Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2251: “Ta sẽ tìm tới chân trời góc bể”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Diệp huynh, lâu rồi không gặp, dạo này đệ có khoẻ không?”, Chu Ngạo mỉm cười khiến người ta cảm thấy như có cơn gió xuân thổi tới, nhưng trong lời nói của hắn lại mang theo ý tứ: “Lần trước sau khi tụ họp ở Thiên Đình ta đi hơi vội, có việc vẫn chưa nói với Diệp đệ”.Diệp Thành mỉm cười nhìn đôi mắt đầy hi vọng của Chu Ngạo, sao hắn có thể không nhìn ra Chu Ngạo muốn nói về điều gì chứ.Advertisement“Đại Sở tự hình thành luân hồi, huynh có thể đi tìm Nguyệt Trì Huân của mình rồi”, cuối cùng Diệp Thành cũng nói ra bí mật của hắn.“Diệp đệ nói thật sao?”, có lẽ vì quá kích động mà Chu Ngạo vội nắm chặt vai Diệp Thành, đôi mắt mong mỏi, chan hoà nước mắt, hi vọng Diệp Thành có thể đáp lại hắn một lần nữa.“Đại Sở tự hình thành luân hồi, huynh có thể đi tìm Nguyệt Trì Huân của mình rồi”, đúng như Chu Ngạo mong muốn, Diệp Thành đáp lại một lần nữa, nói rồi không quên thoát khỏi bàn tay Chu Ngạo vì lực đạo của Chu Ngạo mạnh quá.“Ta biết, ta biết rồi”, Chu Ngạo tay chân cuống cuồng, hắn cố gắng trấn tĩnh lại.“Có việc này ta nhất định phải nói rõ ràng một chút”, Diệp Thành ho hắng, “sau khi cô ấy đầu thai chuyển khiếp, nói không chừng còn là tu sĩ, cũng có thể là người phàm, cũng có thể…không phải là người”.“Có…có thể không phải là người?”, vẻ mặt Chu Ngạo kì quái, hắn nhìn Diệp Thành thăm dò: “Là…là sao?”“Có nghĩa là ý đó đấy, là loài bốn chân, ba chân, hai chân, không chân nhưng chỉ cần là loài sống thì đều có khả năng, nói vậy đủ hàm súc chưa?”“Đủ…đủ rồi”, Chu Ngạo từ vẻ mặt kì quái chuyển thành đặc sắc, hắn chợt nghĩ rằng nếu Nguyệt Trì Huân chuyển thế thành con héo thì hắn có bị doạ đến mức khóc thét không nữa.“Việc là do người”, Diệp Thành vỗ vai Chu Ngạo, hắn quay người bước đi, “biển người mênh mông, hồng trần cuồn cuộn, muốn tìm một người như mò kim đáy bể, có lẽ cô ấy thực sự tồn tại nhưng có lẽ ở lần luân hồi tới, huynh vẫn chưa thể tìm thấy, huynh đệ, phải xem tạo hoá của mình rồi”.“Ta sẽ tìm tới chân trời góc bể”, nhìn bóng người Diệp Thành rời đi, Chu Ngạo nắmc hặt tay, trong ánh mắt rõ ý kiên định.Haiz!Trên con đường đi trên linh sơn, Diệp Thành chốc chốc lại thở dài.Hắn không chắc chắn có phải Đại Sở tự hình thành luân hồi vì Thiên Huyền Môn không cho hắn đáp án chính xác, có lẽ vì hắn không dùng tới cơ hội mà Đông Hoàng Thái Tâm ban cho để hỏi cặn kẽ vấn đề này.Đúng như Hồng Trần Tuyết nói, hi vọng mong manh còn tốt hơn là tuyệt vọng, hắn cho Chu Ngạo một hi vọng nhưng không biết hi vọng này có trở thành tuyệt vọng tàn khốc không nữa.Diệp Thành thật sự hi vọng Đại Sở tự hình thành luân hồi, như vậy hắn cũng có thể tìm thấy được các trưởng lão, đệ tử của Hằng Nhạc Tông bỏ mạng năm xưa cùng Liễu Như Yên gảy đàn cho hắn, canh chừng bên giường hắn và nhìn hắn mà cười ngây ngốc.

