“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2002: “Tính kế người khác là nghề của ta rồi”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng bây giờ thì khác, hành tung đã bị bại lộ, mục tiêu của đại quân Thị Huyết Điện rất rõ ràng, một khi đã có mục tiêu thì tốc độ của chúng sẽ rất nhanh, Bắc Sở có vô số thành cổ, truyền tống trận có ở khắp nơi, muốn tới đây chỉ là vấn đề thời gian.Đi!AdvertisementKhi mọi người đang cân nhắc thì Diệp Thành đã xoay người đi đầu tiên, bay vào truyền tống trận như một tia kinh mang.Phía sau hắn, nhóm Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn về hướng bầu trời phía xa lần nữa rồi cũng bay vào truyền tống trận.Khốn kiếp! Khốn kiếp!Bên này, giữa những ngọn núi trập trùng tràn ngập tiếng gào thét của Huyết Khung.Vừa rồi bọn họ đang dùng truyền tống trận rồi lại gặp phải sự cố thông đạo không gian sụp đổ.Lại? Tại sao nói là ‘lại’?Đây không phải lần đầu bọn họ bị bẫy như thế này, trong truyền tống vực môn của Hạo Thiên thế gia, phân điện thứ chín của bọn họ tổn thất nặng nề, hầu như những người có tu vi thấp hơn cảnh giới Không Minh đều chôn vùi trong vết nứt không gian.Ông ta là điện chủ, chinh chiến sa trường đã lâu nhưng lại phạm phải sai lầm không đáng có thế này hai lần liến tiếp chỉ trong ba ngày, điều này khiến ông ta vốn đã tức giận, thoáng chốc lại như hoá thành ác ma nổi điên.“Điện chủ, chúng ta đi đường vòng đến thành cổ khác đi!”, một thống lĩnh khập khiễng đi tới: “Truyền tống trận của thành cổ Hoàng Tuyền đã bị phá huỷ, truyền tống trận của thành cổ Chân Long chắc chắn cũng sẽ bị phá huỷ, còn có thành cổ Nam Dương tiếp theo nữa, truyền tống trận cũng sẽ bị phá huỷ như vậy thôi. Chín mươi nghìn dặm nếu bay tới đó thì rất khó đuổi kịp bọn chúng, vậy nên muốn đuổi kịp bọn chúng trong thời gian ngắn, chúng ta phải tìm thành cổ nào có truyền tống trận liên tục dịch chuyển, so với bay tới thì dùng truyền tống trận vẫn nhanh hơn”.“Ngoài thành cổ Chân Long, còn nơi nào gần đây nữa?”, Huyết Khung hỏi với vẻ mặt gớm ghiếc.“Thành cổ Thiên Táng cách đây gần sáu mươi nghìn dặm”, thống lĩnh đó lập tức trả lời: “Thuộc hạ đã tra rồi, truyền tống trận ở đó vẫn còn nguyên vẹn”.“Tập hợp đại quân đi về phía thành cổ Thiên Táng”, Huyết Khung hạ lệnh ngay: “Còn nữa, truyền tin cho trụ sở chính của Thị Huyết Điện, chúng ta cần quân tiếp viện để ngăn chặn Hạo Thiên thế gia ở phía trước”.“Đã hiểu”.Bên này, phía Diệp Thành đã tới trước truyền tống trận của thành cổ Nam Dương, người của Hạo Thiên thế gia tới trước đã di chuyển trước theo từng đợt.Vừa tiếp đất, Diệp Thành đã trải ra một tấm bản đồ cực lớn, nheo mắt nhìn từng nơi trên bản đồ.“Lão Đại, có chuyện gì huynh cứ giao phó”, đạo thân xoa xoa hai tay bước lại gần: “Tính kế người khác là nghề của ta rồi”.“Nơi này, thành cổ Thiên Táng”, Diệp Thành chỉ vào một nơi trên bản đồ: “Bằng mọi giá phải phá huỷ được truyền tống trận ở nơi đó cho ta, bây giờ lập tức hành động”.“Được!”, đạo thân không chút chậm trễ, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.“Ngươi sợ phía Huyết Khung sẽ đi vòng tới thành cổ Thiên Táng để dùng truyền tống trận à?”, các lão tổ đều là người thông minh, ngay lập tức nhìn ra ý đồ của Diệp Thành.“Đã chịu thiệt một lần, hai lần, lần thứ ba bọn chúng sẽ không phạm phải sai lầm như vậy nữa, so với bay thì dùng truyền tống trận vẫn nhanh hơn”, Diệp Thành nhẹ gật đầu: “Chỉ cần phá huỷ truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng, trong thời gian ngắn bọn chúng sẽ không thể đuổi kịp chúng ta, tiếp theo chúng ta chỉ cần xử lý chướng ngại vật phía trước nữa thôi, vượt qua được sẽ là bầu trời rộng lớn”.
