“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2036: “Bên trong không có ai sao?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm! Đoàng!Màn đêm tĩnh lặng chợt trở nên không hề yên bình, Diệp Thành bỏ chạy ở phía trước nhưng phía sau hắn ta là từng ngọn núi sụp đổ.AdvertisementDiệp Thành liếc mặt nhìn ra sau, tốc độ của hắn lại tăng lên nhanh chóng, hắn thi triển thành công bí pháp khó Thúc Địa Thành Thốn bỏ xa người của Thị Huyết Điện.“Một bước bước ra cả vài nghìn trượng, đó…đó là thần thông gì?”, phía sau, người của Thị Huyết Điện nhìn mà thẫn thờ.“Dịch chuyển không gian sao?”“Ngây ra đấy làm gì? Đuổi theo”, sau vài giây mới có người hô lên.Nghe vậy, đám người ngây dại kia với vội di chuyển, xông về phía Diệp Thành tháo chạy.Sau khi bọn họ đi không lâu, không gian chợt méo mó, một bóng người bước ra, nếu nhìn kĩ thì chính là tên đê tiện Diệp Thành.“Bên trong không có ai sao?”, Diệp Thành toét miệng cười rồi lại sát phạt quay lại Diêm La Sơn.“Kẻ nào?”“Là ông đó”, Diệp Thành hắng giọng sát phạt tới, kẻ mạnh của Thị Huyết Điện điều khiển hư không tuyệt sát trận bị hắn giết tới mức trở tay không kịp, đến cả tuyệt sát trận cũng bị đánh tan tành.Không có sự uy h**p của hư không tuyệt sát trận, Diệp Thành rõ ràng chẳng phải kiêng dè gì.Khi lần đầu tới Diêm La Sơn, hắn đã nhận ra nơi này chứa đầy bảo bối, cơ hội hiếm có như vậy sao hắn có thể lãng phí được.Thế rồi tiên này phát huy tinh thần mặt dày của mình, cho dù là linh thảo, linh trì, linh quả hay bất cứ thứ gì có thể lấy đi được hắn không bỏ sót một món nào khiến cả chặng đường càn quét, mặt đất trở nên trơn láng trống trơn.Lần sát phạt quay về này thật là bội thu, Diêm La Sơn được Thị Huyết Điện gây dựng cả hàng trăm hàng nghìn năm lại bị tên này khuấy đảo tán loạn còn tài sản mà Thị Huyết Điện tích luỹ trong hàng trăm hàng nghìn năm nay cũng bị tên đê tiện này cướp sạch.Rầm!Sau tiếng động lớn này, Diêm La Sơn bị một chưởng của Diệp Thành đánh tan.Đi!Làm xong xuôi, Diệp Thành mới vỗ mông bước vào không gian hư vô, hắn chạy nhanh trông thấy.Không biết từ bao giờ kẻ mạnh của Thị Huyết Điện đi truy sát hắn mới mặt mày lấm lem quay về, truy sát cả đêm mà bọn họ còn không thấy bóng dáng Diệp Thành đâu.Ôi trời!Không lâu sau đó, từng tiếng mắng chửi rầm trời vang vọng, có lẽ tiếng quát mắng quá lớn nên khiến Diệp Thành không biết bay đi bao xa vẫn còn nghe rõ mồn một.
Rầm! Đoàng!
Màn đêm tĩnh lặng chợt trở nên không hề yên bình, Diệp Thành bỏ chạy ở phía trước nhưng phía sau hắn ta là từng ngọn núi sụp đổ.
Advertisement
Diệp Thành liếc mặt nhìn ra sau, tốc độ của hắn lại tăng lên nhanh chóng, hắn thi triển thành công bí pháp khó Thúc Địa Thành Thốn bỏ xa người của Thị Huyết Điện.
“Một bước bước ra cả vài nghìn trượng, đó…đó là thần thông gì?”, phía sau, người của Thị Huyết Điện nhìn mà thẫn thờ.
“Dịch chuyển không gian sao?”
“Ngây ra đấy làm gì? Đuổi theo”, sau vài giây mới có người hô lên.
Nghe vậy, đám người ngây dại kia với vội di chuyển, xông về phía Diệp Thành tháo chạy.
Sau khi bọn họ đi không lâu, không gian chợt méo mó, một bóng người bước ra, nếu nhìn kĩ thì chính là tên đê tiện Diệp Thành.
“Bên trong không có ai sao?”, Diệp Thành toét miệng cười rồi lại sát phạt quay lại Diêm La Sơn.
“Kẻ nào?”
“Là ông đó”, Diệp Thành hắng giọng sát phạt tới, kẻ mạnh của Thị Huyết Điện điều khiển hư không tuyệt sát trận bị hắn giết tới mức trở tay không kịp, đến cả tuyệt sát trận cũng bị đánh tan tành.
Không có sự uy h**p của hư không tuyệt sát trận, Diệp Thành rõ ràng chẳng phải kiêng dè gì.