“Diệp huynh, lâu rồi không gặp, dạo này đệ có khoẻ không?”, Chu Ngạo mỉm cười khiến người ta cảm thấy như có cơn gió xuân thổi tới, nhưng trong lời nói của hắn lại mang theo ý tứ: “Lần trước sau khi tụ họp ở Thiên Đình ta đi hơi vội, có việc vẫn chưa nói với Diệp đệ”.

Diệp Thành mỉm cười nhìn đôi mắt đầy hi vọng của Chu Ngạo, sao hắn có thể không nhìn ra Chu Ngạo muốn nói về điều gì chứ.

Advertisement

“Đại Sở tự hình thành luân hồi, huynh có thể đi tìm Nguyệt Trì Huân của mình rồi”, cuối cùng Diệp Thành cũng nói ra bí mật của hắn.

“Diệp đệ nói thật sao?”, có lẽ vì quá kích động mà Chu Ngạo vội nắm chặt vai Diệp Thành, đôi mắt mong mỏi, chan hoà nước mắt, hi vọng Diệp Thành có thể đáp lại hắn một lần nữa.

“Đại Sở tự hình thành luân hồi, huynh có thể đi tìm Nguyệt Trì Huân của mình rồi”, đúng như Chu Ngạo mong muốn, Diệp Thành đáp lại một lần nữa, nói rồi không quên thoát khỏi bàn tay Chu Ngạo vì lực đạo của Chu Ngạo mạnh quá.

“Ta biết, ta biết rồi”, Chu Ngạo tay chân cuống cuồng, hắn cố gắng trấn tĩnh lại.

“Có việc này ta nhất định phải nói rõ ràng một chút”, Diệp Thành ho hắng, “sau khi cô ấy đầu thai chuyển khiếp, nói không chừng còn là tu sĩ, cũng có thể là người phàm, cũng có thể…không phải là người”.

“Có…có thể không phải là người?”, vẻ mặt Chu Ngạo kì quái, hắn nhìn Diệp Thành thăm dò: “Là…là sao?”

“Có nghĩa là ý đó đấy, là loài bốn chân, ba chân, hai chân, không chân nhưng chỉ cần là loài sống thì đều có khả năng, nói vậy đủ hàm súc chưa?”

“Đủ…đủ rồi”, Chu Ngạo từ vẻ mặt kì quái chuyển thành đặc sắc, hắn chợt nghĩ rằng nếu Nguyệt Trì Huân chuyển thế thành con héo thì hắn có bị doạ đến mức khóc thét không nữa.

“Việc là do người”, Diệp Thành vỗ vai Chu Ngạo, hắn quay người bước đi, “biển người mênh mông, hồng trần cuồn cuộn, muốn tìm một người như mò kim đáy bể, có lẽ cô ấy thực sự tồn tại nhưng có lẽ ở lần luân hồi tới, huynh vẫn chưa thể tìm thấy, huynh đệ, phải xem tạo hoá của mình rồi”.

“Ta sẽ tìm tới chân trời góc bể”, nhìn bóng người Diệp Thành rời đi, Chu Ngạo nắmc hặt tay, trong ánh mắt rõ ý kiên định.

Haiz!

Trên con đường đi trên linh sơn, Diệp Thành chốc chốc lại thở dài.

Hắn không chắc chắn có phải Đại Sở tự hình thành luân hồi vì Thiên Huyền Môn không cho hắn đáp án chính xác, có lẽ vì hắn không dùng tới cơ hội mà Đông Hoàng Thái Tâm ban cho để hỏi cặn kẽ vấn đề này.

Đúng như Hồng Trần Tuyết nói, hi vọng mong manh còn tốt hơn là tuyệt vọng, hắn cho Chu Ngạo một hi vọng nhưng không biết hi vọng này có trở thành tuyệt vọng tàn khốc không nữa.

