“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2246: “Vậy thì đã sao?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ông ấy ở đâu?”, Sở Linh Ngọc vô thức tiến lên một bước, vẻ kích động đó của cô ta đã vượt qua khỏi dự liệu của Diệp Thành.“Ta trả lời tiền bối một câu hỏi thì có phải tiền bối nên trả lời ta một câu hỏi không?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Sở Linh Ngọc.“Là ta nghe lén”, giọng Sở Linh Ngọc bình tĩnh hơn một chút như thể cô biết Diệp Thành muốn hỏi gì.Advertisement“Ta không truy hỏi là ai tiết lộ với tiền bối”, Diệp Thành mỉm cười, “chuyện ta hiếu kì là vì sao tiền bối lại quan tâm tới chuyện của tiền bối Hồng Trần đến mức không tiếc bất cứ gì chạy tới Hằng Nhạc mạo phạm tới uy nghiêm của Thánh Chủ Thiên Đình”.Nghe vậy, Sở Linh Ngọc bặm môi không trả lời, cô đứng đó thẫn thờ như bức tượng được tạc thành, chốc chốc cơ thể run lên.“Tiền bối cần cho ta một lí do thuyết phục”, Diệp Thành không rời ánh mắt khỏi Sở Linh Ngọc.“Ta, ta là thê tử của ông ấy”, Sở Linh Ngọc lên tiếng.Phụt!Sở Linh Ngọc vừa dứt lời, cho dù với khả năng đoán định của Thánh Chủ Thiên Đình thì cũng không khỏi kinh ngạc, hắn vừa trút rượu vào miệng lập tức phun ra xa hơn ba trượng.Hắn hơi thẫn thờ không biết là mình đang nghe nhầm hay là Sở Linh Ngọc không để ý nói nhầm thông tin.“Ta hỏi về chuyện trượng phu của ta, lí do này đủ thuyết phục chưa?”, Sở Linh Ngọc lặng lẽ nhìn Diệp Thành, trong nét mặt đó không giống như đang đùa khiến vẻ mặt Diệp Thành thú vị hơn bao giờ hết.“Đợi một lát đã”, Diệp Thành lấy hai tay ôm vò rượu, hắn cắn móng tay, cả cơ thể rơi vào trạng thái đờ đẫn, nếu nói về chuyện đại sự kinh động trời đất trong mấy năm gần đây thì chính là chuyện này rồi.“Thê tử của Hồng Trần?”, Diệp Thành vừa nghĩ vừa nhìn Sở Linh Ngọc từ đầu tới chân, chuyện này cũng thật khó tin.“Không phải chứ?”, hắn ngồi đó không ngừng lẩm bẩm giống như bị sét đánh vậy.“Ta đang đợi đáp án của ngươi”, Sở Linh Ngọc hít vào một hơi thật sâu, cô gấp gáp lên tiếng thúc giục.“Nói thực thì bí mật này của tiền bối khiến ta vô cùng kinh ngạc”.“Đây không phải là điều mà ta muốn nghe, nói cho ta biết ông ấy ở đâu?”“Chúng ta chiến một trận, ta hoàn toàn bại tới mức hôn mê bất tỉnh, đợi sau khi tỉnh lại thì đã không thấy bóng dáng ông ấy nữa rồi”, Diệp Thành đáp lời nhàn nhã: “Còn ông ấy đi đâu thì ta cũng muốn biết”.“Ta hiểu rồi”, Sở Linh Ngọc nói rồi lập tức quay người, cô ta sải bước bước ra khỏi đỉnh núi.“Chặn cô ấy lại”, phía sau vang lên tiếng hô của Diệp Thành, giọng nói của hắn mang theo uy nghiêm vang vọng khắp Hằng Nhạc Tông.Đột nhiên, mười mấy người không biết từ đâu bước vào hư không, đó đều là tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên, bọn họ tế gọi ra trận pháp ràng buộc lập tức chặn Sở Linh Ngọc lại, đến cả linh lực của cô ta cũng bị phong ấn.“Ngươi cũng từng bất chấp mọi thứ đi tìm Sở Huyên, ngươi nên hiểu tâm trạng lúc này của ta”, Sở Linh Ngọc lạnh lùng nhìn Diệp Thành.“Chúng ta khác nhau”, Diệp Thành đáp lại, “tiền bối không nói thì ta cũng biết là ai đã tiết lộ thông tin, lẽ nào người tiết lộ thông tin không nói cho người biết Hồng Trần hiện giờ đã không còn là Hồng Trần năm xưa sao?”“Vậy thì đã sao?”“Tiền bối là người của Thiên Đình, ta là Thánh Chủ Thiên Đình, ta phải có trách nhiệm với tiền bối”, Diệp Thành chậm rãi đứng dậy: “Ta sẽ cho tiền bối đáp án hài lòng, nhưng trước đó thì vẫn phải phiền tiền bối ở lại Hằng Nhạc Tông chờ thêm vài ngày rồi”.Diệp Thành dứt lời, mười mấy tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên lần lượt ho hắng: “Sở…Sở tiền bối, đắc…đắc tội rồi”.
