“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2248: , Ông ấy cũng sẽ không làm hại ta”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta đang nghĩ có phải là trời xanh thương ta, thương con gái ta nên mới cho cả hai tiếp tục mối nhân duyên đó không?”, Thiên Tông Lão Tổ lên tiếng, “nhưng ta hiểu rõ hơn ai hết Hồng Trần không phải là một người bình thường, hắn quá thần bí, thần bí đến mức khiến ta phải kiêng dè, cho dù hắn còn sống thì những gì để lại cho Ngọc Nhi cũng vẫn chỉ là một đoạn tình duyên đầy đau đớn”.“Hai người họ đã có con chưa ạ?”“Ngọc Nhi vẫn là trinh nữ, năm xưa ta không muốn con gái mình lấy một người đờ đẫn nên mới ra tay trị thương cho Hồng Trần vào đêm hôm đó, thế nhưng không những không trị được mà ngược lại còn khiến hắn bị điên”.Advertisement“Tiền bối đến đúng lúc lắm”, vẻ mặt Diệp Thành rất kì quái, một đêm động phòng vốn dĩ sắp diễn ra thì lại bị ông ta làm loạn.Thiên Tông Lão Tổ lắc đầu cười, ông ta không lên tiếng nữa mà chỉ trút rượu vào miệng uống tiếp.Diệp Thành cũng giữ im lặng.Hắn không trách động cơ năm xưa của Thiên Tông Lão Tổ, là một phụ thân, vì con gái của mình nên đó chỉ là hành động bất đắc dĩ. Ông ta chỉ đang cảm thán, cảm thán nhiều chuyện trên đời, thực sự quá kì lạ.“Mấy ngày tiếp theo vãn bối e rằng phải hạn chế sự tự do của Sở Linh Ngọc”, không biết từ bao giờ Diệp Thành mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí im ắng, “hi vọng tiền bối lượng thứ”.“Vậy phiền Thánh Chủ rồi”, Thiên Tông Lão Tổ nói với giọng cảm kích, ở Thiên Đình hiện giờ người có thể giữ chân con gái ông ta có lẽ cũng chỉ có người thanh niên này thôi, mặc dù thủ đoạn của hắn có phần tàn nhẫn nhưng lại có tác dụng.“Tiền bối nặng lời rồi”.“Vậy thì ta về trước đây”, Thiên Tông Lão Tổ đứng dậy, cuối cùng ông ta nhìn về hpias Sở Linh Ngọc đang bị giữ chân rồi lại thở dài quay người biến mất.Sau khi ông ta rời đi, Diệp Thành vẫn còn đứng trên đỉnh núi đó rất lâu.Một câu chuyện quá khứ khiến người ta phải chấn động, khiến hắn bất giác chợt đồng cảm với Hồng Trần và Sở Linh Ngọc.Có thể nói hắn đã từng có trải nghiệm tương tự như vậy với Liễu Như Yên.Thế nhưng Sở Linh Ngọc và Hồng Trần lại may mắn hơn bọn họ, chí ít thì Hồng Trần vẫn chưa qua đời, còn Liễu Như Yên chỉ để lại một cây đàn cổ lặng thinh, tu sĩ và người phàm sẽ có kết cục tốt đẹp sao?Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới dic huyển.Sau khi xuất hiện lần nữa, hắn đã đứng ở địa cung của Hằng Nhạc Tông, Sở Linh Ngọc ngồi trên một tế đàn và bị phong ấn ở đó.“Thả ta ra”, Sở Linh Ngọc lạnh lùng, trong đôi mắt còn nhoà nước mắt, đôi mắt mang theo hi vọng và khẩn cầu.“Người còn không biết ông ấy ở đâu”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.“Ba năm trước ngươi biết Sở Huyên ở đâu sao?”, Sở Linh Ngọc nhìn thẳng vào Diệp Thành.“Ta đã nói rồi, chúng ta khác nhau”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, “nếu như ta chưa từng gặp Hồng Trần ở Bắc Sở thì đương nhiên sẽ không ngăn người lại nhưng vẫn là câu nói đó, ông ấy đã không còn là Hồng Trần năm xưa, ông ấy quá đáng sợ”.“Ta là thê tử của huynh ấy, huynh ấy là trượng phu của ta, ta không sợ ông ấy, ông ấy cũng sẽ không làm hại ta”.“Vậy thì người cứ ở Hằng Nhạc Tông đợi đi”, Diệp Thành chậm rãi nói, “ông ấy sẽ tới, sớm thôi”.“Ngươi chắc chắn vậy sao?”, Sở Linh Ngọc kích động nhìn Diệp Thành.“Chắc chắn”, Diệp Thành quay người rời đi, chỉ có giọng nói vang vọng lại trong địa cung.
