“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2263: “Tốc độ này làm sao mà ta đuổi kịp?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía sau nữa là Đao Hoàng, Độc Cô Ngạo, Chung Giang và phía Chung Quy, tất cả đều lần lượt bước ra khỏi đại điện, đến cả Cổ Tam Thông, Gia Cát Vũ và Vô Nhai Đạo Nhân cũng đi theo.Trong đại điện cũng chỉ còn lại mình Hồng Trần Tuyết.AdvertisementNhiệm vụ của bà ta chính là chỉ phương hướng cho phía Diệp Thành bất cứ lúc nào, vì trên thái cổ tinh thiên cũng có vì sao đại diện cho phía Diệp Thành.Phía này, tất cả mọi người giống như hàng vạn đạo thần hồng bay ra khỏi trụ sở của Thiên Đình, có lẽ vì trận thế quá khổng lồ nên khiến các đệ tử và trưởng lão nhìn xuống bên dưới chợt thấy sững sờ.Roẹt! Roẹt!Diệp Thành và Thái Hư Cổ Long là nhanh nhất, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn còn Thái Hư Cổ Long thi triển bí thuật tương tự, Thái Hư Cổ Long là tộc người giỏi về bí thuật không gian, lần này hắn ra chiêu khiến Diệp Thành không khỏi bất ngờ.“Long gia, ngươi kiến thức uyên thâm, có biết lai lịch của kẻ đó không?”, ở một bên, sau khi Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thón thì nhìn sang Thái Hư Cổ Long.“Ta chỉ là một phần tàn hồn của chí tôn, kí ức không hoàn chỉnh nên những gì ta biết rất ít”, Thái Hư Cổ Long trước nay vẫn là người không gì không biết mà lần này cũng phải lắc đầu, trong ánh mắt còn hiện lên ánh nhìn mơ màng giống như thể hắn nhớ ra điều gì đó nhưng lại rất mơ hồ vẫn không thể chắc chắn được lai lịch của người kia.“Đôi mắt đó thì sao?”, Diệp Thành lại lên tiếng hỉ, giọng nói ý tứ: “Cái này có lẽ ngươi biết chứ?”“Hỗn độn nhãn”, Thái Hư Cổ Long hít vào một hơi thật sâu, hắn không giấu gì.“Hỗn độn nhãn?”, Diệp Thành cau mày, “đó không phải là thần nhãn nghịch thiên mà thuở sơ khia mới có khả năng xuất hiện trên thế gian sao?”“Cách nói của ngươi có phần phiến diện”, Thái Hư Cổ Long chậm rãi lên tiếng: “Thế giới này thật kì diệu, bất cứ việc gì không thể xảy ra thì đều có thể xảy ra, giống như Hoang Cổ Thánh Thể mở ra huyết tiếp hạn giới vậy”.“Vậy thì lai lịch của người đó chắc chắn sẽ rất kinh người rồi”, Diệp Thành trầm ngâm, “thân mang hỗn độn nhãn rất mạnh mà”.“Ngươi cũng không cần phải bi quan như vậy”, Thái Hư Cổ Long cười nói: “Hắn dù có mạnh thì cũng chỉ có một mình, hắn sợ đại quân tú xĩ là minh chứng tốt nhất, mặc dù có hỗn độn nhãn nhưng cũng không thể không tránh phong mang”.“Vậy thì ta thực sự đã được mở mang tầm mắt rồi”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn sải bước ra cả nghìn trượng.“Hướng tây bắc”, truyền âm thạch trong người hắn vang lên, đó chính là hướng từ Hồng Trần Tuyết.“Tiếp tục đuổi theo”, nghe truyền âm, Diệp Thành quay phắt người, cứ thế chạy theo hướng tây bắc, Thái Hư Cổ Long cũng vậy, cả hai cùng sánh vai, tốc độ không hề thua kém nhau.“Tốc độ này làm sao mà ta đuổi kịp?”, Đao Hoàng mỉm cười lắc đầu nói.“Nếu như ngươi ở trạng thái đỉnh phong thì chưa chắc đã thua bọn chúng”, ở bên, Độc Cô Ngạo lãnh đạm nói.“Đó đều là huy hoàng năm xưa rồi”, Đao Hoàng mỉm cười sải bước ra, toàn thân thiêu đốt hoả diệm, tốc độ tăng nhanh chóng mặt, Độc Cô Ngạo giống như thanh thần kiếm tuyệt thế cùng sải bước với Đao Hoàng bỏ xa phía Cổ Tam Thông.