“Ông ấy ở đâu?”, Sở Linh Ngọc vô thức tiến lên một bước, vẻ kích động đó của cô ta đã vượt qua khỏi dự liệu của Diệp Thành.
“Ta trả lời tiền bối một câu hỏi thì có phải tiền bối nên trả lời ta một câu hỏi không?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Sở Linh Ngọc.
“Là ta nghe lén”, giọng Sở Linh Ngọc bình tĩnh hơn một chút như thể cô biết Diệp Thành muốn hỏi gì.
Advertisement
“Ta không truy hỏi là ai tiết lộ với tiền bối”, Diệp Thành mỉm cười, “chuyện ta hiếu kì là vì sao tiền bối lại quan tâm tới chuyện của tiền bối Hồng Trần đến mức không tiếc bất cứ gì chạy tới Hằng Nhạc mạo phạm tới uy nghiêm của Thánh Chủ Thiên Đình”.
Nghe vậy, Sở Linh Ngọc bặm môi không trả lời, cô đứng đó thẫn thờ như bức tượng được tạc thành, chốc chốc cơ thể run lên.
“Tiền bối cần cho ta một lí do thuyết phục”, Diệp Thành không rời ánh mắt khỏi Sở Linh Ngọc.
“Ta, ta là thê tử của ông ấy”, Sở Linh Ngọc lên tiếng.
Phụt!
Sở Linh Ngọc vừa dứt lời, cho dù với khả năng đoán định của Thánh Chủ Thiên Đình thì cũng không khỏi kinh ngạc, hắn vừa trút rượu vào miệng lập tức phun ra xa hơn ba trượng.
Hắn hơi thẫn thờ không biết là mình đang nghe nhầm hay là Sở Linh Ngọc không để ý nói nhầm thông tin.
“Ta hỏi về chuyện trượng phu của ta, lí do này đủ thuyết phục chưa?”, Sở Linh Ngọc lặng lẽ nhìn Diệp Thành, trong nét mặt đó không giống như đang đùa khiến vẻ mặt Diệp Thành thú vị hơn bao giờ hết.
“Đợi một lát đã”, Diệp Thành lấy hai tay ôm vò rượu, hắn cắn móng tay, cả cơ thể rơi vào trạng thái đờ đẫn, nếu nói về chuyện đại sự kinh động trời đất trong mấy năm gần đây thì chính là chuyện này rồi.
“Thê tử của Hồng Trần?”, Diệp Thành vừa nghĩ vừa nhìn Sở Linh Ngọc từ đầu tới chân, chuyện này cũng thật khó tin.
“Không phải chứ?”, hắn ngồi đó không ngừng lẩm bẩm giống như bị sét đánh vậy.
“Ta đang đợi đáp án của ngươi”, Sở Linh Ngọc hít vào một hơi thật sâu, cô gấp gáp lên tiếng thúc giục.
“Nói thực thì bí mật này của tiền bối khiến ta vô cùng kinh ngạc”.
“Đây không phải là điều mà ta muốn nghe, nói cho ta biết ông ấy ở đâu?”
“Chúng ta chiến một trận, ta hoàn toàn bại tới mức hôn mê bất tỉnh, đợi sau khi tỉnh lại thì đã không thấy bóng dáng ông ấy nữa rồi”, Diệp Thành đáp lời nhàn nhã: “Còn ông ấy đi đâu thì ta cũng muốn biết”.
“Ta hiểu rồi”, Sở Linh Ngọc nói rồi lập tức quay người, cô ta sải bước bước ra khỏi đỉnh núi.
“Chặn cô ấy lại”, phía sau vang lên tiếng hô của Diệp Thành, giọng nói của hắn mang theo uy nghiêm vang vọng khắp Hằng Nhạc Tông.
Đột nhiên, mười mấy người không biết từ đâu bước vào hư không, đó đều là tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên, bọn họ tế gọi ra trận pháp ràng buộc lập tức chặn Sở Linh Ngọc lại, đến cả linh lực của cô ta cũng bị phong ấn.
“Ngươi cũng từng bất chấp mọi thứ đi tìm Sở Huyên, ngươi nên hiểu tâm trạng lúc này của ta”, Sở Linh Ngọc lạnh lùng nhìn Diệp Thành.
“Chúng ta khác nhau”, Diệp Thành đáp lại, “tiền bối không nói thì ta cũng biết là ai đã tiết lộ thông tin, lẽ nào người tiết lộ thông tin không nói cho người biết Hồng Trần hiện giờ đã không còn là Hồng Trần năm xưa sao?”
“Vậy thì đã sao?”
“Tiền bối là người của Thiên Đình, ta là Thánh Chủ Thiên Đình, ta phải có trách nhiệm với tiền bối”, Diệp Thành chậm rãi đứng dậy: “Ta sẽ cho tiền bối đáp án hài lòng, nhưng trước đó thì vẫn phải phiền tiền bối ở lại Hằng Nhạc Tông chờ thêm vài ngày rồi”.
