“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2212: “Về điểm này thì ta là người từng trải rồi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ở bên, Hạo Thiên Thi Vũ và Hạo Thiên Thi Tuyết vẫn còn đang lẩm bẩm, giống như những đứa trẻ mãi chưa lớn.So với bọn họ thì đôi mắt của Hạo Thiên Thi Nguyệt lại mờ mịt hơn, nếu như Thiên Thương Nguyệt là người duy nhất không nhìn về phía xa còn cô ta lại là người duy nhất chờ đợi sát thần Tần Vũ.“Linh Nhi, nhân duyên của Diệp Thành đúng là không tồi”, ở bên, Mộ Dung Diệu Tâm nhìn sang phía Thượng Quan Ngọc Nhi rồi lại nhìn sang Sở Linh ở bên.Advertisement“Ta không quan tâm hắn có bao nhiêu nữ nhân”, Sở Linh cười dịu hiền giống như một người thê tử nhã nhặn ôn hoà.“Nam tử bác ái, xem ra rất được mọi người yêu mến”, Mộ Dung Diệu Tâm che miệng cười.“Ta cũng rất bác ái”, Long Nhất mặt dày ghé tới, hắn xoa xoa cái đầu bóng loáng của mình sau đó tươi cười, mặt mày giảo hoạt nhìn Mộ Dung Diệu Tâm: “Tiểu Tâm Tâm, tối nay nàng có thời gian không? Ta…”“Cút!”“Cút!”“Cút!”Tiếng mắng chửi của Mộ Dung Diệu Tâm vọng lại, vả lại còn là hai tiếng vọng lại.Nhưng nếu nghe kĩ thì đó không phải tiếng vọng lại mà là ba tiếng mắng chửi liên tiếp vang lên.Giọng nói thứ hai đương nhiên là của Đông Phương Ngọc Linh, Long Nhất vừa ghé tới còn chưa kịp nói gì thì đã bị cô giáng cho một chưởng lên trời, mãi mà chưa bay xuống.Còn tiếng mắng chửi thứ ba chính là của Gia Cát Vũ và Phục Linh truyền tới.Cũng không biết tên kia nói gì mà bị Phục Linh giáng cái bạt ngã sõng xoài ra đất, còn chưa đứng dậy đã bị Đao Hoàng đạp cho một đạp bay đi.“Vô Nhai à, ta nghe nói ngươi tìm được rất nhiều bảo bối, cho ta chơi vài ngày đi”, đứng trước đại quân, Cổ Tam Thông xoa xoa tay nhìn Vô Nhai Đạo Nhân, đôi mắt sáng quắc rõ vẻ tham lam.“Người ở Đại Sở đều biết từ trước đến giờ ông mượn đồ có bao giờ trả đâu”.“Đừng ồn ào, cho ta xem chút thôi”.“Tam Pháo, năm đó chính là tên tiểu tử đó cướp đi cây linh quả năm màu của các ngươi”, trong đám người, Ngưu Thập Tam vừa nói vừa liếc nhìn về một hướng, ở đó có một tên tí hon to bằng nắm tay, lúc này đang đứng trên vai một nữ đệ tử, đôi mắt hắn liếc đi liếc lại tứ phương, nếu nhìn kĩ thì đó chẳng phải là Tiểu Linh Oa sao?Nếu nói về tên này thì chẳng khác gì tên béo Hùng Nhị, ba năm trôi qua mà chẳng thấy khác gì, vẫn chỉ bằng nắm tay.Đúng là đã chứng minh câu nói đó của Tịch Nhan, Tiểu Linh Oa sinh ra đã bé nhỏ nhưng huyết mạch của tên này lại là huyết mạch thuần tuý, cả thiên đình không ai bì nổi.“Đừng nói nữa, nói nhiều cũng thế mà thôi”, Ngô Tam Pháo liên miệng, “thực lực thì chả ra làm sao nhưng nói về tốc độ chuồn thì đúng là nhanh kinh người”.“Về điểm này thì ta là người từng trải rồi”, Man Sơn ở bên lên tiếng, nói năng vẫn hùng hồn như xưa: “Đuổi theo hắn hơn tám nghìn dặm mà không đuổi kịp”.“Lôi về hầm thì
Ở bên, Hạo Thiên Thi Vũ và Hạo Thiên Thi Tuyết vẫn còn đang lẩm bẩm, giống như những đứa trẻ mãi chưa lớn.