“Ta đang nghĩ có phải là trời xanh thương ta, thương con gái ta nên mới cho cả hai tiếp tục mối nhân duyên đó không?”, Thiên Tông Lão Tổ lên tiếng, “nhưng ta hiểu rõ hơn ai hết Hồng Trần không phải là một người bình thường, hắn quá thần bí, thần bí đến mức khiến ta phải kiêng dè, cho dù hắn còn sống thì những gì để lại cho Ngọc Nhi cũng vẫn chỉ là một đoạn tình duyên đầy đau đớn”.
“Hai người họ đã có con chưa ạ?”
“Ngọc Nhi vẫn là trinh nữ, năm xưa ta không muốn con gái mình lấy một người đờ đẫn nên mới ra tay trị thương cho Hồng Trần vào đêm hôm đó, thế nhưng không những không trị được mà ngược lại còn khiến hắn bị điên”.
Advertisement
“Tiền bối đến đúng lúc lắm”, vẻ mặt Diệp Thành rất kì quái, một đêm động phòng vốn dĩ sắp diễn ra thì lại bị ông ta làm loạn.
Thiên Tông Lão Tổ lắc đầu cười, ông ta không lên tiếng nữa mà chỉ trút rượu vào miệng uống tiếp.
Diệp Thành cũng giữ im lặng.
Hắn không trách động cơ năm xưa của Thiên Tông Lão Tổ, là một phụ thân, vì con gái của mình nên đó chỉ là hành động bất đắc dĩ. Ông ta chỉ đang cảm thán, cảm thán nhiều chuyện trên đời, thực sự quá kì lạ.
“Mấy ngày tiếp theo vãn bối e rằng phải hạn chế sự tự do của Sở Linh Ngọc”, không biết từ bao giờ Diệp Thành mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí im ắng, “hi vọng tiền bối lượng thứ”.
“Vậy phiền Thánh Chủ rồi”, Thiên Tông Lão Tổ nói với giọng cảm kích, ở Thiên Đình hiện giờ người có thể giữ chân con gái ông ta có lẽ cũng chỉ có người thanh niên này thôi, mặc dù thủ đoạn của hắn có phần tàn nhẫn nhưng lại có tác dụng.
“Tiền bối nặng lời rồi”.
“Vậy thì ta về trước đây”, Thiên Tông Lão Tổ đứng dậy, cuối cùng ông ta nhìn về hpias Sở Linh Ngọc đang bị giữ chân rồi lại thở dài quay người biến mất.
Sau khi ông ta rời đi, Diệp Thành vẫn còn đứng trên đỉnh núi đó rất lâu.
Một câu chuyện quá khứ khiến người ta phải chấn động, khiến hắn bất giác chợt đồng cảm với Hồng Trần và Sở Linh Ngọc.
Có thể nói hắn đã từng có trải nghiệm tương tự như vậy với Liễu Như Yên.
Thế nhưng Sở Linh Ngọc và Hồng Trần lại may mắn hơn bọn họ, chí ít thì Hồng Trần vẫn chưa qua đời, còn Liễu Như Yên chỉ để lại một cây đàn cổ lặng thinh, tu sĩ và người phàm sẽ có kết cục tốt đẹp sao?
Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới dic huyển.
Sau khi xuất hiện lần nữa, hắn đã đứng ở địa cung của Hằng Nhạc Tông, Sở Linh Ngọc ngồi trên một tế đàn và bị phong ấn ở đó.
“Thả ta ra”, Sở Linh Ngọc lạnh lùng, trong đôi mắt còn nhoà nước mắt, đôi mắt mang theo hi vọng và khẩn cầu.
“Người còn không biết ông ấy ở đâu”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.
“Ba năm trước ngươi biết Sở Huyên ở đâu sao?”, Sở Linh Ngọc nhìn thẳng vào Diệp Thành.
“Ta đã nói rồi, chúng ta khác nhau”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, “nếu như ta chưa từng gặp Hồng Trần ở Bắc Sở thì đương nhiên sẽ không ngăn người lại nhưng vẫn là câu nói đó, ông ấy đã không còn là Hồng Trần năm xưa, ông ấy quá đáng sợ”.
“Ta là thê tử của huynh ấy, huynh ấy là trượng phu của ta, ta không sợ ông ấy, ông ấy cũng sẽ không làm hại ta”.
“Vậy thì người cứ ở Hằng Nhạc Tông đợi đi”, Diệp Thành chậm rãi nói, “ông ấy sẽ tới, sớm thôi”.
“Ngươi chắc chắn vậy sao?”, Sở Linh Ngọc kích động nhìn Diệp Thành.
