Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2261: “Một đám sâu kiến”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vẫn đang điều tra”.“Liệu có phải là Bắc Sở đánh lén không?”, lão tổ nhà họ Tô suy nghĩ.“Không có khả năng này”, Cổ Tam Thông lập tức bác bỏ: “Bên nào cũng có kết giới, rất ít người của Bắc Sở có thể phá được mà vào. Não bọn chúng không úng nước đến nỗi phái một hai người vào đâu, đó là tự tìm cái chết”.Advertisement“Còn nữa”, khi hai người đang nói thì lão già Gia Cát Vũ lại lên tiếng, nhìn màn nước với vẻ mặt kỳ quái.Nghe vậy, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về đó.Trên vùng đất cháy đen có một quả trứng xuất hiện, hay chính xác hơn là một quả trứng đen thùi lùi, bên trên còn khắc phù văn kỳ lạ, lấp lánh ánh sáng quỷ dị, còn có điện mang màu đen bao quanh.Rắc!Dưới sự chú ý của mọi người, quả trứng đen nứt ra một khe hở, từ trong khe hở b*n r* một vầng sáng đen sẫm, sau đó lấy quả trứng làm trung tâm, một quầng đen tản ra tứ phía.“Đó… Đó là gì?”, nhìn quả trứng đen liên tục nứt ra, Vô Nhai Đạo Nhân ngạc nhiên hô lên.Không chỉ lão ta mà những người ở đây đều mang vẻ mặt kỳ quái, bởi quả trứng đen thui ấy lại ấp ra một người mặc áo bào đen, không nhìn rõ mặt.Người mặc áo bào đen ấy quá mức quái dị, toàn thân có sấm sét màu đen lập loè bao quanh, lúc thực lúc ảo, tựa như bóng ma.Mọi người đều cau mày nhìn chằm chằm người áo đen.Dưới cái nhìn của họ, người mặc áo đen thoải mái vặn vẹo khớp cổ, hấp thu tinh khí của đất trời với vẻ rất hưởng thụ.Khắc tiếp theo, người đó từ từ mở mắt.Trời ạ! Đó là một cặp mắt thế nào? Hoàn toàn không có nhãn cầu, trong mắt là một mảng hỗn độn, giống như thuở trước khi thiên địa sơ khai, dù cách màn nước huyễn thiên, dù cách cả hàng triệu dặm nhưng đôi mắt đó vẫn sâu như vực thẳm khiến mọi người đều hoảng hốt.“Hỗn… Hỗn Độn Nhãn”, Thái Hư Cổ Long sững người một lúc, vẻ mặt khó tin.“Sao… Sao có thể? Không ngờ… cặp mắt đó… thật sự tồn tại”, người Thái Hư Cổ Long run lên.Đôi mắt to quá!Tất cả mọi người trong điện lần lượt tỉnh ngộ, thần sắc kinh ngạc nhìn đôi mắt của người mặc hắc bào kia.Lúc này, người này đang hơi nghiêng đầu, nhìn phía Diệp Thành với vẻ mặt đầy hứng thú như thể đã biết được phía Diệp Thành đang theo dõi mình, còn bản thân người này lại có thể tìm được vị trí của phía Diệp Thành một cách chính xác.“Một đám sâu kiến”, người mặc hắc bào bật cười để lộ ra hàm răng trắng bóc, trong đôi mắt hỗn độn đó còn mang theo từng tia sét xoẹt qua.Mọi người chợt cảm thấy run rẩy, tâm trạng hoang mang.Phụt!

“Vẫn đang điều tra”.

“Liệu có phải là Bắc Sở đánh lén không?”, lão tổ nhà họ Tô suy nghĩ.

“Không có khả năng này”, Cổ Tam Thông lập tức bác bỏ: “Bên nào cũng có kết giới, rất ít người của Bắc Sở có thể phá được mà vào. Não bọn chúng không úng nước đến nỗi phái một hai người vào đâu, đó là tự tìm cái chết”.

Advertisement

“Còn nữa”, khi hai người đang nói thì lão già Gia Cát Vũ lại lên tiếng, nhìn màn nước với vẻ mặt kỳ quái.

Nghe vậy, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về đó.

Trên vùng đất cháy đen có một quả trứng xuất hiện, hay chính xác hơn là một quả trứng đen thùi lùi, bên trên còn khắc phù văn kỳ lạ, lấp lánh ánh sáng quỷ dị, còn có điện mang màu đen bao quanh.

Rắc!

Dưới sự chú ý của mọi người, quả trứng đen nứt ra một khe hở, từ trong khe hở b*n r* một vầng sáng đen sẫm, sau đó lấy quả trứng làm trung tâm, một quầng đen tản ra tứ phía.

“Đó… Đó là gì?”, nhìn quả trứng đen liên tục nứt ra, Vô Nhai Đạo Nhân ngạc nhiên hô lên.

Không chỉ lão ta mà những người ở đây đều mang vẻ mặt kỳ quái, bởi quả trứng đen thui ấy lại ấp ra một người mặc áo bào đen, không nhìn rõ mặt.

Người mặc áo bào đen ấy quá mức quái dị, toàn thân có sấm sét màu đen lập loè bao quanh, lúc thực lúc ảo, tựa như bóng ma.

