Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2183: “Tin ta thì cứ ở lại đây”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Liên luỵ!Mọi người khẽ lẩm bẩm một tiếng, ánh mắt cũng nhìn Diệp Thành đang điên cuồng tàn sát như Thái Hư Cổ Long.Muốn tốt cho hắn thì ở lại đây!AdvertisementThái Hư Cổ Long lãnh đạm nói, vung tay giải trừ cấm chế cho mọi người.Dù trong tay mọi người cầm sát kiếm nhưng lại nắm chặt, không ai xông ra.Mặc dù Thái Hư Cổ Long rất đáng đánh nhưng họ lại tin tưởng lời hắn nói một cách vô điều kiện, lai lịch của hắn quá vững, điều họ không nhìn ra được, hắn có thể nhìn ra được, chuyện liên quan đến tính mạng Diệp Thành, không thể đùa.Diệp Thành của ta!Sở Huyên vươn bàn tay ra, dường như có thể chạm tới khuôn mặt râu ria lởm chởm và dãi dầu từ nơi rất xa.Ba năm, hắn đờ đẫn phiêu bạt chốn phàm trần.Ba năm, cô thất hồn lạc phách, bị cấm túc trên Ngọc Nữ Phong.Bỏ lỡ ba năm, lại là ba năm, với cô mà nói, đây là một lần luân hồi, là kiếp luân hồi trời cao trêu người.Đột nhiên tầm nhìn của cô mờ đi, những giọt nước mắt ngưng lại thành sương giá dưới ánh trăng, chảy dọc xuống gò má thê lương, trời cao vẫn còn nhân từ, họ đã sắp không còn phải đau khổ dằn vặt nữa.Ầm!Khi cô đang thẫn thờ thì Huyết Linh thế gia lại vọng ra tiếng nổ rung trời lần nữa.Diệp Thành lại tung ra một đòn thật mạnh, một chưởng nghiền nát toà linh sơn cuối cùng của Huyết Linh thế gia thành tro bụi.Đây là một cảnh rất đáng mỉa mai.Huyết Linh thế gia, bá chủ một phương của Bắc Sở, truyền thừa bất thế, tám trăm linh sơn bây giờ đều đã bị san bằng, núi vẫn còn nhưng là núi được chất thành từ thây xác, nhuốm màu máu tươi.Giết!Cao thủ Huyết Linh thế gia điên cuồng, tất cả đều đốt cháy thọ nguyên để đổi lấy sức chiến đấu cường đại, lũ lượt lao tới.“Nhìn hắn một mình chiến đấu thật là bực bội!”, lão già Gia Cát Vũ dứt khoát ngồi bệt xuống đất.“Sẽ… Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”, Ngưu Thập Tam ngập ngừng hỏi: “Ta nghe nói huyết đồ sát trận của chúng hung hãn lắm”.“Tin ta thì cứ ở lại đây”, Thái Hư Cổ Long nhẹ giọng nói: “Yên tâm, với trạng thái bây giờ của hắn, trừ khi tự bản thân hắn có vấn đề, nếu không không ai có thể thật sự uy h**p đến tính mạng hắn, dù bát Vương có đích thân lâm trận”.“Ngươi tin chắc vậy sao”, đến Đao Hoàng cũng không khỏi quay đầu nhìn Thái Hư Cổ Long thâm sâu khó lường này.“Hoang Cổ Thánh Thể đã quật khởi, không phải Hoàng đế thì không trấn áp được”, Thái Hư Cổ Long cười khẽ: “Trạng thái này của hắn tuy khong phải bất khả chiến bại nhưng đã vượt qua được cấm kỵ”.“Trạng thái của hắn mà ngươi nói chỉ điều gì?”, Thiên Tông Lão Tổ vô thức hỏi.

Liên luỵ!

Mọi người khẽ lẩm bẩm một tiếng, ánh mắt cũng nhìn Diệp Thành đang điên cuồng tàn sát như Thái Hư Cổ Long.

Muốn tốt cho hắn thì ở lại đây!

Advertisement

Thái Hư Cổ Long lãnh đạm nói, vung tay giải trừ cấm chế cho mọi người.

Dù trong tay mọi người cầm sát kiếm nhưng lại nắm chặt, không ai xông ra.

Mặc dù Thái Hư Cổ Long rất đáng đánh nhưng họ lại tin tưởng lời hắn nói một cách vô điều kiện, lai lịch của hắn quá vững, điều họ không nhìn ra được, hắn có thể nhìn ra được, chuyện liên quan đến tính mạng Diệp Thành, không thể đùa.

Diệp Thành của ta!

Sở Huyên vươn bàn tay ra, dường như có thể chạm tới khuôn mặt râu ria lởm chởm và dãi dầu từ nơi rất xa.

Ba năm, hắn đờ đẫn phiêu bạt chốn phàm trần.

Ba năm, cô thất hồn lạc phách, bị cấm túc trên Ngọc Nữ Phong.

Bỏ lỡ ba năm, lại là ba năm, với cô mà nói, đây là một lần luân hồi, là kiếp luân hồi trời cao trêu người.

Đột nhiên tầm nhìn của cô mờ đi, những giọt nước mắt ngưng lại thành sương giá dưới ánh trăng, chảy dọc xuống gò má thê lương, trời cao vẫn còn nhân từ, họ đã sắp không còn phải đau khổ dằn vặt nữa.

Ầm!

Khi cô đang thẫn thờ thì Huyết Linh thế gia lại vọng ra tiếng nổ rung trời lần nữa.

Diệp Thành lại tung ra một đòn thật mạnh, một chưởng nghiền nát toà linh sơn cuối cùng của Huyết Linh thế gia thành tro bụi.

