“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2238: “Vậy vãn bối đúng là vinh hạnh”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ngươi…!Sự việc xảy ra bất chợt khiến Hạo Thiên Thi Nguyệt sững sờ, muốn nói gì đó nhưng thấy Diệp Thành đã ôm lấy mình rồi lùi lại hàng trăm trượng.Vút!AdvertisementHọ vừa đi chưa đầy một phần ba giây thì nơi vừa đứng đã bị một thanh sát kiếm đen như mực chém nứt không gian.Thoáng chốc, mặt Hạo Thiên Thi Nguyệt tái đi, đến giờ cô vẫn chưa phản ứng lại.Diệp Thành dừng bước, dù đã tránh được đòn chí mạng ấy nhưng trước ngực hắn vẫn để lại một vết máu, trên vết thương còn có ánh sáng u tối chập chờn, hoà tan tinh khí của hắn.Phá!Diệp Thành khẽ hô trong lòng, sức mạnh huyết mạch, đạo tắc và Thánh thể bản nguyên cùng nhau hoạt động, xoá bỏ sát khí của nhát kiếm kia để lại trong cơ thể.“Huyết mạch của ông ta”, Diệp Thành nhìn nơi đó với ánh mắt lạnh lùng, hai mắt hơi híp lại, lẩm bẩm tự nói: “Tịch Diệt Thần Thể, Thánh tử của Sát Thủ Thần Triều”.“Thánh chủ Thiên Đình quả nhiên danh bất hư truyền”, tiếng cười âm hiểm vang lên, hư ảo mà lạnh như băng, dù là Diệp Thành cũng không tìm được nguồn phát ra âm thanh, không phải hắn không tìm được mà khi người đó nói thì cơ thể cũng đang chuyển động, thân pháp kỳ lạ khiến Diệp Thành kinh ngạc.“Với tu vi và thân phận của ông, âm thầm ám toán như thế không sợ bị thế hệ sau chê cười à?”, Diệp Thành nhẹ giọng nói, dưới chân xuất hiện trận đồ bát quái, bao phủ cả Hạo Thiên Thi Nguyệt ở trong.“Diệp Thành, ngươi rất thông minh”, tiếng cười u ám đó lại vang lên: “Ngươi có đủ tư cách để trở thành đối thủ của ta”.“Đây là lời tuyên chiến à?”, giọng điệu Diệp Thành vẫn đều đều.“Ngươi nghĩ sao?”, Thánh tử Thần Triều cười nhạt.“Vậy vãn bối đúng là vinh hạnh”, Diệp Thành nói rồi mặc lên áo giáp Tiên Thiên Canh Khí, trên người Hạo Thiên Thi Nguyệt cũng được mặc thêm một lớp áo giáp Canh Khí, bởi vì Thánh tử Thần Triều quá mạnh.“Ta không thích cuộc đối đầu không có tính thử thách”, âm thanh hư ảo của Thánh tử Thần Triều không ngừng trôi xa: “Ngày Cửu Dương, mang theo Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của ngươi tới Đông Lăng Cổ Uyên, ta chờ chiến với ngươi”.Thánh tử Sát Thủ Thần Triều rời đi nhưng giọng nói hư ảo đó vẫn vang vọng rất lâu trong không gian.Vẻ mặt Diệp Thành nghiêm nghị, hắn yên lặng nhìn bóng đêm.Hắn biết rõ nếu không có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn thì hắn hoàn toàn không phải đối thủ của Thánh tử Thần Triều, bởi vì hắn còn không nắm bắt được bóng dáng của ông ta.Hơn nữa chỉ với cú đánh vừa rồi, hắn rõ ràng cảm nhận được một sức mạnh bí ẩn từ thân pháp của Thánh tử Thần Triều, sức mạnh đó có phần tương tự như Tiên Luân Thiên Chiếu, là lĩnh vực thời không và bán thời không.Bí thuật thân pháp lĩnh vực thời không này vượt xa Không Gian Na Di.Năm xưa, khi Thánh tử Thần Triều ở cảnh giới Linh Hư đã suýt giết được Chung Ly ở cảnh giới Chuẩn Thiên, bây giờ ông ta đã ở cảnh giới Chuẩn Thiên đỉnh phong, lại có bí thuật tuyệt sát và thần thông nghịch thiên, muốn đối kháng với ông ta, hắn cần Lục Đạo Tiên Luân Nhãn trợ giúp.“Ông… Ông ta chính là Thánh tử của Sát Thủ Thần Triều?”, khi Diệp Thành đang cau mày thì Hạo Thiên Thi Nguyệt đã lo lắng nắm lấy cánh tay hắn, nhìn vùng tối đó với vẻ mặt tái nhợt.
