Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2192: Trận đại chiến lại tiếp tục, vô cùng oanh liệt.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thị Huyết Diêm La đã lui ra cả nghìn trượng đột nhiên hét lên, dường như đã nhìn ra điều gì, ông ta muốn nhân lúc Diệp Thành còn yếu thì giết hắn luôn.Lập tức, mấy triệu tu sĩ vừa rút lui lại nhao nhao xông về phía Diệp Thành.Diệp Thành dời mắt, lẳng lặng nhìn về một hướng.AdvertisementMột ánh mắt khiến hàng triệu tu sĩ đang xông lên chợt dừng bước, không ai dám tiến lên nữa.Loáng thoáng có thể thấy được bàn tay cầm kiếm của họ đang run rẩy, trong mắt họ đó không phải người mà là ma thần, tiến thêm một bước, họ sẽ chết.Đây là uy thế của vua!Khán giả từ mọi hướng đều cảm thán.Giết cho ta!Thị Huyết Diêm La đột nhiên giận dữ quát, âm thanh như tiếng sấm.Dứt lời, hơn ba giây sau tu sĩ từ tứ phương mới lại hô lên, dấy lên làn sóng chấn động thiên địa mới.Diệp Thành di chuyển, kéo cơ thể đẫm máu tàn tạ đi, Súc Địa Thành Thốn thoáng chốc tới trước mặt một cảnh giới Chuẩn Thiên, bẻ gãy cổ ông ta rồi quay lại chém cả một nhóm người.Trận đại chiến lại tiếp tục, vô cùng oanh liệt.Diệp Thành điên cuồng giết, cơ thể hắn từ đầu đến cuối liên tục nứt ra, lành lại, nứt ra, lành lại, không phải do công kích của tu sĩ mà là bị sấm sét vô hình từ ý chí của trời cao giáng xuống bị thương.Phụt! Phụt! Phụt!Huyết hoa liên tục nở rộ, huyết vụ dâng trào, bao phủ cả đất trời.Trên mặt đất, đó là núi được chất thành từ thây, đó là sông được hình thành từ máu, đất trời đều đã biến thành màu máu.Không ai ngờ trận chiến này kéo dài những ba ngày ba đêm, mấy triệu tu sĩ bị một người đánh bại.Vẫn là ban đêm, trời vô cùng tối.Trên vùng đất lớn, Diệp Thành cầm sát kiếm, bóng lưng tiêu điều, thân thể đẫm máu, bước đi loạng choạng, hắn như vị chiến thần, bước đi trên xương máu sắp tới điểm cuối cùng của sinh mệnh.Gió nhẹ thổi qua làm cho hắn chao đảo.Cuối cùng hắn ngã xuống.Diệp Thành!

Thị Huyết Diêm La đã lui ra cả nghìn trượng đột nhiên hét lên, dường như đã nhìn ra điều gì, ông ta muốn nhân lúc Diệp Thành còn yếu thì giết hắn luôn.

Lập tức, mấy triệu tu sĩ vừa rút lui lại nhao nhao xông về phía Diệp Thành.

Diệp Thành dời mắt, lẳng lặng nhìn về một hướng.

Advertisement

Một ánh mắt khiến hàng triệu tu sĩ đang xông lên chợt dừng bước, không ai dám tiến lên nữa.

Loáng thoáng có thể thấy được bàn tay cầm kiếm của họ đang run rẩy, trong mắt họ đó không phải người mà là ma thần, tiến thêm một bước, họ sẽ chết.

Đây là uy thế của vua!

Khán giả từ mọi hướng đều cảm thán.

Giết cho ta!

Thị Huyết Diêm La đột nhiên giận dữ quát, âm thanh như tiếng sấm.

Dứt lời, hơn ba giây sau tu sĩ từ tứ phương mới lại hô lên, dấy lên làn sóng chấn động thiên địa mới.

Diệp Thành di chuyển, kéo cơ thể đẫm máu tàn tạ đi, Súc Địa Thành Thốn thoáng chốc tới trước mặt một cảnh giới Chuẩn Thiên, bẻ gãy cổ ông ta rồi quay lại chém cả một nhóm người.