Đây là một cảnh rất đáng mỉa mai.

Huyết Linh thế gia, bá chủ một phương của Bắc Sở, truyền thừa bất thế, tám trăm linh sơn bây giờ đều đã bị san bằng, núi vẫn còn nhưng là núi được chất thành từ thây xác, nhuốm màu máu tươi.

Giết!

Cao thủ Huyết Linh thế gia điên cuồng, tất cả đều đốt cháy thọ nguyên để đổi lấy sức chiến đấu cường đại, lũ lượt lao tới.

“Nhìn hắn một mình chiến đấu thật là bực bội!”, lão già Gia Cát Vũ dứt khoát ngồi bệt xuống đất.

“Sẽ… Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”, Ngưu Thập Tam ngập ngừng hỏi: “Ta nghe nói huyết đồ sát trận của chúng hung hãn lắm”.

“Tin ta thì cứ ở lại đây”, Thái Hư Cổ Long nhẹ giọng nói: “Yên tâm, với trạng thái bây giờ của hắn, trừ khi tự bản thân hắn có vấn đề, nếu không không ai có thể thật sự uy h**p đến tính mạng hắn, dù bát Vương có đích thân lâm trận”.

“Ngươi tin chắc vậy sao”, đến Đao Hoàng cũng không khỏi quay đầu nhìn Thái Hư Cổ Long thâm sâu khó lường này.

“Hoang Cổ Thánh Thể đã quật khởi, không phải Hoàng đế thì không trấn áp được”, Thái Hư Cổ Long cười khẽ: “Trạng thái này của hắn tuy khong phải bất khả chiến bại nhưng đã vượt qua được cấm kỵ”.

“Trạng thái của hắn mà ngươi nói chỉ điều gì?”, Thiên Tông Lão Tổ vô thức hỏi.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Liên luỵ!Mọi người khẽ lẩm bẩm một tiếng, ánh mắt cũng nhìn Diệp Thành đang điên cuồng tàn sát như Thái Hư Cổ Long.Muốn tốt cho hắn thì ở lại đây!AdvertisementThái Hư Cổ Long lãnh đạm nói, vung tay giải trừ cấm chế cho mọi người.Dù trong tay mọi người cầm sát kiếm nhưng lại nắm chặt, không ai xông ra.Mặc dù Thái Hư Cổ Long rất đáng đánh nhưng họ lại tin tưởng lời hắn nói một cách vô điều kiện, lai lịch của hắn quá vững, điều họ không nhìn ra được, hắn có thể nhìn ra được, chuyện liên quan đến tính mạng Diệp Thành, không thể đùa.Diệp Thành của ta!Sở Huyên vươn bàn tay ra, dường như có thể chạm tới khuôn mặt râu ria lởm chởm và dãi dầu từ nơi rất xa.Ba năm, hắn đờ đẫn phiêu bạt chốn phàm trần.Ba năm, cô thất hồn lạc phách, bị cấm túc trên Ngọc Nữ Phong.Bỏ lỡ ba năm, lại là ba năm, với cô mà nói, đây là một lần luân hồi, là kiếp luân hồi trời cao trêu người.Đột nhiên tầm nhìn của cô mờ đi, những giọt nước mắt ngưng lại thành sương giá dưới ánh trăng, chảy dọc xuống gò má thê lương, trời cao vẫn còn nhân từ, họ đã sắp không còn phải đau khổ dằn vặt nữa.Ầm!Khi cô đang thẫn thờ thì Huyết Linh thế gia lại vọng ra tiếng nổ rung trời lần nữa.Diệp Thành lại tung ra một đòn thật mạnh, một chưởng nghiền nát toà linh sơn cuối cùng của Huyết Linh thế gia thành tro bụi.Đây là một cảnh rất đáng mỉa mai.Huyết Linh thế gia, bá chủ một phương của Bắc Sở, truyền thừa bất thế, tám trăm linh sơn bây giờ đều đã bị san bằng, núi vẫn còn nhưng là núi được chất thành từ thây xác, nhuốm màu máu tươi.Giết!Cao thủ Huyết Linh thế gia điên cuồng, tất cả đều đốt cháy thọ nguyên để đổi lấy sức chiến đấu cường đại, lũ lượt lao tới.“Nhìn hắn một mình chiến đấu thật là bực bội!”, lão già Gia Cát Vũ dứt khoát ngồi bệt xuống đất.“Sẽ… Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”, Ngưu Thập Tam ngập ngừng hỏi: “Ta nghe nói huyết đồ sát trận của chúng hung hãn lắm”.“Tin ta thì cứ ở lại đây”, Thái Hư Cổ Long nhẹ giọng nói: “Yên tâm, với trạng thái bây giờ của hắn, trừ khi tự bản thân hắn có vấn đề, nếu không không ai có thể thật sự uy h**p đến tính mạng hắn, dù bát Vương có đích thân lâm trận”.“Ngươi tin chắc vậy sao”, đến Đao Hoàng cũng không khỏi quay đầu nhìn Thái Hư Cổ Long thâm sâu khó lường này.“Hoang Cổ Thánh Thể đã quật khởi, không phải Hoàng đế thì không trấn áp được”, Thái Hư Cổ Long cười khẽ: “Trạng thái này của hắn tuy khong phải bất khả chiến bại nhưng đã vượt qua được cấm kỵ”.“Trạng thái của hắn mà ngươi nói chỉ điều gì?”, Thiên Tông Lão Tổ vô thức hỏi.

Chương 2183: “Tin ta thì cứ ở lại đây”