Ngươi…!
Sự việc xảy ra bất chợt khiến Hạo Thiên Thi Nguyệt sững sờ, muốn nói gì đó nhưng thấy Diệp Thành đã ôm lấy mình rồi lùi lại hàng trăm trượng.
Vút!
Advertisement
Họ vừa đi chưa đầy một phần ba giây thì nơi vừa đứng đã bị một thanh sát kiếm đen như mực chém nứt không gian.
Thoáng chốc, mặt Hạo Thiên Thi Nguyệt tái đi, đến giờ cô vẫn chưa phản ứng lại.
Diệp Thành dừng bước, dù đã tránh được đòn chí mạng ấy nhưng trước ngực hắn vẫn để lại một vết máu, trên vết thương còn có ánh sáng u tối chập chờn, hoà tan tinh khí của hắn.
Phá!
Diệp Thành khẽ hô trong lòng, sức mạnh huyết mạch, đạo tắc và Thánh thể bản nguyên cùng nhau hoạt động, xoá bỏ sát khí của nhát kiếm kia để lại trong cơ thể.
“Huyết mạch của ông ta”, Diệp Thành nhìn nơi đó với ánh mắt lạnh lùng, hai mắt hơi híp lại, lẩm bẩm tự nói: “Tịch Diệt Thần Thể, Thánh tử của Sát Thủ Thần Triều”.
“Thánh chủ Thiên Đình quả nhiên danh bất hư truyền”, tiếng cười âm hiểm vang lên, hư ảo mà lạnh như băng, dù là Diệp Thành cũng không tìm được nguồn phát ra âm thanh, không phải hắn không tìm được mà khi người đó nói thì cơ thể cũng đang chuyển động, thân pháp kỳ lạ khiến Diệp Thành kinh ngạc.
“Với tu vi và thân phận của ông, âm thầm ám toán như thế không sợ bị thế hệ sau chê cười à?”, Diệp Thành nhẹ giọng nói, dưới chân xuất hiện trận đồ bát quái, bao phủ cả Hạo Thiên Thi Nguyệt ở trong.
“Diệp Thành, ngươi rất thông minh”, tiếng cười u ám đó lại vang lên: “Ngươi có đủ tư cách để trở thành đối thủ của ta”.
“Đây là lời tuyên chiến à?”, giọng điệu Diệp Thành vẫn đều đều.
“Ngươi nghĩ sao?”, Thánh tử Thần Triều cười nhạt.
“Vậy vãn bối đúng là vinh hạnh”, Diệp Thành nói rồi mặc lên áo giáp Tiên Thiên Canh Khí, trên người Hạo Thiên Thi Nguyệt cũng được mặc thêm một lớp áo giáp Canh Khí, bởi vì Thánh tử Thần Triều quá mạnh.
“Ta không thích cuộc đối đầu không có tính thử thách”, âm thanh hư ảo của Thánh tử Thần Triều không ngừng trôi xa: “Ngày Cửu Dương, mang theo Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của ngươi tới Đông Lăng Cổ Uyên, ta chờ chiến với ngươi”.
Thánh tử Sát Thủ Thần Triều rời đi nhưng giọng nói hư ảo đó vẫn vang vọng rất lâu trong không gian.
Vẻ mặt Diệp Thành nghiêm nghị, hắn yên lặng nhìn bóng đêm.
Hắn biết rõ nếu không có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn thì hắn hoàn toàn không phải đối thủ của Thánh tử Thần Triều, bởi vì hắn còn không nắm bắt được bóng dáng của ông ta.
Hơn nữa chỉ với cú đánh vừa rồi, hắn rõ ràng cảm nhận được một sức mạnh bí ẩn từ thân pháp của Thánh tử Thần Triều, sức mạnh đó có phần tương tự như Tiên Luân Thiên Chiếu, là lĩnh vực thời không và bán thời không.
Bí thuật thân pháp lĩnh vực thời không này vượt xa Không Gian Na Di.
Năm xưa, khi Thánh tử Thần Triều ở cảnh giới Linh Hư đã suýt giết được Chung Ly ở cảnh giới Chuẩn Thiên, bây giờ ông ta đã ở cảnh giới Chuẩn Thiên đỉnh phong, lại có bí thuật tuyệt sát và thần thông nghịch thiên, muốn đối kháng với ông ta, hắn cần Lục Đạo Tiên Luân Nhãn trợ giúp.