So với bọn họ thì đôi mắt của Hạo Thiên Thi Nguyệt lại mờ mịt hơn, nếu như Thiên Thương Nguyệt là người duy nhất không nhìn về phía xa còn cô ta lại là người duy nhất chờ đợi sát thần Tần Vũ.
“Linh Nhi, nhân duyên của Diệp Thành đúng là không tồi”, ở bên, Mộ Dung Diệu Tâm nhìn sang phía Thượng Quan Ngọc Nhi rồi lại nhìn sang Sở Linh ở bên.
Advertisement
“Ta không quan tâm hắn có bao nhiêu nữ nhân”, Sở Linh cười dịu hiền giống như một người thê tử nhã nhặn ôn hoà.
“Nam tử bác ái, xem ra rất được mọi người yêu mến”, Mộ Dung Diệu Tâm che miệng cười.
“Ta cũng rất bác ái”, Long Nhất mặt dày ghé tới, hắn xoa xoa cái đầu bóng loáng của mình sau đó tươi cười, mặt mày giảo hoạt nhìn Mộ Dung Diệu Tâm: “Tiểu Tâm Tâm, tối nay nàng có thời gian không? Ta…”
“Cút!”
“Cút!”
“Cút!”
Tiếng mắng chửi của Mộ Dung Diệu Tâm vọng lại, vả lại còn là hai tiếng vọng lại.
Nhưng nếu nghe kĩ thì đó không phải tiếng vọng lại mà là ba tiếng mắng chửi liên tiếp vang lên.
Giọng nói thứ hai đương nhiên là của Đông Phương Ngọc Linh, Long Nhất vừa ghé tới còn chưa kịp nói gì thì đã bị cô giáng cho một chưởng lên trời, mãi mà chưa bay xuống.
Còn tiếng mắng chửi thứ ba chính là của Gia Cát Vũ và Phục Linh truyền tới.
Cũng không biết tên kia nói gì mà bị Phục Linh giáng cái bạt ngã sõng xoài ra đất, còn chưa đứng dậy đã bị Đao Hoàng đạp cho một đạp bay đi.
“Vô Nhai à, ta nghe nói ngươi tìm được rất nhiều bảo bối, cho ta chơi vài ngày đi”, đứng trước đại quân, Cổ Tam Thông xoa xoa tay nhìn Vô Nhai Đạo Nhân, đôi mắt sáng quắc rõ vẻ tham lam.
“Người ở Đại Sở đều biết từ trước đến giờ ông mượn đồ có bao giờ trả đâu”.
“Đừng ồn ào, cho ta xem chút thôi”.
“Tam Pháo, năm đó chính là tên tiểu tử đó cướp đi cây linh quả năm màu của các ngươi”, trong đám người, Ngưu Thập Tam vừa nói vừa liếc nhìn về một hướng, ở đó có một tên tí hon to bằng nắm tay, lúc này đang đứng trên vai một nữ đệ tử, đôi mắt hắn liếc đi liếc lại tứ phương, nếu nhìn kĩ thì đó chẳng phải là Tiểu Linh Oa sao?
Nếu nói về tên này thì chẳng khác gì tên béo Hùng Nhị, ba năm trôi qua mà chẳng thấy khác gì, vẫn chỉ bằng nắm tay.
Đúng là đã chứng minh câu nói đó của Tịch Nhan, Tiểu Linh Oa sinh ra đã bé nhỏ nhưng huyết mạch của tên này lại là huyết mạch thuần tuý, cả thiên đình không ai bì nổi.
“Đừng nói nữa, nói nhiều cũng thế mà thôi”, Ngô Tam Pháo liên miệng, “thực lực thì chả ra làm sao nhưng nói về tốc độ chuồn thì đúng là nhanh kinh người”.
“Về điểm này thì ta là người từng trải rồi”, Man Sơn ở bên lên tiếng, nói năng vẫn hùng hồn như xưa: “Đuổi theo hắn hơn tám nghìn dặm mà không đuổi kịp”.
