“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2017: “Lần này vận may không tồi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thế giới người phàm sao có thể có Truyền Tống Trận?”“Nhất định có kẻ đứng đằng sau giúp đỡ bọn chúng”, có người hắng giọng lạnh lùng, “dám xây Truyền Tống Trận ở thế giới người phàm, bọn chúng nhất định tốn bao tâm huyết”.“Còn ngây ra đấy làm gì, truy đuổi cho ta”, Huyết Khung điên cuồng lập tức sát phạt về phía trước.“Điện Chủ, không được”, vài thống lĩnh vội kéo Huyết Khung lại.Advertisement“Cút”.“Lẽ nào Điện Chủ quên đi vết xe đổ trước đó sao?”, vài thống lĩnh nhất mực kéo Huyết Khung lại, thậm chí bọn họ còn ôm lấy chân Huyết Khung.Tất cả đều sợ rằng Huyết Khung đã bị cơn phẫn nộ choán lấp cả tâm trí, nhưng bọn họ hãy còn tỉnh táo, mỗi lần nhìn thấy Truyền Tống Trận, bọn họ đều vô thức nghĩ tới cảnh tượng vỡ tan bên trong Truyền Tống Trận, cảnh tượng đó thực sự quá tàn khốc.E rằng từ ngày hôm nay trở đi người của phân điện thứ chín cứ nhìn thấy Truyền Tống Trận đều nghĩ tới cảnh tượng đó, đó là nỗi ám ảnh cả đời của bọn họ.…….Trong màn đêm, gió lạnh thét gào.Diệp Thành đi qua rất nhiều Truyền Tống Trận, hắn hiện thân ở trước một rặng núi hẻo lánh.“Không ngờ lại tự tạo thành một thế giới”, Diệp Thành mở Tiên Luân Nhãn, hắn nheo mắt nhìn rặng núi trước mặt.Dưới Tiên Luân Nhãn, Diêm La Sơn không thể che giấu bất cứ thứ gì, mặc dù đây là một rặng núi nhưng lại có màu đỏ máu, cả ngọn núi như chìm trong biển máu, trong lúc này còn có thể nghe ra được tiếng ai oán rít lên cùng với từng cơn gió.“Khi thiên trận pháp thật huyền diệu”, Diệp Thành bất giác thở dài, nếu không phải hắn có Tiên Luân Nhãn thì e rằng cũng không thể phát hiện được manh mối gì ở đây.Vả lại điều khiến hắn kinh ngạc không chỉ có vậy mà là rặng núi màu đỏ máu này bị một lớp kết giới vô hình che lấp, sức mạnh phòng ngự đáng sợ đến mức không phải đại quân tu sĩ nào cũng có thể phá vỡ.Ngoài kết giới phòng ngự và khi thiên trận pháp ra thì điều khiến Diệp Thành phải kinh ngạc còn có cả khí thế mạnh mẽ dồi dào ở đây, có thiên thế trợ uy, cho dù là phòng ngự hay công kích của Diêm La Vương đều mạnh lên gấp nhiều lần.“Sức phòng ngự này vượt qua giới hạn mà ta có thể công phá”, Diệp Thành cau mày, hắn đã đánh giá thấp cấm chế của Diêm La Sơn.“Ép ta phải mạo hiểm sao?”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.Thiên đạo, mở!Sau tiếng hô của Diệp Thành, vòng xoáy thiên đạo xuất hiện kéo hắn vào hố đen không gian.“Lần này vận may không tồi”, Diệp Thành đảo mắt qua thế giới tối đen, thấy không có nguy cơ Diệp Thành mới thở phào.Sự việc tiếp sau đó dễ dàng hơn nhiều.Trước khi vào đây, Diệp Thành đã tính toán sẵn khoảng cách và vị trí, chỉ cần tìm được vị trí chính xác bên trong hố đen thì hắn sẽ di chuyển theo cự li, như vậy là có thể thành công trà trộn vào trong Diêm La Sơn.Không lâu sau đó, ở một góc của Diêm La Sơn có vòng xoáy màu đen xuất hiện, Diệp Thành vội lẻn ra ngoài.Ngay sau đó, hắn liền bước vào không gian hư vô, ánh mắt như ngọn đuốc sáng quét qua tứ phương tám hướng.Lúc này hắn mới thực sự trông thấy cảnh tượng bên trong Diêm La Sơn.Ập vào mắt Diệp Thành là mây và sương cuồn cuộn, khắp nơi xực mùi máu tanh, khắp nơi đều vang lên tiếng lệ quỷ thét gào.Đây là một thế giới với màu đỏ máu choán lấp, tất cả đều mang màu đỏ au, từ cây cổ thụ chọc trời, đình đài lầu các, từng nhành cây ngọn cỏ, từng dòng nước chảy, cảnh tượng này khiến Diệp Thành tưởng rằng mình lạc vào địa ngục chốn trần gian.“Bao nhiêu cấm chế”, sau khi nhìn quanh một lượt, Diệp Thành lại lần nữa cau mày.