Trận đại chiến lại tiếp tục, vô cùng oanh liệt.

Diệp Thành điên cuồng giết, cơ thể hắn từ đầu đến cuối liên tục nứt ra, lành lại, nứt ra, lành lại, không phải do công kích của tu sĩ mà là bị sấm sét vô hình từ ý chí của trời cao giáng xuống bị thương.

Phụt! Phụt! Phụt!

Huyết hoa liên tục nở rộ, huyết vụ dâng trào, bao phủ cả đất trời.

Trên mặt đất, đó là núi được chất thành từ thây, đó là sông được hình thành từ máu, đất trời đều đã biến thành màu máu.

Không ai ngờ trận chiến này kéo dài những ba ngày ba đêm, mấy triệu tu sĩ bị một người đánh bại.

Vẫn là ban đêm, trời vô cùng tối.

Trên vùng đất lớn, Diệp Thành cầm sát kiếm, bóng lưng tiêu điều, thân thể đẫm máu, bước đi loạng choạng, hắn như vị chiến thần, bước đi trên xương máu sắp tới điểm cuối cùng của sinh mệnh.

Gió nhẹ thổi qua làm cho hắn chao đảo.

Cuối cùng hắn ngã xuống.

Diệp Thành!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thị Huyết Diêm La đã lui ra cả nghìn trượng đột nhiên hét lên, dường như đã nhìn ra điều gì, ông ta muốn nhân lúc Diệp Thành còn yếu thì giết hắn luôn.Lập tức, mấy triệu tu sĩ vừa rút lui lại nhao nhao xông về phía Diệp Thành.Diệp Thành dời mắt, lẳng lặng nhìn về một hướng.AdvertisementMột ánh mắt khiến hàng triệu tu sĩ đang xông lên chợt dừng bước, không ai dám tiến lên nữa.Loáng thoáng có thể thấy được bàn tay cầm kiếm của họ đang run rẩy, trong mắt họ đó không phải người mà là ma thần, tiến thêm một bước, họ sẽ chết.Đây là uy thế của vua!Khán giả từ mọi hướng đều cảm thán.Giết cho ta!Thị Huyết Diêm La đột nhiên giận dữ quát, âm thanh như tiếng sấm.Dứt lời, hơn ba giây sau tu sĩ từ tứ phương mới lại hô lên, dấy lên làn sóng chấn động thiên địa mới.Diệp Thành di chuyển, kéo cơ thể đẫm máu tàn tạ đi, Súc Địa Thành Thốn thoáng chốc tới trước mặt một cảnh giới Chuẩn Thiên, bẻ gãy cổ ông ta rồi quay lại chém cả một nhóm người.Trận đại chiến lại tiếp tục, vô cùng oanh liệt.Diệp Thành điên cuồng giết, cơ thể hắn từ đầu đến cuối liên tục nứt ra, lành lại, nứt ra, lành lại, không phải do công kích của tu sĩ mà là bị sấm sét vô hình từ ý chí của trời cao giáng xuống bị thương.Phụt! Phụt! Phụt!Huyết hoa liên tục nở rộ, huyết vụ dâng trào, bao phủ cả đất trời.Trên mặt đất, đó là núi được chất thành từ thây, đó là sông được hình thành từ máu, đất trời đều đã biến thành màu máu.Không ai ngờ trận chiến này kéo dài những ba ngày ba đêm, mấy triệu tu sĩ bị một người đánh bại.Vẫn là ban đêm, trời vô cùng tối.Trên vùng đất lớn, Diệp Thành cầm sát kiếm, bóng lưng tiêu điều, thân thể đẫm máu, bước đi loạng choạng, hắn như vị chiến thần, bước đi trên xương máu sắp tới điểm cuối cùng của sinh mệnh.Gió nhẹ thổi qua làm cho hắn chao đảo.Cuối cùng hắn ngã xuống.Diệp Thành!

Chương 2192: Trận đại chiến lại tiếp tục, vô cùng oanh liệt.