Mọi người đều cau mày nhìn chằm chằm người áo đen.

Dưới cái nhìn của họ, người mặc áo đen thoải mái vặn vẹo khớp cổ, hấp thu tinh khí của đất trời với vẻ rất hưởng thụ.

Khắc tiếp theo, người đó từ từ mở mắt.

Trời ạ! Đó là một cặp mắt thế nào? Hoàn toàn không có nhãn cầu, trong mắt là một mảng hỗn độn, giống như thuở trước khi thiên địa sơ khai, dù cách màn nước huyễn thiên, dù cách cả hàng triệu dặm nhưng đôi mắt đó vẫn sâu như vực thẳm khiến mọi người đều hoảng hốt.

“Hỗn… Hỗn Độn Nhãn”, Thái Hư Cổ Long sững người một lúc, vẻ mặt khó tin.

“Sao… Sao có thể? Không ngờ… cặp mắt đó… thật sự tồn tại”, người Thái Hư Cổ Long run lên.

Đôi mắt to quá!

Tất cả mọi người trong điện lần lượt tỉnh ngộ, thần sắc kinh ngạc nhìn đôi mắt của người mặc hắc bào kia.

Lúc này, người này đang hơi nghiêng đầu, nhìn phía Diệp Thành với vẻ mặt đầy hứng thú như thể đã biết được phía Diệp Thành đang theo dõi mình, còn bản thân người này lại có thể tìm được vị trí của phía Diệp Thành một cách chính xác.

“Một đám sâu kiến”, người mặc hắc bào bật cười để lộ ra hàm răng trắng bóc, trong đôi mắt hỗn độn đó còn mang theo từng tia sét xoẹt qua.

Mọi người chợt cảm thấy run rẩy, tâm trạng hoang mang.

Phụt!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vẫn đang điều tra”.“Liệu có phải là Bắc Sở đánh lén không?”, lão tổ nhà họ Tô suy nghĩ.“Không có khả năng này”, Cổ Tam Thông lập tức bác bỏ: “Bên nào cũng có kết giới, rất ít người của Bắc Sở có thể phá được mà vào. Não bọn chúng không úng nước đến nỗi phái một hai người vào đâu, đó là tự tìm cái chết”.Advertisement“Còn nữa”, khi hai người đang nói thì lão già Gia Cát Vũ lại lên tiếng, nhìn màn nước với vẻ mặt kỳ quái.Nghe vậy, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về đó.Trên vùng đất cháy đen có một quả trứng xuất hiện, hay chính xác hơn là một quả trứng đen thùi lùi, bên trên còn khắc phù văn kỳ lạ, lấp lánh ánh sáng quỷ dị, còn có điện mang màu đen bao quanh.Rắc!Dưới sự chú ý của mọi người, quả trứng đen nứt ra một khe hở, từ trong khe hở b*n r* một vầng sáng đen sẫm, sau đó lấy quả trứng làm trung tâm, một quầng đen tản ra tứ phía.“Đó… Đó là gì?”, nhìn quả trứng đen liên tục nứt ra, Vô Nhai Đạo Nhân ngạc nhiên hô lên.Không chỉ lão ta mà những người ở đây đều mang vẻ mặt kỳ quái, bởi quả trứng đen thui ấy lại ấp ra một người mặc áo bào đen, không nhìn rõ mặt.Người mặc áo bào đen ấy quá mức quái dị, toàn thân có sấm sét màu đen lập loè bao quanh, lúc thực lúc ảo, tựa như bóng ma.Mọi người đều cau mày nhìn chằm chằm người áo đen.Dưới cái nhìn của họ, người mặc áo đen thoải mái vặn vẹo khớp cổ, hấp thu tinh khí của đất trời với vẻ rất hưởng thụ.Khắc tiếp theo, người đó từ từ mở mắt.Trời ạ! Đó là một cặp mắt thế nào? Hoàn toàn không có nhãn cầu, trong mắt là một mảng hỗn độn, giống như thuở trước khi thiên địa sơ khai, dù cách màn nước huyễn thiên, dù cách cả hàng triệu dặm nhưng đôi mắt đó vẫn sâu như vực thẳm khiến mọi người đều hoảng hốt.“Hỗn… Hỗn Độn Nhãn”, Thái Hư Cổ Long sững người một lúc, vẻ mặt khó tin.“Sao… Sao có thể? Không ngờ… cặp mắt đó… thật sự tồn tại”, người Thái Hư Cổ Long run lên.Đôi mắt to quá!Tất cả mọi người trong điện lần lượt tỉnh ngộ, thần sắc kinh ngạc nhìn đôi mắt của người mặc hắc bào kia.Lúc này, người này đang hơi nghiêng đầu, nhìn phía Diệp Thành với vẻ mặt đầy hứng thú như thể đã biết được phía Diệp Thành đang theo dõi mình, còn bản thân người này lại có thể tìm được vị trí của phía Diệp Thành một cách chính xác.“Một đám sâu kiến”, người mặc hắc bào bật cười để lộ ra hàm răng trắng bóc, trong đôi mắt hỗn độn đó còn mang theo từng tia sét xoẹt qua.Mọi người chợt cảm thấy run rẩy, tâm trạng hoang mang.Phụt!

Chương 2261: “Một đám sâu kiến”