Phía sau nữa là Đao Hoàng, Độc Cô Ngạo, Chung Giang và phía Chung Quy, tất cả đều lần lượt bước ra khỏi đại điện, đến cả Cổ Tam Thông, Gia Cát Vũ và Vô Nhai Đạo Nhân cũng đi theo.
Trong đại điện cũng chỉ còn lại mình Hồng Trần Tuyết.
Advertisement
Nhiệm vụ của bà ta chính là chỉ phương hướng cho phía Diệp Thành bất cứ lúc nào, vì trên thái cổ tinh thiên cũng có vì sao đại diện cho phía Diệp Thành.
Phía này, tất cả mọi người giống như hàng vạn đạo thần hồng bay ra khỏi trụ sở của Thiên Đình, có lẽ vì trận thế quá khổng lồ nên khiến các đệ tử và trưởng lão nhìn xuống bên dưới chợt thấy sững sờ.
Roẹt! Roẹt!
Diệp Thành và Thái Hư Cổ Long là nhanh nhất, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn còn Thái Hư Cổ Long thi triển bí thuật tương tự, Thái Hư Cổ Long là tộc người giỏi về bí thuật không gian, lần này hắn ra chiêu khiến Diệp Thành không khỏi bất ngờ.
“Long gia, ngươi kiến thức uyên thâm, có biết lai lịch của kẻ đó không?”, ở một bên, sau khi Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thón thì nhìn sang Thái Hư Cổ Long.
“Ta chỉ là một phần tàn hồn của chí tôn, kí ức không hoàn chỉnh nên những gì ta biết rất ít”, Thái Hư Cổ Long trước nay vẫn là người không gì không biết mà lần này cũng phải lắc đầu, trong ánh mắt còn hiện lên ánh nhìn mơ màng giống như thể hắn nhớ ra điều gì đó nhưng lại rất mơ hồ vẫn không thể chắc chắn được lai lịch của người kia.
“Đôi mắt đó thì sao?”, Diệp Thành lại lên tiếng hỉ, giọng nói ý tứ: “Cái này có lẽ ngươi biết chứ?”
“Hỗn độn nhãn”, Thái Hư Cổ Long hít vào một hơi thật sâu, hắn không giấu gì.
“Hỗn độn nhãn?”, Diệp Thành cau mày, “đó không phải là thần nhãn nghịch thiên mà thuở sơ khia mới có khả năng xuất hiện trên thế gian sao?”
“Cách nói của ngươi có phần phiến diện”, Thái Hư Cổ Long chậm rãi lên tiếng: “Thế giới này thật kì diệu, bất cứ việc gì không thể xảy ra thì đều có thể xảy ra, giống như Hoang Cổ Thánh Thể mở ra huyết tiếp hạn giới vậy”.
“Vậy thì lai lịch của người đó chắc chắn sẽ rất kinh người rồi”, Diệp Thành trầm ngâm, “thân mang hỗn độn nhãn rất mạnh mà”.
“Ngươi cũng không cần phải bi quan như vậy”, Thái Hư Cổ Long cười nói: “Hắn dù có mạnh thì cũng chỉ có một mình, hắn sợ đại quân tú xĩ là minh chứng tốt nhất, mặc dù có hỗn độn nhãn nhưng cũng không thể không tránh phong mang”.
“Vậy thì ta thực sự đã được mở mang tầm mắt rồi”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn sải bước ra cả nghìn trượng.
“Hướng tây bắc”, truyền âm thạch trong người hắn vang lên, đó chính là hướng từ Hồng Trần Tuyết.
“Tiếp tục đuổi theo”, nghe truyền âm, Diệp Thành quay phắt người, cứ thế chạy theo hướng tây bắc, Thái Hư Cổ Long cũng vậy, cả hai cùng sánh vai, tốc độ không hề thua kém nhau.
“Tốc độ này làm sao mà ta đuổi kịp?”, Đao Hoàng mỉm cười lắc đầu nói.
“Nếu như ngươi ở trạng thái đỉnh phong thì chưa chắc đã thua bọn chúng”, ở bên, Độc Cô Ngạo lãnh đạm nói.