“Thế giới người phàm sao có thể có Truyền Tống Trận?”
“Nhất định có kẻ đứng đằng sau giúp đỡ bọn chúng”, có người hắng giọng lạnh lùng, “dám xây Truyền Tống Trận ở thế giới người phàm, bọn chúng nhất định tốn bao tâm huyết”.
“Còn ngây ra đấy làm gì, truy đuổi cho ta”, Huyết Khung điên cuồng lập tức sát phạt về phía trước.
“Điện Chủ, không được”, vài thống lĩnh vội kéo Huyết Khung lại.
Advertisement
“Cút”.
“Lẽ nào Điện Chủ quên đi vết xe đổ trước đó sao?”, vài thống lĩnh nhất mực kéo Huyết Khung lại, thậm chí bọn họ còn ôm lấy chân Huyết Khung.
Tất cả đều sợ rằng Huyết Khung đã bị cơn phẫn nộ choán lấp cả tâm trí, nhưng bọn họ hãy còn tỉnh táo, mỗi lần nhìn thấy Truyền Tống Trận, bọn họ đều vô thức nghĩ tới cảnh tượng vỡ tan bên trong Truyền Tống Trận, cảnh tượng đó thực sự quá tàn khốc.
E rằng từ ngày hôm nay trở đi người của phân điện thứ chín cứ nhìn thấy Truyền Tống Trận đều nghĩ tới cảnh tượng đó, đó là nỗi ám ảnh cả đời của bọn họ.
…….
Trong màn đêm, gió lạnh thét gào.
Diệp Thành đi qua rất nhiều Truyền Tống Trận, hắn hiện thân ở trước một rặng núi hẻo lánh.
“Không ngờ lại tự tạo thành một thế giới”, Diệp Thành mở Tiên Luân Nhãn, hắn nheo mắt nhìn rặng núi trước mặt.
Dưới Tiên Luân Nhãn, Diêm La Sơn không thể che giấu bất cứ thứ gì, mặc dù đây là một rặng núi nhưng lại có màu đỏ máu, cả ngọn núi như chìm trong biển máu, trong lúc này còn có thể nghe ra được tiếng ai oán rít lên cùng với từng cơn gió.
“Khi thiên trận pháp thật huyền diệu”, Diệp Thành bất giác thở dài, nếu không phải hắn có Tiên Luân Nhãn thì e rằng cũng không thể phát hiện được manh mối gì ở đây.
Vả lại điều khiến hắn kinh ngạc không chỉ có vậy mà là rặng núi màu đỏ máu này bị một lớp kết giới vô hình che lấp, sức mạnh phòng ngự đáng sợ đến mức không phải đại quân tu sĩ nào cũng có thể phá vỡ.
Ngoài kết giới phòng ngự và khi thiên trận pháp ra thì điều khiến Diệp Thành phải kinh ngạc còn có cả khí thế mạnh mẽ dồi dào ở đây, có thiên thế trợ uy, cho dù là phòng ngự hay công kích của Diêm La Vương đều mạnh lên gấp nhiều lần.
“Sức phòng ngự này vượt qua giới hạn mà ta có thể công phá”, Diệp Thành cau mày, hắn đã đánh giá thấp cấm chế của Diêm La Sơn.
“Ép ta phải mạo hiểm sao?”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.
Thiên đạo, mở!
Sau tiếng hô của Diệp Thành, vòng xoáy thiên đạo xuất hiện kéo hắn vào hố đen không gian.
“Lần này vận may không tồi”, Diệp Thành đảo mắt qua thế giới tối đen, thấy không có nguy cơ Diệp Thành mới thở phào.
Sự việc tiếp sau đó dễ dàng hơn nhiều.
Trước khi vào đây, Diệp Thành đã tính toán sẵn khoảng cách và vị trí, chỉ cần tìm được vị trí chính xác bên trong hố đen thì hắn sẽ di chuyển theo cự li, như vậy là có thể thành công trà trộn vào trong Diêm La Sơn.
Không lâu sau đó, ở một góc của Diêm La Sơn có vòng xoáy màu đen xuất hiện, Diệp Thành vội lẻn ra ngoài.
Ngay sau đó, hắn liền bước vào không gian hư vô, ánh mắt như ngọn đuốc sáng quét qua tứ phương tám hướng.
Lúc này hắn mới thực sự trông thấy cảnh tượng bên trong Diêm La Sơn.
Ập vào mắt Diệp Thành là mây và sương cuồn cuộn, khắp nơi xực mùi máu tanh, khắp nơi đều vang lên tiếng lệ quỷ thét gào.
Đây là một thế giới với màu đỏ máu choán lấp, tất cả đều mang màu đỏ au, từ cây cổ thụ chọc trời, đình đài lầu các, từng nhành cây ngọn cỏ, từng dòng nước chảy, cảnh tượng này khiến Diệp Thành tưởng rằng mình lạc vào địa ngục chốn trần gian.