Diệp Thành thật sự hi vọng Đại Sở tự hình thành luân hồi, như vậy hắn cũng có thể tìm thấy được các trưởng lão, đệ tử của Hằng Nhạc Tông bỏ mạng năm xưa cùng Liễu Như Yên gảy đàn cho hắn, canh chừng bên giường hắn và nhìn hắn mà cười ngây ngốc.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Diệp huynh, lâu rồi không gặp, dạo này đệ có khoẻ không?”, Chu Ngạo mỉm cười khiến người ta cảm thấy như có cơn gió xuân thổi tới, nhưng trong lời nói của hắn lại mang theo ý tứ: “Lần trước sau khi tụ họp ở Thiên Đình ta đi hơi vội, có việc vẫn chưa nói với Diệp đệ”.Diệp Thành mỉm cười nhìn đôi mắt đầy hi vọng của Chu Ngạo, sao hắn có thể không nhìn ra Chu Ngạo muốn nói về điều gì chứ.Advertisement“Đại Sở tự hình thành luân hồi, huynh có thể đi tìm Nguyệt Trì Huân của mình rồi”, cuối cùng Diệp Thành cũng nói ra bí mật của hắn.“Diệp đệ nói thật sao?”, có lẽ vì quá kích động mà Chu Ngạo vội nắm chặt vai Diệp Thành, đôi mắt mong mỏi, chan hoà nước mắt, hi vọng Diệp Thành có thể đáp lại hắn một lần nữa.“Đại Sở tự hình thành luân hồi, huynh có thể đi tìm Nguyệt Trì Huân của mình rồi”, đúng như Chu Ngạo mong muốn, Diệp Thành đáp lại một lần nữa, nói rồi không quên thoát khỏi bàn tay Chu Ngạo vì lực đạo của Chu Ngạo mạnh quá.“Ta biết, ta biết rồi”, Chu Ngạo tay chân cuống cuồng, hắn cố gắng trấn tĩnh lại.“Có việc này ta nhất định phải nói rõ ràng một chút”, Diệp Thành ho hắng, “sau khi cô ấy đầu thai chuyển khiếp, nói không chừng còn là tu sĩ, cũng có thể là người phàm, cũng có thể…không phải là người”.“Có…có thể không phải là người?”, vẻ mặt Chu Ngạo kì quái, hắn nhìn Diệp Thành thăm dò: “Là…là sao?”“Có nghĩa là ý đó đấy, là loài bốn chân, ba chân, hai chân, không chân nhưng chỉ cần là loài sống thì đều có khả năng, nói vậy đủ hàm súc chưa?”“Đủ…đủ rồi”, Chu Ngạo từ vẻ mặt kì quái chuyển thành đặc sắc, hắn chợt nghĩ rằng nếu Nguyệt Trì Huân chuyển thế thành con héo thì hắn có bị doạ đến mức khóc thét không nữa.“Việc là do người”, Diệp Thành vỗ vai Chu Ngạo, hắn quay người bước đi, “biển người mênh mông, hồng trần cuồn cuộn, muốn tìm một người như mò kim đáy bể, có lẽ cô ấy thực sự tồn tại nhưng có lẽ ở lần luân hồi tới, huynh vẫn chưa thể tìm thấy, huynh đệ, phải xem tạo hoá của mình rồi”.“Ta sẽ tìm tới chân trời góc bể”, nhìn bóng người Diệp Thành rời đi, Chu Ngạo nắmc hặt tay, trong ánh mắt rõ ý kiên định.Haiz!Trên con đường đi trên linh sơn, Diệp Thành chốc chốc lại thở dài.Hắn không chắc chắn có phải Đại Sở tự hình thành luân hồi vì Thiên Huyền Môn không cho hắn đáp án chính xác, có lẽ vì hắn không dùng tới cơ hội mà Đông Hoàng Thái Tâm ban cho để hỏi cặn kẽ vấn đề này.Đúng như Hồng Trần Tuyết nói, hi vọng mong manh còn tốt hơn là tuyệt vọng, hắn cho Chu Ngạo một hi vọng nhưng không biết hi vọng này có trở thành tuyệt vọng tàn khốc không nữa.Diệp Thành thật sự hi vọng Đại Sở tự hình thành luân hồi, như vậy hắn cũng có thể tìm thấy được các trưởng lão, đệ tử của Hằng Nhạc Tông bỏ mạng năm xưa cùng Liễu Như Yên gảy đàn cho hắn, canh chừng bên giường hắn và nhìn hắn mà cười ngây ngốc.

Chương 2251: “Ta sẽ tìm tới chân trời góc bể”