“Đó đều là huy hoàng năm xưa rồi”, Đao Hoàng mỉm cười sải bước ra, toàn thân thiêu đốt hoả diệm, tốc độ tăng nhanh chóng mặt, Độc Cô Ngạo giống như thanh thần kiếm tuyệt thế cùng sải bước với Đao Hoàng bỏ xa phía Cổ Tam Thông.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía sau nữa là Đao Hoàng, Độc Cô Ngạo, Chung Giang và phía Chung Quy, tất cả đều lần lượt bước ra khỏi đại điện, đến cả Cổ Tam Thông, Gia Cát Vũ và Vô Nhai Đạo Nhân cũng đi theo.Trong đại điện cũng chỉ còn lại mình Hồng Trần Tuyết.AdvertisementNhiệm vụ của bà ta chính là chỉ phương hướng cho phía Diệp Thành bất cứ lúc nào, vì trên thái cổ tinh thiên cũng có vì sao đại diện cho phía Diệp Thành.Phía này, tất cả mọi người giống như hàng vạn đạo thần hồng bay ra khỏi trụ sở của Thiên Đình, có lẽ vì trận thế quá khổng lồ nên khiến các đệ tử và trưởng lão nhìn xuống bên dưới chợt thấy sững sờ.Roẹt! Roẹt!Diệp Thành và Thái Hư Cổ Long là nhanh nhất, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn còn Thái Hư Cổ Long thi triển bí thuật tương tự, Thái Hư Cổ Long là tộc người giỏi về bí thuật không gian, lần này hắn ra chiêu khiến Diệp Thành không khỏi bất ngờ.“Long gia, ngươi kiến thức uyên thâm, có biết lai lịch của kẻ đó không?”, ở một bên, sau khi Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thón thì nhìn sang Thái Hư Cổ Long.“Ta chỉ là một phần tàn hồn của chí tôn, kí ức không hoàn chỉnh nên những gì ta biết rất ít”, Thái Hư Cổ Long trước nay vẫn là người không gì không biết mà lần này cũng phải lắc đầu, trong ánh mắt còn hiện lên ánh nhìn mơ màng giống như thể hắn nhớ ra điều gì đó nhưng lại rất mơ hồ vẫn không thể chắc chắn được lai lịch của người kia.“Đôi mắt đó thì sao?”, Diệp Thành lại lên tiếng hỉ, giọng nói ý tứ: “Cái này có lẽ ngươi biết chứ?”“Hỗn độn nhãn”, Thái Hư Cổ Long hít vào một hơi thật sâu, hắn không giấu gì.“Hỗn độn nhãn?”, Diệp Thành cau mày, “đó không phải là thần nhãn nghịch thiên mà thuở sơ khia mới có khả năng xuất hiện trên thế gian sao?”“Cách nói của ngươi có phần phiến diện”, Thái Hư Cổ Long chậm rãi lên tiếng: “Thế giới này thật kì diệu, bất cứ việc gì không thể xảy ra thì đều có thể xảy ra, giống như Hoang Cổ Thánh Thể mở ra huyết tiếp hạn giới vậy”.“Vậy thì lai lịch của người đó chắc chắn sẽ rất kinh người rồi”, Diệp Thành trầm ngâm, “thân mang hỗn độn nhãn rất mạnh mà”.“Ngươi cũng không cần phải bi quan như vậy”, Thái Hư Cổ Long cười nói: “Hắn dù có mạnh thì cũng chỉ có một mình, hắn sợ đại quân tú xĩ là minh chứng tốt nhất, mặc dù có hỗn độn nhãn nhưng cũng không thể không tránh phong mang”.“Vậy thì ta thực sự đã được mở mang tầm mắt rồi”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn sải bước ra cả nghìn trượng.“Hướng tây bắc”, truyền âm thạch trong người hắn vang lên, đó chính là hướng từ Hồng Trần Tuyết.“Tiếp tục đuổi theo”, nghe truyền âm, Diệp Thành quay phắt người, cứ thế chạy theo hướng tây bắc, Thái Hư Cổ Long cũng vậy, cả hai cùng sánh vai, tốc độ không hề thua kém nhau.“Tốc độ này làm sao mà ta đuổi kịp?”, Đao Hoàng mỉm cười lắc đầu nói.“Nếu như ngươi ở trạng thái đỉnh phong thì chưa chắc đã thua bọn chúng”, ở bên, Độc Cô Ngạo lãnh đạm nói.“Đó đều là huy hoàng năm xưa rồi”, Đao Hoàng mỉm cười sải bước ra, toàn thân thiêu đốt hoả diệm, tốc độ tăng nhanh chóng mặt, Độc Cô Ngạo giống như thanh thần kiếm tuyệt thế cùng sải bước với Đao Hoàng bỏ xa phía Cổ Tam Thông.