Khi lần đầu tới Diêm La Sơn, hắn đã nhận ra nơi này chứa đầy bảo bối, cơ hội hiếm có như vậy sao hắn có thể lãng phí được.
Thế rồi tiên này phát huy tinh thần mặt dày của mình, cho dù là linh thảo, linh trì, linh quả hay bất cứ thứ gì có thể lấy đi được hắn không bỏ sót một món nào khiến cả chặng đường càn quét, mặt đất trở nên trơn láng trống trơn.
Lần sát phạt quay về này thật là bội thu, Diêm La Sơn được Thị Huyết Điện gây dựng cả hàng trăm hàng nghìn năm lại bị tên này khuấy đảo tán loạn còn tài sản mà Thị Huyết Điện tích luỹ trong hàng trăm hàng nghìn năm nay cũng bị tên đê tiện này cướp sạch.
Rầm!
Sau tiếng động lớn này, Diêm La Sơn bị một chưởng của Diệp Thành đánh tan.
Đi!
Làm xong xuôi, Diệp Thành mới vỗ mông bước vào không gian hư vô, hắn chạy nhanh trông thấy.
Không biết từ bao giờ kẻ mạnh của Thị Huyết Điện đi truy sát hắn mới mặt mày lấm lem quay về, truy sát cả đêm mà bọn họ còn không thấy bóng dáng Diệp Thành đâu.
Ôi trời!
Không lâu sau đó, từng tiếng mắng chửi rầm trời vang vọng, có lẽ tiếng quát mắng quá lớn nên khiến Diệp Thành không biết bay đi bao xa vẫn còn nghe rõ mồn một.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm! Đoàng!Màn đêm tĩnh lặng chợt trở nên không hề yên bình, Diệp Thành bỏ chạy ở phía trước nhưng phía sau hắn ta là từng ngọn núi sụp đổ.AdvertisementDiệp Thành liếc mặt nhìn ra sau, tốc độ của hắn lại tăng lên nhanh chóng, hắn thi triển thành công bí pháp khó Thúc Địa Thành Thốn bỏ xa người của Thị Huyết Điện.“Một bước bước ra cả vài nghìn trượng, đó…đó là thần thông gì?”, phía sau, người của Thị Huyết Điện nhìn mà thẫn thờ.“Dịch chuyển không gian sao?”“Ngây ra đấy làm gì? Đuổi theo”, sau vài giây mới có người hô lên.Nghe vậy, đám người ngây dại kia với vội di chuyển, xông về phía Diệp Thành tháo chạy.Sau khi bọn họ đi không lâu, không gian chợt méo mó, một bóng người bước ra, nếu nhìn kĩ thì chính là tên đê tiện Diệp Thành.“Bên trong không có ai sao?”, Diệp Thành toét miệng cười rồi lại sát phạt quay lại Diêm La Sơn.“Kẻ nào?”“Là ông đó”, Diệp Thành hắng giọng sát phạt tới, kẻ mạnh của Thị Huyết Điện điều khiển hư không tuyệt sát trận bị hắn giết tới mức trở tay không kịp, đến cả tuyệt sát trận cũng bị đánh tan tành.Không có sự uy h**p của hư không tuyệt sát trận, Diệp Thành rõ ràng chẳng phải kiêng dè gì.Khi lần đầu tới Diêm La Sơn, hắn đã nhận ra nơi này chứa đầy bảo bối, cơ hội hiếm có như vậy sao hắn có thể lãng phí được.Thế rồi tiên này phát huy tinh thần mặt dày của mình, cho dù là linh thảo, linh trì, linh quả hay bất cứ thứ gì có thể lấy đi được hắn không bỏ sót một món nào khiến cả chặng đường càn quét, mặt đất trở nên trơn láng trống trơn.Lần sát phạt quay về này thật là bội thu, Diêm La Sơn được Thị Huyết Điện gây dựng cả hàng trăm hàng nghìn năm lại bị tên này khuấy đảo tán loạn còn tài sản mà Thị Huyết Điện tích luỹ trong hàng trăm hàng nghìn năm nay cũng bị tên đê tiện này cướp sạch.Rầm!Sau tiếng động lớn này, Diêm La Sơn bị một chưởng của Diệp Thành đánh tan.Đi!Làm xong xuôi, Diệp Thành mới vỗ mông bước vào không gian hư vô, hắn chạy nhanh trông thấy.Không biết từ bao giờ kẻ mạnh của Thị Huyết Điện đi truy sát hắn mới mặt mày lấm lem quay về, truy sát cả đêm mà bọn họ còn không thấy bóng dáng Diệp Thành đâu.Ôi trời!Không lâu sau đó, từng tiếng mắng chửi rầm trời vang vọng, có lẽ tiếng quát mắng quá lớn nên khiến Diệp Thành không biết bay đi bao xa vẫn còn nghe rõ mồn một.