Diệp Thành dứt lời, mười mấy tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên lần lượt ho hắng: “Sở…Sở tiền bối, đắc…đắc tội rồi”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ông ấy ở đâu?”, Sở Linh Ngọc vô thức tiến lên một bước, vẻ kích động đó của cô ta đã vượt qua khỏi dự liệu của Diệp Thành.“Ta trả lời tiền bối một câu hỏi thì có phải tiền bối nên trả lời ta một câu hỏi không?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Sở Linh Ngọc.“Là ta nghe lén”, giọng Sở Linh Ngọc bình tĩnh hơn một chút như thể cô biết Diệp Thành muốn hỏi gì.Advertisement“Ta không truy hỏi là ai tiết lộ với tiền bối”, Diệp Thành mỉm cười, “chuyện ta hiếu kì là vì sao tiền bối lại quan tâm tới chuyện của tiền bối Hồng Trần đến mức không tiếc bất cứ gì chạy tới Hằng Nhạc mạo phạm tới uy nghiêm của Thánh Chủ Thiên Đình”.Nghe vậy, Sở Linh Ngọc bặm môi không trả lời, cô đứng đó thẫn thờ như bức tượng được tạc thành, chốc chốc cơ thể run lên.“Tiền bối cần cho ta một lí do thuyết phục”, Diệp Thành không rời ánh mắt khỏi Sở Linh Ngọc.“Ta, ta là thê tử của ông ấy”, Sở Linh Ngọc lên tiếng.Phụt!Sở Linh Ngọc vừa dứt lời, cho dù với khả năng đoán định của Thánh Chủ Thiên Đình thì cũng không khỏi kinh ngạc, hắn vừa trút rượu vào miệng lập tức phun ra xa hơn ba trượng.Hắn hơi thẫn thờ không biết là mình đang nghe nhầm hay là Sở Linh Ngọc không để ý nói nhầm thông tin.“Ta hỏi về chuyện trượng phu của ta, lí do này đủ thuyết phục chưa?”, Sở Linh Ngọc lặng lẽ nhìn Diệp Thành, trong nét mặt đó không giống như đang đùa khiến vẻ mặt Diệp Thành thú vị hơn bao giờ hết.“Đợi một lát đã”, Diệp Thành lấy hai tay ôm vò rượu, hắn cắn móng tay, cả cơ thể rơi vào trạng thái đờ đẫn, nếu nói về chuyện đại sự kinh động trời đất trong mấy năm gần đây thì chính là chuyện này rồi.“Thê tử của Hồng Trần?”, Diệp Thành vừa nghĩ vừa nhìn Sở Linh Ngọc từ đầu tới chân, chuyện này cũng thật khó tin.“Không phải chứ?”, hắn ngồi đó không ngừng lẩm bẩm giống như bị sét đánh vậy.“Ta đang đợi đáp án của ngươi”, Sở Linh Ngọc hít vào một hơi thật sâu, cô gấp gáp lên tiếng thúc giục.“Nói thực thì bí mật này của tiền bối khiến ta vô cùng kinh ngạc”.“Đây không phải là điều mà ta muốn nghe, nói cho ta biết ông ấy ở đâu?”“Chúng ta chiến một trận, ta hoàn toàn bại tới mức hôn mê bất tỉnh, đợi sau khi tỉnh lại thì đã không thấy bóng dáng ông ấy nữa rồi”, Diệp Thành đáp lời nhàn nhã: “Còn ông ấy đi đâu thì ta cũng muốn biết”.“Ta hiểu rồi”, Sở Linh Ngọc nói rồi lập tức quay người, cô ta sải bước bước ra khỏi đỉnh núi.“Chặn cô ấy lại”, phía sau vang lên tiếng hô của Diệp Thành, giọng nói của hắn mang theo uy nghiêm vang vọng khắp Hằng Nhạc Tông.Đột nhiên, mười mấy người không biết từ đâu bước vào hư không, đó đều là tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên, bọn họ tế gọi ra trận pháp ràng buộc lập tức chặn Sở Linh Ngọc lại, đến cả linh lực của cô ta cũng bị phong ấn.“Ngươi cũng từng bất chấp mọi thứ đi tìm Sở Huyên, ngươi nên hiểu tâm trạng lúc này của ta”, Sở Linh Ngọc lạnh lùng nhìn Diệp Thành.“Chúng ta khác nhau”, Diệp Thành đáp lại, “tiền bối không nói thì ta cũng biết là ai đã tiết lộ thông tin, lẽ nào người tiết lộ thông tin không nói cho người biết Hồng Trần hiện giờ đã không còn là Hồng Trần năm xưa sao?”“Vậy thì đã sao?”“Tiền bối là người của Thiên Đình, ta là Thánh Chủ Thiên Đình, ta phải có trách nhiệm với tiền bối”, Diệp Thành chậm rãi đứng dậy: “Ta sẽ cho tiền bối đáp án hài lòng, nhưng trước đó thì vẫn phải phiền tiền bối ở lại Hằng Nhạc Tông chờ thêm vài ngày rồi”.Diệp Thành dứt lời, mười mấy tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên lần lượt ho hắng: “Sở…Sở tiền bối, đắc…đắc tội rồi”.