

“Nửa canh giờ trước bọn chúng đã đi qua cổ thành Hoàng Tuyền, lần lượt truyền tống tới cổ thành Chân Long rồi”, Phong Ảnh khong nói gì nhưng một lão già mặc y phục đen bên cạnh ông ta lên tiếng: “Lúc này có lẽ chúng đã nhờ vào Truyền Tống Trận của cổ thành Chân Long lần lượt truyền tống tới cổ thành Nam Dương rồi, xem ra bọn chúng đã ý thức được thông tin bị chúng ta mai phục từ lâu nên mới thay đổi lộ trình”.

“Ngươi đã biết sao không nói sớm?”, Huyết Khung mặt lạnh như băng nhìn Phong Ảnh.

“Ta cũng vừa mới nhận được tin”, Phong Ảnh vẫn lãnh đạm như vậy.

Advertisement

“Thần Ảnh làm gì hết rồi vậy? Đến cả một Truyền Tống Trận cũng không thể bảo vệ nổi sao?”, Huyết Khung cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi cơn phẫn nộ, ông ta giống như con chó điên đang gào hét, bao nhiêu âm mưu rốt cục lại bị bại lộ.

“Điện chủ nói vậy chưa phải rồi”, lão già mặc y phục đen ban nãy lại lần nữa lên tiếng, vẻ mặt cũng lãnh đạm y hệt Phong Ảnh, “trên tám phần Thần Ảnh đều bị ông điều tới đây, số lượng người có thể canh giữ Truyền Tống Trận ở cổ thành ít ỏi, mặc dù Hạo Thiên thế gia không mạnh bằng phân điện thứ chín nhưng kẻ mạnh lại không hề thiếu, thực lực dồi dào, không thể bảo vệ được Truyền Tống Trận chu toàn”.

“Vậy còn đợi gì nữa, mau chóng sát phạt cho ta”, Huyết Khung phẫn nộ rít lên.

“Xin lượng thứ cho ta không thể tuân mệnh”, lão già mặc y phục đen lãnh đạm lên tiếng.

“Các ngươi dám trái lại…”

“Vừa rồi chúng ta nhận được lệnh của Điện Chủ, toàn bộ Thần Ảnh rút về Thị Huyết Điện”, lão già áo đen lập tức ngắt lời Huyết Khung, “còn việc truy sát Hạo Thiên thế gia thì chúng ta không cần can dự vào nữa”,

Dứt lời, lão già áo đen sải bước ra khỏi đại điện, vì Phong Ảnh nãy giờ giữ im lặng đã bước ra ngoài trước.

Không chỉ bọn họ mà bên trong các đỉnh núi của Hoàng Tuyền đều có từng bóng đen bay đi, bọn họ tụ lại với nhau giống như cả lớp màn màu đen che lấp bầu trời, kéo dài tới vô tận.

“Quay lại, quay lại cho ta”, thấy Phong Ảnh rút đi, Huyết Khung điên cuồng gào hét, nhưng dù nghe mệnh lệnh của ông ta thì Phong Ảnh cũng như không nghe thấy.

Khốn khiếp!

Huyết Khung giây phút đó như biến thành con sư tử hung tợn.

Hiện giờ ông ta không những không chặn được Hạo Thiên thế gia mà đến cả Phong Ảnh cũng rút lui, bảo ông ta không phẫn nộ sao được.

Thế nhưng điều khiến ông ta thực sự phẫn nộ không phải vì để Hạo Thiên thế gia bỏ trốn mà vì thủ đoạn của Thị Huyết Diêm La, ông ta đường đường là điện chủ phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện vậy mà lại bị chơi khăm và bị coi chẳng khác gì con chó.

“Điện…điện chủ, tốt nhất vẫn là nhanh chóng truy sát thôi”, cuối cùng, một thống lĩnh khẽ giọng nói.

“Giết, giết, giết cho ta”, Huyết Khung mặt mày tôi độc, đôi mắt đỏ au, ông ta như hoá điên, lại càng giống như một ác ma, sát khí ngút trời không thể kiềm chế, đến cả mấy thống lĩnh cũng bất giác run người.

“Nhanh nhanh nhanh, còn ngây ra đó làm gì!”, thấy Huyết Khung nổi giận, mấy đại thống lĩnh nào dám chậm trễ, lập tức bay ra khỏi ngọn núi.

Ầm! Bùm!

Ngay lập tức, đại quân phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện lao ra từ các đỉnh núi khác nhau của dãy núi Hoàng Tuyền, mục tiêu là thành cổ Hoàng Tuyền, muốn đuổi theo Hạo Thiên thế gia thì phải dùng tới truyền tống trận ở nơi đó.