Nhưng bây giờ thì khác, hành tung đã bị bại lộ, mục tiêu của đại quân Thị Huyết Điện rất rõ ràng, một khi đã có mục tiêu thì tốc độ của chúng sẽ rất nhanh, Bắc Sở có vô số thành cổ, truyền tống trận có ở khắp nơi, muốn tới đây chỉ là vấn đề thời gian.
Đi!
Advertisement
Khi mọi người đang cân nhắc thì Diệp Thành đã xoay người đi đầu tiên, bay vào truyền tống trận như một tia kinh mang.
Phía sau hắn, nhóm Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn về hướng bầu trời phía xa lần nữa rồi cũng bay vào truyền tống trận.
Khốn kiếp! Khốn kiếp!
Bên này, giữa những ngọn núi trập trùng tràn ngập tiếng gào thét của Huyết Khung.
Vừa rồi bọn họ đang dùng truyền tống trận rồi lại gặp phải sự cố thông đạo không gian sụp đổ.
Lại? Tại sao nói là ‘lại’?
Đây không phải lần đầu bọn họ bị bẫy như thế này, trong truyền tống vực môn của Hạo Thiên thế gia, phân điện thứ chín của bọn họ tổn thất nặng nề, hầu như những người có tu vi thấp hơn cảnh giới Không Minh đều chôn vùi trong vết nứt không gian.
Ông ta là điện chủ, chinh chiến sa trường đã lâu nhưng lại phạm phải sai lầm không đáng có thế này hai lần liến tiếp chỉ trong ba ngày, điều này khiến ông ta vốn đã tức giận, thoáng chốc lại như hoá thành ác ma nổi điên.
“Điện chủ, chúng ta đi đường vòng đến thành cổ khác đi!”, một thống lĩnh khập khiễng đi tới: “Truyền tống trận của thành cổ Hoàng Tuyền đã bị phá huỷ, truyền tống trận của thành cổ Chân Long chắc chắn cũng sẽ bị phá huỷ, còn có thành cổ Nam Dương tiếp theo nữa, truyền tống trận cũng sẽ bị phá huỷ như vậy thôi. Chín mươi nghìn dặm nếu bay tới đó thì rất khó đuổi kịp bọn chúng, vậy nên muốn đuổi kịp bọn chúng trong thời gian ngắn, chúng ta phải tìm thành cổ nào có truyền tống trận liên tục dịch chuyển, so với bay tới thì dùng truyền tống trận vẫn nhanh hơn”.
“Ngoài thành cổ Chân Long, còn nơi nào gần đây nữa?”, Huyết Khung hỏi với vẻ mặt gớm ghiếc.
“Thành cổ Thiên Táng cách đây gần sáu mươi nghìn dặm”, thống lĩnh đó lập tức trả lời: “Thuộc hạ đã tra rồi, truyền tống trận ở đó vẫn còn nguyên vẹn”.
“Tập hợp đại quân đi về phía thành cổ Thiên Táng”, Huyết Khung hạ lệnh ngay: “Còn nữa, truyền tin cho trụ sở chính của Thị Huyết Điện, chúng ta cần quân tiếp viện để ngăn chặn Hạo Thiên thế gia ở phía trước”.
“Đã hiểu”.
Bên này, phía Diệp Thành đã tới trước truyền tống trận của thành cổ Nam Dương, người của Hạo Thiên thế gia tới trước đã di chuyển trước theo từng đợt.
Vừa tiếp đất, Diệp Thành đã trải ra một tấm bản đồ cực lớn, nheo mắt nhìn từng nơi trên bản đồ.
“Lão Đại, có chuyện gì huynh cứ giao phó”, đạo thân xoa xoa hai tay bước lại gần: “Tính kế người khác là nghề của ta rồi”.
“Nơi này, thành cổ Thiên Táng”, Diệp Thành chỉ vào một nơi trên bản đồ: “Bằng mọi giá phải phá huỷ được truyền tống trận ở nơi đó cho ta, bây giờ lập tức hành động”.
“Được!”, đạo thân không chút chậm trễ, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
“Ngươi sợ phía Huyết Khung sẽ đi vòng tới thành cổ Thiên Táng để dùng truyền tống trận à?”, các lão tổ đều là người thông minh, ngay lập tức nhìn ra ý đồ của Diệp Thành.