“Ông… Ông ta chính là Thánh tử của Sát Thủ Thần Triều?”, khi Diệp Thành đang cau mày thì Hạo Thiên Thi Nguyệt đã lo lắng nắm lấy cánh tay hắn, nhìn vùng tối đó với vẻ mặt tái nhợt.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ngươi…!Sự việc xảy ra bất chợt khiến Hạo Thiên Thi Nguyệt sững sờ, muốn nói gì đó nhưng thấy Diệp Thành đã ôm lấy mình rồi lùi lại hàng trăm trượng.Vút!AdvertisementHọ vừa đi chưa đầy một phần ba giây thì nơi vừa đứng đã bị một thanh sát kiếm đen như mực chém nứt không gian.Thoáng chốc, mặt Hạo Thiên Thi Nguyệt tái đi, đến giờ cô vẫn chưa phản ứng lại.Diệp Thành dừng bước, dù đã tránh được đòn chí mạng ấy nhưng trước ngực hắn vẫn để lại một vết máu, trên vết thương còn có ánh sáng u tối chập chờn, hoà tan tinh khí của hắn.Phá!Diệp Thành khẽ hô trong lòng, sức mạnh huyết mạch, đạo tắc và Thánh thể bản nguyên cùng nhau hoạt động, xoá bỏ sát khí của nhát kiếm kia để lại trong cơ thể.“Huyết mạch của ông ta”, Diệp Thành nhìn nơi đó với ánh mắt lạnh lùng, hai mắt hơi híp lại, lẩm bẩm tự nói: “Tịch Diệt Thần Thể, Thánh tử của Sát Thủ Thần Triều”.“Thánh chủ Thiên Đình quả nhiên danh bất hư truyền”, tiếng cười âm hiểm vang lên, hư ảo mà lạnh như băng, dù là Diệp Thành cũng không tìm được nguồn phát ra âm thanh, không phải hắn không tìm được mà khi người đó nói thì cơ thể cũng đang chuyển động, thân pháp kỳ lạ khiến Diệp Thành kinh ngạc.“Với tu vi và thân phận của ông, âm thầm ám toán như thế không sợ bị thế hệ sau chê cười à?”, Diệp Thành nhẹ giọng nói, dưới chân xuất hiện trận đồ bát quái, bao phủ cả Hạo Thiên Thi Nguyệt ở trong.“Diệp Thành, ngươi rất thông minh”, tiếng cười u ám đó lại vang lên: “Ngươi có đủ tư cách để trở thành đối thủ của ta”.“Đây là lời tuyên chiến à?”, giọng điệu Diệp Thành vẫn đều đều.“Ngươi nghĩ sao?”, Thánh tử Thần Triều cười nhạt.“Vậy vãn bối đúng là vinh hạnh”, Diệp Thành nói rồi mặc lên áo giáp Tiên Thiên Canh Khí, trên người Hạo Thiên Thi Nguyệt cũng được mặc thêm một lớp áo giáp Canh Khí, bởi vì Thánh tử Thần Triều quá mạnh.“Ta không thích cuộc đối đầu không có tính thử thách”, âm thanh hư ảo của Thánh tử Thần Triều không ngừng trôi xa: “Ngày Cửu Dương, mang theo Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của ngươi tới Đông Lăng Cổ Uyên, ta chờ chiến với ngươi”.Thánh tử Sát Thủ Thần Triều rời đi nhưng giọng nói hư ảo đó vẫn vang vọng rất lâu trong không gian.Vẻ mặt Diệp Thành nghiêm nghị, hắn yên lặng nhìn bóng đêm.Hắn biết rõ nếu không có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn thì hắn hoàn toàn không phải đối thủ của Thánh tử Thần Triều, bởi vì hắn còn không nắm bắt được bóng dáng của ông ta.Hơn nữa chỉ với cú đánh vừa rồi, hắn rõ ràng cảm nhận được một sức mạnh bí ẩn từ thân pháp của Thánh tử Thần Triều, sức mạnh đó có phần tương tự như Tiên Luân Thiên Chiếu, là lĩnh vực thời không và bán thời không.Bí thuật thân pháp lĩnh vực thời không này vượt xa Không Gian Na Di.Năm xưa, khi Thánh tử Thần Triều ở cảnh giới Linh Hư đã suýt giết được Chung Ly ở cảnh giới Chuẩn Thiên, bây giờ ông ta đã ở cảnh giới Chuẩn Thiên đỉnh phong, lại có bí thuật tuyệt sát và thần thông nghịch thiên, muốn đối kháng với ông ta, hắn cần Lục Đạo Tiên Luân Nhãn trợ giúp.“Ông… Ông ta chính là Thánh tử của Sát Thủ Thần Triều?”, khi Diệp Thành đang cau mày thì Hạo Thiên Thi Nguyệt đã lo lắng nắm lấy cánh tay hắn, nhìn vùng tối đó với vẻ mặt tái nhợt.