Cứ thế, vùng đất vừa mới yên ắng chưa được bao lâu đã lại trở nên náo nhiệt.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nửa canh giờ trước bọn chúng đã đi qua cổ thành Hoàng Tuyền, lần lượt truyền tống tới cổ thành Chân Long rồi”, Phong Ảnh khong nói gì nhưng một lão già mặc y phục đen bên cạnh ông ta lên tiếng: “Lúc này có lẽ chúng đã nhờ vào Truyền Tống Trận của cổ thành Chân Long lần lượt truyền tống tới cổ thành Nam Dương rồi, xem ra bọn chúng đã ý thức được thông tin bị chúng ta mai phục từ lâu nên mới thay đổi lộ trình”.“Ngươi đã biết sao không nói sớm?”, Huyết Khung mặt lạnh như băng nhìn Phong Ảnh.“Ta cũng vừa mới nhận được tin”, Phong Ảnh vẫn lãnh đạm như vậy.Advertisement“Thần Ảnh làm gì hết rồi vậy? Đến cả một Truyền Tống Trận cũng không thể bảo vệ nổi sao?”, Huyết Khung cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi cơn phẫn nộ, ông ta giống như con chó điên đang gào hét, bao nhiêu âm mưu rốt cục lại bị bại lộ.“Điện chủ nói vậy chưa phải rồi”, lão già mặc y phục đen ban nãy lại lần nữa lên tiếng, vẻ mặt cũng lãnh đạm y hệt Phong Ảnh, “trên tám phần Thần Ảnh đều bị ông điều tới đây, số lượng người có thể canh giữ Truyền Tống Trận ở cổ thành ít ỏi, mặc dù Hạo Thiên thế gia không mạnh bằng phân điện thứ chín nhưng kẻ mạnh lại không hề thiếu, thực lực dồi dào, không thể bảo vệ được Truyền Tống Trận chu toàn”.“Vậy còn đợi gì nữa, mau chóng sát phạt cho ta”, Huyết Khung phẫn nộ rít lên.“Xin lượng thứ cho ta không thể tuân mệnh”, lão già mặc y phục đen lãnh đạm lên tiếng.“Các ngươi dám trái lại…”“Vừa rồi chúng ta nhận được lệnh của Điện Chủ, toàn bộ Thần Ảnh rút về Thị Huyết Điện”, lão già áo đen lập tức ngắt lời Huyết Khung, “còn việc truy sát Hạo Thiên thế gia thì chúng ta không cần can dự vào nữa”,Dứt lời, lão già áo đen sải bước ra khỏi đại điện, vì Phong Ảnh nãy giờ giữ im lặng đã bước ra ngoài trước.Không chỉ bọn họ mà bên trong các đỉnh núi của Hoàng Tuyền đều có từng bóng đen bay đi, bọn họ tụ lại với nhau giống như cả lớp màn màu đen che lấp bầu trời, kéo dài tới vô tận.“Quay lại, quay lại cho ta”, thấy Phong Ảnh rút đi, Huyết Khung điên cuồng gào hét, nhưng dù nghe mệnh lệnh của ông ta thì Phong Ảnh cũng như không nghe thấy.Khốn khiếp!Huyết Khung giây phút đó như biến thành con sư tử hung tợn.Hiện giờ ông ta không những không chặn được Hạo Thiên thế gia mà đến cả Phong Ảnh cũng rút lui, bảo ông ta không phẫn nộ sao được.Thế nhưng điều khiến ông ta thực sự phẫn nộ không phải vì để Hạo Thiên thế gia bỏ trốn mà vì thủ đoạn của Thị Huyết Diêm La, ông ta đường đường là điện chủ phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện vậy mà lại bị chơi khăm và bị coi chẳng khác gì con chó.“Điện…điện chủ, tốt nhất vẫn là nhanh chóng truy sát thôi”, cuối cùng, một thống lĩnh khẽ giọng nói.“Giết, giết, giết cho ta”, Huyết Khung mặt mày tôi độc, đôi mắt đỏ au, ông ta như hoá điên, lại càng giống như một ác ma, sát khí ngút trời không thể kiềm chế, đến cả mấy thống lĩnh cũng bất giác run người.“Nhanh nhanh nhanh, còn ngây ra đó làm gì!”, thấy Huyết Khung nổi giận, mấy đại thống lĩnh nào dám chậm trễ, lập tức bay ra khỏi ngọn núi.Ầm! Bùm!Ngay lập tức, đại quân phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện lao ra từ các đỉnh núi khác nhau của dãy núi Hoàng Tuyền, mục tiêu là thành cổ Hoàng Tuyền, muốn đuổi theo Hạo Thiên thế gia thì phải dùng tới truyền tống trận ở nơi đó.Cứ thế, vùng đất vừa mới yên ắng chưa được bao lâu đã lại trở nên náo nhiệt.

Chương 2000: “Xin lượng thứ cho ta không thể tuân mệnh”