“Chắc chắn”, Diệp Thành quay người rời đi, chỉ có giọng nói vang vọng lại trong địa cung.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta đang nghĩ có phải là trời xanh thương ta, thương con gái ta nên mới cho cả hai tiếp tục mối nhân duyên đó không?”, Thiên Tông Lão Tổ lên tiếng, “nhưng ta hiểu rõ hơn ai hết Hồng Trần không phải là một người bình thường, hắn quá thần bí, thần bí đến mức khiến ta phải kiêng dè, cho dù hắn còn sống thì những gì để lại cho Ngọc Nhi cũng vẫn chỉ là một đoạn tình duyên đầy đau đớn”.“Hai người họ đã có con chưa ạ?”“Ngọc Nhi vẫn là trinh nữ, năm xưa ta không muốn con gái mình lấy một người đờ đẫn nên mới ra tay trị thương cho Hồng Trần vào đêm hôm đó, thế nhưng không những không trị được mà ngược lại còn khiến hắn bị điên”.Advertisement“Tiền bối đến đúng lúc lắm”, vẻ mặt Diệp Thành rất kì quái, một đêm động phòng vốn dĩ sắp diễn ra thì lại bị ông ta làm loạn.Thiên Tông Lão Tổ lắc đầu cười, ông ta không lên tiếng nữa mà chỉ trút rượu vào miệng uống tiếp.Diệp Thành cũng giữ im lặng.Hắn không trách động cơ năm xưa của Thiên Tông Lão Tổ, là một phụ thân, vì con gái của mình nên đó chỉ là hành động bất đắc dĩ. Ông ta chỉ đang cảm thán, cảm thán nhiều chuyện trên đời, thực sự quá kì lạ.“Mấy ngày tiếp theo vãn bối e rằng phải hạn chế sự tự do của Sở Linh Ngọc”, không biết từ bao giờ Diệp Thành mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí im ắng, “hi vọng tiền bối lượng thứ”.“Vậy phiền Thánh Chủ rồi”, Thiên Tông Lão Tổ nói với giọng cảm kích, ở Thiên Đình hiện giờ người có thể giữ chân con gái ông ta có lẽ cũng chỉ có người thanh niên này thôi, mặc dù thủ đoạn của hắn có phần tàn nhẫn nhưng lại có tác dụng.“Tiền bối nặng lời rồi”.“Vậy thì ta về trước đây”, Thiên Tông Lão Tổ đứng dậy, cuối cùng ông ta nhìn về hpias Sở Linh Ngọc đang bị giữ chân rồi lại thở dài quay người biến mất.Sau khi ông ta rời đi, Diệp Thành vẫn còn đứng trên đỉnh núi đó rất lâu.Một câu chuyện quá khứ khiến người ta phải chấn động, khiến hắn bất giác chợt đồng cảm với Hồng Trần và Sở Linh Ngọc.Có thể nói hắn đã từng có trải nghiệm tương tự như vậy với Liễu Như Yên.Thế nhưng Sở Linh Ngọc và Hồng Trần lại may mắn hơn bọn họ, chí ít thì Hồng Trần vẫn chưa qua đời, còn Liễu Như Yên chỉ để lại một cây đàn cổ lặng thinh, tu sĩ và người phàm sẽ có kết cục tốt đẹp sao?Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới dic huyển.Sau khi xuất hiện lần nữa, hắn đã đứng ở địa cung của Hằng Nhạc Tông, Sở Linh Ngọc ngồi trên một tế đàn và bị phong ấn ở đó.“Thả ta ra”, Sở Linh Ngọc lạnh lùng, trong đôi mắt còn nhoà nước mắt, đôi mắt mang theo hi vọng và khẩn cầu.“Người còn không biết ông ấy ở đâu”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.“Ba năm trước ngươi biết Sở Huyên ở đâu sao?”, Sở Linh Ngọc nhìn thẳng vào Diệp Thành.“Ta đã nói rồi, chúng ta khác nhau”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, “nếu như ta chưa từng gặp Hồng Trần ở Bắc Sở thì đương nhiên sẽ không ngăn người lại nhưng vẫn là câu nói đó, ông ấy đã không còn là Hồng Trần năm xưa, ông ấy quá đáng sợ”.“Ta là thê tử của huynh ấy, huynh ấy là trượng phu của ta, ta không sợ ông ấy, ông ấy cũng sẽ không làm hại ta”.“Vậy thì người cứ ở Hằng Nhạc Tông đợi đi”, Diệp Thành chậm rãi nói, “ông ấy sẽ tới, sớm thôi”.“Ngươi chắc chắn vậy sao?”, Sở Linh Ngọc kích động nhìn Diệp Thành.“Chắc chắn”, Diệp Thành quay người rời đi, chỉ có giọng nói vang vọng lại trong địa cung.