Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2270: Cảnh tượng tiếp theo thực sự đặc sắc.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ừm?Khi mọi người thở phào thì máu thịt nhơ nhuốc của hắn ta đột nhiên cử động.AdvertisementThấy vậy, tất cả đều nheo mắt nhìn.Đống máu và thịt kia đang nhúc nhích, hiện lên u quang màu đen, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, phần máu thịt đó lại lần nữa hình thành hình người, kẻ mặc hắc bào vừa bị đánh thành vũng máu lẫn thịt kia tự tạo thành cơ thể mới.Tu sĩ chỉ có linh hồn bất diệt, cho dù chỉ còn lại một giọt máu thì vẫn có thể sống lại.Về điểm này thì tất cả mọi người đều thừa nhận nhưng tiền đề là phải có linh hồn mạnh mẽ, đạo hành cao thâm, còn kẻ mặc hắc bào có thể tự tạo thành cơ thể mới trong thời gian ngắn như vậy thì thực sự khiến người ta phải kinh ngạc.“Các ngươi đáng chết”, khi tất cả mọi người tỏ ra ngỡ ngàng thì giọng nói của kẻ mặc hắc bào đã vang lên, uy lực của hắn nhanh chóng lên cao.Đường đường ở cảnh giới Chuẩn Đế mà lại bị một đám tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên đánh cho hoang tàn thân xác, đây là sự sỉ nhục không thể nào chấp nhận được. Kẻ mặc hắc bào thực sự phẫn nộ, cả thiên địa đều đang rung chuyển, trên hư thiên còn có sấm sét xoẹt qua.“Mẹ kiếp còn ra vẻ, đánh lần nữa”, Man Sơn đã vung chiến rìu lao tới.Cùng với Man Sơn là là người từ tứ phương tiếp tục ra tay, có thể đánh bại ngươi một lần thì có thể đánh bại ngươi lần thứ hai.Rầm! Bịch! Rầm!Không lâu sau đó, giữa đất trời lại lần nữa vang vọng lên từng âm thanh chấn động.Trận đại chiến lại nổ ra, hai bên chiến đấu sục sôi ngất trời.Điều đáng nói đó là mặc dù kẻ mặc hắc bào kia rất mạnh nhưng lại không trụ nổi ba giây rồi lại lần nữa bị đánh thảm hại.Thế rồi không tới một phút, tên kia lại biến thành một vũng máu thịt nhơ nhuốc.Cũng giống như lần đầu tiên, vũng máu thịt đó lại nhúc nhích, cơ thể kẻ mặc hắc bào lại lần nữa hình thành, khí tức cũng theo đó mà giảm sút.Cảnh tượng tiếp theo thực sự đặc sắc.Đúng như Man Sơn nói, kẻ mặc hắc bào hết lần này tới lần khác tự hình thành cơ thể nhưng cũng bằng ấy lần bị đánh tan hoang, phải mấy chục lần bị đánh tới mức không thở ra hơi, cũng bị đánh tới mức đến bản thân hắn cũng phát điên.“Các ngươi đối phó đi, ta nghỉ chút đã”, Cổ Tam Thông xua tay lui ra khỏi vòng vây, người ngợm mồ hôi đầm đìa.“Mẹ kiếp, tên này đánh mãi không chết sao?”, Vô Nhai Đạo Nhân cũng ngồi trên mặt đất.“Ta cũng phải nghỉ cái đã”, Gia Cát Vũ cũng đi tới thở hổn hển tặc lưỡi nhìn kẻ mặc hắc bào: “Lão tử sống hơn tám trăm năm mà chưa thấy tên nào trụ lâu đến vậy”.

Ừm?

Khi mọi người thở phào thì máu thịt nhơ nhuốc của hắn ta đột nhiên cử động.

Advertisement

Thấy vậy, tất cả đều nheo mắt nhìn.

Đống máu và thịt kia đang nhúc nhích, hiện lên u quang màu đen, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, phần máu thịt đó lại lần nữa hình thành hình người, kẻ mặc hắc bào vừa bị đánh thành vũng máu lẫn thịt kia tự tạo thành cơ thể mới.

Tu sĩ chỉ có linh hồn bất diệt, cho dù chỉ còn lại một giọt máu thì vẫn có thể sống lại.

Về điểm này thì tất cả mọi người đều thừa nhận nhưng tiền đề là phải có linh hồn mạnh mẽ, đạo hành cao thâm, còn kẻ mặc hắc bào có thể tự tạo thành cơ thể mới trong thời gian ngắn như vậy thì thực sự khiến người ta phải kinh ngạc.

“Các ngươi đáng chết”, khi tất cả mọi người tỏ ra ngỡ ngàng thì giọng nói của kẻ mặc hắc bào đã vang lên, uy lực của hắn nhanh chóng lên cao.

Đường đường ở cảnh giới Chuẩn Đế mà lại bị một đám tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên đánh cho hoang tàn thân xác, đây là sự sỉ nhục không thể nào chấp nhận được. Kẻ mặc hắc bào thực sự phẫn nộ, cả thiên địa đều đang rung chuyển, trên hư thiên còn có sấm sét xoẹt qua.

“Mẹ kiếp còn ra vẻ, đánh lần nữa”, Man Sơn đã vung chiến rìu lao tới.

Cùng với Man Sơn là là người từ tứ phương tiếp tục ra tay, có thể đánh bại ngươi một lần thì có thể đánh bại ngươi lần thứ hai.

