Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2203: Là sức mạnh đó!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lúc này dù là kẻ ngốc cũng có thể nghĩ ra một số vấn đề, đó là Hồng Trần đang chậm rãi đi đến có quan hệ không thể giải thích rõ ràng với Diệp Thành và Nhược Hi ở sau lưng hắn.Mọi chuyện nhìn như có vẻ là trùng hợp nhưng khi Hồng Trần định ra tay với Nhược Hi thì chuyện lại trở nên không còn tình cờ nữa.Đáp lại tiếng hét của Diệp Thành, Hồng Trần mặc áo đen phía đối diện vẫn như hình nộm, không nói lời nào, chỉ có uy áp khiến đất trời run sợ cùng với sát khí lạnh như băng.AdvertisementMa đạo, mở!Diệp Thành hừ lạnh một tiếng rồi mở ma đạo, sức mạnh của Hồng Trần vượt xa dự đoán của hắn, hắn cần sức mạnh của ma đạo để cân bằng.Vạn Kiếm Phong Thần!Sau tiếng hô lạnh lùng, Diệp Thành lại ra tay, đó là chiêu kết hợp giữa Vạn Kiếm Quy Nhất và Phong Thần Quyết.Keng!Một kiếm này của hắn là đòn đỉnh phong, uy lực bá đạo vô song, dường như có thể xuyên thủng mọi thứ trên thế gian.Trước đòn tuyệt sát của Diệp Thành, Hồng Trần không nhúc nhích, nhưng dưới chân lại xuất hiện trận đồ bát quái kéo dài không giới hạn, tốc độ của Diệp Thành tuy nhanh nhưng ở trong trận đồ bát quái vẫn bị một luồng sức mạnh cường đại lấy đi sức mạnh và tốc độ.Đến trận đồ bát quái mà cũng biết!Vẻ mặt Diệp Thành khó coi, nhưng hắn cũng không quá kinh ngạc, bởi vì người đối diện là Hồng Trần, có Tiên Luân Nhãn mắt phải, ông ta biết hết bí thuật của tất cả mọi người cũng không phải không thể.Phá!Diệp Thành khẽ hô, cũng sử dụng trận đồ bát quái để triệt tiêu sức mạnh trói buộc ấy.Keng!Nhất kiếm vô song của Diệp Thành xuyên thủng áo giáp Tiên Thiên Canh Khí trên người Hồng Trần, mũi kiếm c*m v** ngực ông ta nhưng cũng chỉ đâm vào được hai tấc, dù linh lực của hắn cuồn cuộn nhưng mũi kiếm vẫn không thể đâm sâu thêm chút nào nữa, nói cách khác đòn đỉnh phong của hắn không gây ra thiệt hại đáng kể gì cho Hồng Trần.Hồng Trần đã ra tay, một chưởng hất văng Diệp Thành.Máu màu đen!Diệp Thành lùi về phía sau, mỗi bước lùi lại, mặt đất lại nứt ra, hai mắt hắn gần như nheo thành một đường, nhìn chằm chằm vết thương trước ngực bị kiếm Xích Tiêu đâm vào của Hồng Trần.Vết thương lập tức khôi phục, nhưng khi trở về nguyên trạng hắn vẫn nhìn thấy một cảnh tượng kỳ quái, đó là máu chảy ra từ vết thương có màu đen, mỗi giọt đều có sấm sét bao quanh.Là sức mạnh đó!Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, trên mặt lộ vẻ khó tin.Không phải hắn chưa từng thấy máu màu đen, nhưng máu đen chảy ra từ cơ thể Hồng Trần lại có sấm sét bao quanh.

Lúc này dù là kẻ ngốc cũng có thể nghĩ ra một số vấn đề, đó là Hồng Trần đang chậm rãi đi đến có quan hệ không thể giải thích rõ ràng với Diệp Thành và Nhược Hi ở sau lưng hắn.

Mọi chuyện nhìn như có vẻ là trùng hợp nhưng khi Hồng Trần định ra tay với Nhược Hi thì chuyện lại trở nên không còn tình cờ nữa.

Đáp lại tiếng hét của Diệp Thành, Hồng Trần mặc áo đen phía đối diện vẫn như hình nộm, không nói lời nào, chỉ có uy áp khiến đất trời run sợ cùng với sát khí lạnh như băng.

Advertisement

Ma đạo, mở!

Diệp Thành hừ lạnh một tiếng rồi mở ma đạo, sức mạnh của Hồng Trần vượt xa dự đoán của hắn, hắn cần sức mạnh của ma đạo để cân bằng.

Vạn Kiếm Phong Thần!

Sau tiếng hô lạnh lùng, Diệp Thành lại ra tay, đó là chiêu kết hợp giữa Vạn Kiếm Quy Nhất và Phong Thần Quyết.

Keng!

Một kiếm này của hắn là đòn đỉnh phong, uy lực bá đạo vô song, dường như có thể xuyên thủng mọi thứ trên thế gian.

Trước đòn tuyệt sát của Diệp Thành, Hồng Trần không nhúc nhích, nhưng dưới chân lại xuất hiện trận đồ bát quái kéo dài không giới hạn, tốc độ của Diệp Thành tuy nhanh nhưng ở trong trận đồ bát quái vẫn bị một luồng sức mạnh cường đại lấy đi sức mạnh và tốc độ.

Đến trận đồ bát quái mà cũng biết!