“Đã chịu thiệt một lần, hai lần, lần thứ ba bọn chúng sẽ không phạm phải sai lầm như vậy nữa, so với bay thì dùng truyền tống trận vẫn nhanh hơn”, Diệp Thành nhẹ gật đầu: “Chỉ cần phá huỷ truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng, trong thời gian ngắn bọn chúng sẽ không thể đuổi kịp chúng ta, tiếp theo chúng ta chỉ cần xử lý chướng ngại vật phía trước nữa thôi, vượt qua được sẽ là bầu trời rộng lớn”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng bây giờ thì khác, hành tung đã bị bại lộ, mục tiêu của đại quân Thị Huyết Điện rất rõ ràng, một khi đã có mục tiêu thì tốc độ của chúng sẽ rất nhanh, Bắc Sở có vô số thành cổ, truyền tống trận có ở khắp nơi, muốn tới đây chỉ là vấn đề thời gian.Đi!AdvertisementKhi mọi người đang cân nhắc thì Diệp Thành đã xoay người đi đầu tiên, bay vào truyền tống trận như một tia kinh mang.Phía sau hắn, nhóm Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn về hướng bầu trời phía xa lần nữa rồi cũng bay vào truyền tống trận.Khốn kiếp! Khốn kiếp!Bên này, giữa những ngọn núi trập trùng tràn ngập tiếng gào thét của Huyết Khung.Vừa rồi bọn họ đang dùng truyền tống trận rồi lại gặp phải sự cố thông đạo không gian sụp đổ.Lại? Tại sao nói là ‘lại’?Đây không phải lần đầu bọn họ bị bẫy như thế này, trong truyền tống vực môn của Hạo Thiên thế gia, phân điện thứ chín của bọn họ tổn thất nặng nề, hầu như những người có tu vi thấp hơn cảnh giới Không Minh đều chôn vùi trong vết nứt không gian.Ông ta là điện chủ, chinh chiến sa trường đã lâu nhưng lại phạm phải sai lầm không đáng có thế này hai lần liến tiếp chỉ trong ba ngày, điều này khiến ông ta vốn đã tức giận, thoáng chốc lại như hoá thành ác ma nổi điên.“Điện chủ, chúng ta đi đường vòng đến thành cổ khác đi!”, một thống lĩnh khập khiễng đi tới: “Truyền tống trận của thành cổ Hoàng Tuyền đã bị phá huỷ, truyền tống trận của thành cổ Chân Long chắc chắn cũng sẽ bị phá huỷ, còn có thành cổ Nam Dương tiếp theo nữa, truyền tống trận cũng sẽ bị phá huỷ như vậy thôi. Chín mươi nghìn dặm nếu bay tới đó thì rất khó đuổi kịp bọn chúng, vậy nên muốn đuổi kịp bọn chúng trong thời gian ngắn, chúng ta phải tìm thành cổ nào có truyền tống trận liên tục dịch chuyển, so với bay tới thì dùng truyền tống trận vẫn nhanh hơn”.“Ngoài thành cổ Chân Long, còn nơi nào gần đây nữa?”, Huyết Khung hỏi với vẻ mặt gớm ghiếc.“Thành cổ Thiên Táng cách đây gần sáu mươi nghìn dặm”, thống lĩnh đó lập tức trả lời: “Thuộc hạ đã tra rồi, truyền tống trận ở đó vẫn còn nguyên vẹn”.“Tập hợp đại quân đi về phía thành cổ Thiên Táng”, Huyết Khung hạ lệnh ngay: “Còn nữa, truyền tin cho trụ sở chính của Thị Huyết Điện, chúng ta cần quân tiếp viện để ngăn chặn Hạo Thiên thế gia ở phía trước”.“Đã hiểu”.Bên này, phía Diệp Thành đã tới trước truyền tống trận của thành cổ Nam Dương, người của Hạo Thiên thế gia tới trước đã di chuyển trước theo từng đợt.Vừa tiếp đất, Diệp Thành đã trải ra một tấm bản đồ cực lớn, nheo mắt nhìn từng nơi trên bản đồ.“Lão Đại, có chuyện gì huynh cứ giao phó”, đạo thân xoa xoa hai tay bước lại gần: “Tính kế người khác là nghề của ta rồi”.“Nơi này, thành cổ Thiên Táng”, Diệp Thành chỉ vào một nơi trên bản đồ: “Bằng mọi giá phải phá huỷ được truyền tống trận ở nơi đó cho ta, bây giờ lập tức hành động”.“Được!”, đạo thân không chút chậm trễ, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.“Ngươi sợ phía Huyết Khung sẽ đi vòng tới thành cổ Thiên Táng để dùng truyền tống trận à?”, các lão tổ đều là người thông minh, ngay lập tức nhìn ra ý đồ của Diệp Thành.“Đã chịu thiệt một lần, hai lần, lần thứ ba bọn chúng sẽ không phạm phải sai lầm như vậy nữa, so với bay thì dùng truyền tống trận vẫn nhanh hơn”, Diệp Thành nhẹ gật đầu: “Chỉ cần phá huỷ truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng, trong thời gian ngắn bọn chúng sẽ không thể đuổi kịp chúng ta, tiếp theo chúng ta chỉ cần xử lý chướng ngại vật phía trước nữa thôi, vượt qua được sẽ là bầu trời rộng lớn”.