“Lôi về hầm thì
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ở bên, Hạo Thiên Thi Vũ và Hạo Thiên Thi Tuyết vẫn còn đang lẩm bẩm, giống như những đứa trẻ mãi chưa lớn.So với bọn họ thì đôi mắt của Hạo Thiên Thi Nguyệt lại mờ mịt hơn, nếu như Thiên Thương Nguyệt là người duy nhất không nhìn về phía xa còn cô ta lại là người duy nhất chờ đợi sát thần Tần Vũ.“Linh Nhi, nhân duyên của Diệp Thành đúng là không tồi”, ở bên, Mộ Dung Diệu Tâm nhìn sang phía Thượng Quan Ngọc Nhi rồi lại nhìn sang Sở Linh ở bên.Advertisement“Ta không quan tâm hắn có bao nhiêu nữ nhân”, Sở Linh cười dịu hiền giống như một người thê tử nhã nhặn ôn hoà.“Nam tử bác ái, xem ra rất được mọi người yêu mến”, Mộ Dung Diệu Tâm che miệng cười.“Ta cũng rất bác ái”, Long Nhất mặt dày ghé tới, hắn xoa xoa cái đầu bóng loáng của mình sau đó tươi cười, mặt mày giảo hoạt nhìn Mộ Dung Diệu Tâm: “Tiểu Tâm Tâm, tối nay nàng có thời gian không? Ta…”“Cút!”“Cút!”“Cút!”Tiếng mắng chửi của Mộ Dung Diệu Tâm vọng lại, vả lại còn là hai tiếng vọng lại.Nhưng nếu nghe kĩ thì đó không phải tiếng vọng lại mà là ba tiếng mắng chửi liên tiếp vang lên.Giọng nói thứ hai đương nhiên là của Đông Phương Ngọc Linh, Long Nhất vừa ghé tới còn chưa kịp nói gì thì đã bị cô giáng cho một chưởng lên trời, mãi mà chưa bay xuống.Còn tiếng mắng chửi thứ ba chính là của Gia Cát Vũ và Phục Linh truyền tới.Cũng không biết tên kia nói gì mà bị Phục Linh giáng cái bạt ngã sõng xoài ra đất, còn chưa đứng dậy đã bị Đao Hoàng đạp cho một đạp bay đi.“Vô Nhai à, ta nghe nói ngươi tìm được rất nhiều bảo bối, cho ta chơi vài ngày đi”, đứng trước đại quân, Cổ Tam Thông xoa xoa tay nhìn Vô Nhai Đạo Nhân, đôi mắt sáng quắc rõ vẻ tham lam.“Người ở Đại Sở đều biết từ trước đến giờ ông mượn đồ có bao giờ trả đâu”.“Đừng ồn ào, cho ta xem chút thôi”.“Tam Pháo, năm đó chính là tên tiểu tử đó cướp đi cây linh quả năm màu của các ngươi”, trong đám người, Ngưu Thập Tam vừa nói vừa liếc nhìn về một hướng, ở đó có một tên tí hon to bằng nắm tay, lúc này đang đứng trên vai một nữ đệ tử, đôi mắt hắn liếc đi liếc lại tứ phương, nếu nhìn kĩ thì đó chẳng phải là Tiểu Linh Oa sao?Nếu nói về tên này thì chẳng khác gì tên béo Hùng Nhị, ba năm trôi qua mà chẳng thấy khác gì, vẫn chỉ bằng nắm tay.Đúng là đã chứng minh câu nói đó của Tịch Nhan, Tiểu Linh Oa sinh ra đã bé nhỏ nhưng huyết mạch của tên này lại là huyết mạch thuần tuý, cả thiên đình không ai bì nổi.“Đừng nói nữa, nói nhiều cũng thế mà thôi”, Ngô Tam Pháo liên miệng, “thực lực thì chả ra làm sao nhưng nói về tốc độ chuồn thì đúng là nhanh kinh người”.“Về điểm này thì ta là người từng trải rồi”, Man Sơn ở bên lên tiếng, nói năng vẫn hùng hồn như xưa: “Đuổi theo hắn hơn tám nghìn dặm mà không đuổi kịp”.“Lôi về hầm thì