Vẻ mặt Diệp Thành khó coi, nhưng hắn cũng không quá kinh ngạc, bởi vì người đối diện là Hồng Trần, có Tiên Luân Nhãn mắt phải, ông ta biết hết bí thuật của tất cả mọi người cũng không phải không thể.

Phá!

Diệp Thành khẽ hô, cũng sử dụng trận đồ bát quái để triệt tiêu sức mạnh trói buộc ấy.

Keng!

Nhất kiếm vô song của Diệp Thành xuyên thủng áo giáp Tiên Thiên Canh Khí trên người Hồng Trần, mũi kiếm c*m v** ngực ông ta nhưng cũng chỉ đâm vào được hai tấc, dù linh lực của hắn cuồn cuộn nhưng mũi kiếm vẫn không thể đâm sâu thêm chút nào nữa, nói cách khác đòn đỉnh phong của hắn không gây ra thiệt hại đáng kể gì cho Hồng Trần.

Hồng Trần đã ra tay, một chưởng hất văng Diệp Thành.

Máu màu đen!

Diệp Thành lùi về phía sau, mỗi bước lùi lại, mặt đất lại nứt ra, hai mắt hắn gần như nheo thành một đường, nhìn chằm chằm vết thương trước ngực bị kiếm Xích Tiêu đâm vào của Hồng Trần.

Vết thương lập tức khôi phục, nhưng khi trở về nguyên trạng hắn vẫn nhìn thấy một cảnh tượng kỳ quái, đó là máu chảy ra từ vết thương có màu đen, mỗi giọt đều có sấm sét bao quanh.

Là sức mạnh đó!

Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, trên mặt lộ vẻ khó tin.

Không phải hắn chưa từng thấy máu màu đen, nhưng máu đen chảy ra từ cơ thể Hồng Trần lại có sấm sét bao quanh.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lúc này dù là kẻ ngốc cũng có thể nghĩ ra một số vấn đề, đó là Hồng Trần đang chậm rãi đi đến có quan hệ không thể giải thích rõ ràng với Diệp Thành và Nhược Hi ở sau lưng hắn.Mọi chuyện nhìn như có vẻ là trùng hợp nhưng khi Hồng Trần định ra tay với Nhược Hi thì chuyện lại trở nên không còn tình cờ nữa.Đáp lại tiếng hét của Diệp Thành, Hồng Trần mặc áo đen phía đối diện vẫn như hình nộm, không nói lời nào, chỉ có uy áp khiến đất trời run sợ cùng với sát khí lạnh như băng.AdvertisementMa đạo, mở!Diệp Thành hừ lạnh một tiếng rồi mở ma đạo, sức mạnh của Hồng Trần vượt xa dự đoán của hắn, hắn cần sức mạnh của ma đạo để cân bằng.Vạn Kiếm Phong Thần!Sau tiếng hô lạnh lùng, Diệp Thành lại ra tay, đó là chiêu kết hợp giữa Vạn Kiếm Quy Nhất và Phong Thần Quyết.Keng!Một kiếm này của hắn là đòn đỉnh phong, uy lực bá đạo vô song, dường như có thể xuyên thủng mọi thứ trên thế gian.Trước đòn tuyệt sát của Diệp Thành, Hồng Trần không nhúc nhích, nhưng dưới chân lại xuất hiện trận đồ bát quái kéo dài không giới hạn, tốc độ của Diệp Thành tuy nhanh nhưng ở trong trận đồ bát quái vẫn bị một luồng sức mạnh cường đại lấy đi sức mạnh và tốc độ.Đến trận đồ bát quái mà cũng biết!Vẻ mặt Diệp Thành khó coi, nhưng hắn cũng không quá kinh ngạc, bởi vì người đối diện là Hồng Trần, có Tiên Luân Nhãn mắt phải, ông ta biết hết bí thuật của tất cả mọi người cũng không phải không thể.Phá!Diệp Thành khẽ hô, cũng sử dụng trận đồ bát quái để triệt tiêu sức mạnh trói buộc ấy.Keng!Nhất kiếm vô song của Diệp Thành xuyên thủng áo giáp Tiên Thiên Canh Khí trên người Hồng Trần, mũi kiếm c*m v** ngực ông ta nhưng cũng chỉ đâm vào được hai tấc, dù linh lực của hắn cuồn cuộn nhưng mũi kiếm vẫn không thể đâm sâu thêm chút nào nữa, nói cách khác đòn đỉnh phong của hắn không gây ra thiệt hại đáng kể gì cho Hồng Trần.Hồng Trần đã ra tay, một chưởng hất văng Diệp Thành.Máu màu đen!Diệp Thành lùi về phía sau, mỗi bước lùi lại, mặt đất lại nứt ra, hai mắt hắn gần như nheo thành một đường, nhìn chằm chằm vết thương trước ngực bị kiếm Xích Tiêu đâm vào của Hồng Trần.Vết thương lập tức khôi phục, nhưng khi trở về nguyên trạng hắn vẫn nhìn thấy một cảnh tượng kỳ quái, đó là máu chảy ra từ vết thương có màu đen, mỗi giọt đều có sấm sét bao quanh.Là sức mạnh đó!Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, trên mặt lộ vẻ khó tin.Không phải hắn chưa từng thấy máu màu đen, nhưng máu đen chảy ra từ cơ thể Hồng Trần lại có sấm sét bao quanh.

Chương 2203: Là sức mạnh đó!