Rầm! Bịch! Rầm!

Không lâu sau đó, giữa đất trời lại lần nữa vang vọng lên từng âm thanh chấn động.

Trận đại chiến lại nổ ra, hai bên chiến đấu sục sôi ngất trời.

Điều đáng nói đó là mặc dù kẻ mặc hắc bào kia rất mạnh nhưng lại không trụ nổi ba giây rồi lại lần nữa bị đánh thảm hại.

Thế rồi không tới một phút, tên kia lại biến thành một vũng máu thịt nhơ nhuốc.

Cũng giống như lần đầu tiên, vũng máu thịt đó lại nhúc nhích, cơ thể kẻ mặc hắc bào lại lần nữa hình thành, khí tức cũng theo đó mà giảm sút.

Cảnh tượng tiếp theo thực sự đặc sắc.

Đúng như Man Sơn nói, kẻ mặc hắc bào hết lần này tới lần khác tự hình thành cơ thể nhưng cũng bằng ấy lần bị đánh tan hoang, phải mấy chục lần bị đánh tới mức không thở ra hơi, cũng bị đánh tới mức đến bản thân hắn cũng phát điên.

“Các ngươi đối phó đi, ta nghỉ chút đã”, Cổ Tam Thông xua tay lui ra khỏi vòng vây, người ngợm mồ hôi đầm đìa.

“Mẹ kiếp, tên này đánh mãi không chết sao?”, Vô Nhai Đạo Nhân cũng ngồi trên mặt đất.

“Ta cũng phải nghỉ cái đã”, Gia Cát Vũ cũng đi tới thở hổn hển tặc lưỡi nhìn kẻ mặc hắc bào: “Lão tử sống hơn tám trăm năm mà chưa thấy tên nào trụ lâu đến vậy”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ừm?Khi mọi người thở phào thì máu thịt nhơ nhuốc của hắn ta đột nhiên cử động.AdvertisementThấy vậy, tất cả đều nheo mắt nhìn.Đống máu và thịt kia đang nhúc nhích, hiện lên u quang màu đen, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, phần máu thịt đó lại lần nữa hình thành hình người, kẻ mặc hắc bào vừa bị đánh thành vũng máu lẫn thịt kia tự tạo thành cơ thể mới.Tu sĩ chỉ có linh hồn bất diệt, cho dù chỉ còn lại một giọt máu thì vẫn có thể sống lại.Về điểm này thì tất cả mọi người đều thừa nhận nhưng tiền đề là phải có linh hồn mạnh mẽ, đạo hành cao thâm, còn kẻ mặc hắc bào có thể tự tạo thành cơ thể mới trong thời gian ngắn như vậy thì thực sự khiến người ta phải kinh ngạc.“Các ngươi đáng chết”, khi tất cả mọi người tỏ ra ngỡ ngàng thì giọng nói của kẻ mặc hắc bào đã vang lên, uy lực của hắn nhanh chóng lên cao.Đường đường ở cảnh giới Chuẩn Đế mà lại bị một đám tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên đánh cho hoang tàn thân xác, đây là sự sỉ nhục không thể nào chấp nhận được. Kẻ mặc hắc bào thực sự phẫn nộ, cả thiên địa đều đang rung chuyển, trên hư thiên còn có sấm sét xoẹt qua.“Mẹ kiếp còn ra vẻ, đánh lần nữa”, Man Sơn đã vung chiến rìu lao tới.Cùng với Man Sơn là là người từ tứ phương tiếp tục ra tay, có thể đánh bại ngươi một lần thì có thể đánh bại ngươi lần thứ hai.Rầm! Bịch! Rầm!Không lâu sau đó, giữa đất trời lại lần nữa vang vọng lên từng âm thanh chấn động.Trận đại chiến lại nổ ra, hai bên chiến đấu sục sôi ngất trời.Điều đáng nói đó là mặc dù kẻ mặc hắc bào kia rất mạnh nhưng lại không trụ nổi ba giây rồi lại lần nữa bị đánh thảm hại.Thế rồi không tới một phút, tên kia lại biến thành một vũng máu thịt nhơ nhuốc.Cũng giống như lần đầu tiên, vũng máu thịt đó lại nhúc nhích, cơ thể kẻ mặc hắc bào lại lần nữa hình thành, khí tức cũng theo đó mà giảm sút.Cảnh tượng tiếp theo thực sự đặc sắc.Đúng như Man Sơn nói, kẻ mặc hắc bào hết lần này tới lần khác tự hình thành cơ thể nhưng cũng bằng ấy lần bị đánh tan hoang, phải mấy chục lần bị đánh tới mức không thở ra hơi, cũng bị đánh tới mức đến bản thân hắn cũng phát điên.“Các ngươi đối phó đi, ta nghỉ chút đã”, Cổ Tam Thông xua tay lui ra khỏi vòng vây, người ngợm mồ hôi đầm đìa.“Mẹ kiếp, tên này đánh mãi không chết sao?”, Vô Nhai Đạo Nhân cũng ngồi trên mặt đất.“Ta cũng phải nghỉ cái đã”, Gia Cát Vũ cũng đi tới thở hổn hển tặc lưỡi nhìn kẻ mặc hắc bào: “Lão tử sống hơn tám trăm năm mà chưa thấy tên nào trụ lâu đến vậy”.

Chương 2270: Cảnh tượng tiếp theo thực sự đặc sắc.