“Bao nhiêu cấm chế”, sau khi nhìn quanh một lượt, Diệp Thành lại lần nữa cau mày.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thế giới người phàm sao có thể có Truyền Tống Trận?”“Nhất định có kẻ đứng đằng sau giúp đỡ bọn chúng”, có người hắng giọng lạnh lùng, “dám xây Truyền Tống Trận ở thế giới người phàm, bọn chúng nhất định tốn bao tâm huyết”.“Còn ngây ra đấy làm gì, truy đuổi cho ta”, Huyết Khung điên cuồng lập tức sát phạt về phía trước.“Điện Chủ, không được”, vài thống lĩnh vội kéo Huyết Khung lại.Advertisement“Cút”.“Lẽ nào Điện Chủ quên đi vết xe đổ trước đó sao?”, vài thống lĩnh nhất mực kéo Huyết Khung lại, thậm chí bọn họ còn ôm lấy chân Huyết Khung.Tất cả đều sợ rằng Huyết Khung đã bị cơn phẫn nộ choán lấp cả tâm trí, nhưng bọn họ hãy còn tỉnh táo, mỗi lần nhìn thấy Truyền Tống Trận, bọn họ đều vô thức nghĩ tới cảnh tượng vỡ tan bên trong Truyền Tống Trận, cảnh tượng đó thực sự quá tàn khốc.E rằng từ ngày hôm nay trở đi người của phân điện thứ chín cứ nhìn thấy Truyền Tống Trận đều nghĩ tới cảnh tượng đó, đó là nỗi ám ảnh cả đời của bọn họ.…….Trong màn đêm, gió lạnh thét gào.Diệp Thành đi qua rất nhiều Truyền Tống Trận, hắn hiện thân ở trước một rặng núi hẻo lánh.“Không ngờ lại tự tạo thành một thế giới”, Diệp Thành mở Tiên Luân Nhãn, hắn nheo mắt nhìn rặng núi trước mặt.Dưới Tiên Luân Nhãn, Diêm La Sơn không thể che giấu bất cứ thứ gì, mặc dù đây là một rặng núi nhưng lại có màu đỏ máu, cả ngọn núi như chìm trong biển máu, trong lúc này còn có thể nghe ra được tiếng ai oán rít lên cùng với từng cơn gió.“Khi thiên trận pháp thật huyền diệu”, Diệp Thành bất giác thở dài, nếu không phải hắn có Tiên Luân Nhãn thì e rằng cũng không thể phát hiện được manh mối gì ở đây.Vả lại điều khiến hắn kinh ngạc không chỉ có vậy mà là rặng núi màu đỏ máu này bị một lớp kết giới vô hình che lấp, sức mạnh phòng ngự đáng sợ đến mức không phải đại quân tu sĩ nào cũng có thể phá vỡ.Ngoài kết giới phòng ngự và khi thiên trận pháp ra thì điều khiến Diệp Thành phải kinh ngạc còn có cả khí thế mạnh mẽ dồi dào ở đây, có thiên thế trợ uy, cho dù là phòng ngự hay công kích của Diêm La Vương đều mạnh lên gấp nhiều lần.“Sức phòng ngự này vượt qua giới hạn mà ta có thể công phá”, Diệp Thành cau mày, hắn đã đánh giá thấp cấm chế của Diêm La Sơn.“Ép ta phải mạo hiểm sao?”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.Thiên đạo, mở!Sau tiếng hô của Diệp Thành, vòng xoáy thiên đạo xuất hiện kéo hắn vào hố đen không gian.“Lần này vận may không tồi”, Diệp Thành đảo mắt qua thế giới tối đen, thấy không có nguy cơ Diệp Thành mới thở phào.Sự việc tiếp sau đó dễ dàng hơn nhiều.Trước khi vào đây, Diệp Thành đã tính toán sẵn khoảng cách và vị trí, chỉ cần tìm được vị trí chính xác bên trong hố đen thì hắn sẽ di chuyển theo cự li, như vậy là có thể thành công trà trộn vào trong Diêm La Sơn.Không lâu sau đó, ở một góc của Diêm La Sơn có vòng xoáy màu đen xuất hiện, Diệp Thành vội lẻn ra ngoài.Ngay sau đó, hắn liền bước vào không gian hư vô, ánh mắt như ngọn đuốc sáng quét qua tứ phương tám hướng.Lúc này hắn mới thực sự trông thấy cảnh tượng bên trong Diêm La Sơn.Ập vào mắt Diệp Thành là mây và sương cuồn cuộn, khắp nơi xực mùi máu tanh, khắp nơi đều vang lên tiếng lệ quỷ thét gào.Đây là một thế giới với màu đỏ máu choán lấp, tất cả đều mang màu đỏ au, từ cây cổ thụ chọc trời, đình đài lầu các, từng nhành cây ngọn cỏ, từng dòng nước chảy, cảnh tượng này khiến Diệp Thành tưởng rằng mình lạc vào địa ngục chốn trần gian.“Bao nhiêu cấm chế”, sau khi nhìn quanh một lượt, Diệp Thành lại lần nữa cau mày.