“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2273: “Bái kiến Thánh chủ!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hôm nay là ngày diễn ra cuộc thi tam tông, cuộc thi vô cùng thần thánh mà ngươi lại ở đây bày bàn cược, có biết xấu hổ không hả? Nếu ngươi không phải huynh đệ của Thánh chủ thì lão tử đã đá chết ngươi cả tám trăm lần rồi.Nhưng không ngờ thực sự có người cầm túi đựng đồ chạy tới chỗ Hùng Nhị đặt cược, hơn nữa ra tay còn rất hào phóng.Trời hừng sáng, mọi người bắt đầu đi xuống từ các đỉnh núi, là trưởng lão của tám mốt môn chín điện ba tông và trưởng lão các thế gia lớn của Thiên Đình, cùng với các đệ tử thế hệ Huyền Tự mà họ dẫn dắt, khung cảnh rất tráng lệ.AdvertisementBây giờ Hùng Nhị bày ra như vậy, bầu không khí lại càng náo nhiệt hơn.Vì thế, hễ là người tới xem cuộc thi tam tông thì hầu như đều chạy tới chỗ Hùng Nhị lượn lờ một phen.Nhóm Dương Đỉnh Thiên, Đạo Huyền và Sở Huyên của Hằng Nhạc Tông đi tới, từ xa đã nhìn thấy Hùng Nhị, khoé miệng họ đồng loạt giật giật, tỏ vẻ chúng ta không quen biết tên đó.Còn có người của nhà họ Hùng, ai cũng nhíu mày bước tới.Đặc biệt là Hùng Đại Hải, nhìn con trai bảo bối của mình mà ông cảm thấy như bị sét đánh.“Có tiền sao không kiếm chứ?”, Hùng Nhị lắc đầu, phớt lờ nhũng ánh mắt kỳ quái kia.“Hùng Nhị sư thúc, nếu con không giành được hạng nhất thì chẳng phải sư thúc sẽ lỗ lớn sao?”, Tịch Nhan lại gần, liếc nhìn tiền cược, mọi người đặt cho cô bé nhiều nhất, ít nhất cũng phải mấy chục triệu linh thạch.“Đừng đùa, con là đồ đệ của Diệp Thành, chắc chắn con sẽ được hạng nhất”.“Vậy sư thúc kiếm được tiền thì chia cho con với nhé”.“Đương nhiên rồi, đánh cho tốt nhé”, Hùng Nhị cười toe toét, thịt mỡ trên mặt cũng rung theo.“Con sẽ đánh hết mình”, Tịch Nhan cười hì hì rồi quay người chạy đi.“Sư phụ, mọi người đều nói người không biết xấu hổ”, Tịch Nhan vừa đi, Cung Tiểu Thiên Nhi lại tới, cậu nhóc vừa ngoáy tai vừa tự nhiên nhét một túi đựng đồ vào đáy quần.“Cút ra cho ta”.“Này này!”, phía Cổ Tam Thông vừa về, từ xa đã thấy Hùng Nhị phía này, các ông lão vô thức bước tới, nhìn Hùng Nhị rồi cũng rất tự nhiên lấy túi đựng đồ trên bàn nhét vào đáy quần.Còn Diệp Thành và phía Thiên Tông Lão Tổ thì ho khan, xoay người đi về phía địa điểm tổ chức cuộc thi.Đây là một thế giới không gian cực kỳ rộng lớn, được Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cùng những người tinh thông kết giới mở ra, đúng như Cổ Tam Thông nói, chứa ba mươi đến năm mươi nghìn người cũng không thành vấn đề.Nhưng dù vậy cũng không chứa được hết lượng người xem chiến, bởi vì thực sự quá đông.Về điểm này, nhóm Cổ Tam Thông đã suy nghĩ rất kỹ, họ bố trí trận văn, dựng màn nước huyễn thiên, cho dù không tới trụ sở Thiên Đình cũng vẫn có thể từ khắp nơi xem được cảnh thi đấu ở đây.“Bái kiến Thánh chủ!”Diệp Thành bước đến, mọi người đồng loạt đứng dậy, trong đó bao gồm cả phía Sở Huyên, Sở Linh, Dương Đỉnh Thiên…
Hôm nay là ngày diễn ra cuộc thi tam tông, cuộc thi vô cùng thần thánh mà ngươi lại ở đây bày bàn cược, có biết xấu hổ không hả? Nếu ngươi không phải huynh đệ của Thánh chủ thì lão tử đã đá chết ngươi cả tám trăm lần rồi.
Nhưng không ngờ thực sự có người cầm túi đựng đồ chạy tới chỗ Hùng Nhị đặt cược, hơn nữa ra tay còn rất hào phóng.
Trời hừng sáng, mọi người bắt đầu đi xuống từ các đỉnh núi, là trưởng lão của tám mốt môn chín điện ba tông và trưởng lão các thế gia lớn của Thiên Đình, cùng với các đệ tử thế hệ Huyền Tự mà họ dẫn dắt, khung cảnh rất tráng lệ.
Advertisement
Bây giờ Hùng Nhị bày ra như vậy, bầu không khí lại càng náo nhiệt hơn.
Vì thế, hễ là người tới xem cuộc thi tam tông thì hầu như đều chạy tới chỗ Hùng Nhị lượn lờ một phen.
Nhóm Dương Đỉnh Thiên, Đạo Huyền và Sở Huyên của Hằng Nhạc Tông đi tới, từ xa đã nhìn thấy Hùng Nhị, khoé miệng họ đồng loạt giật giật, tỏ vẻ chúng ta không quen biết tên đó.
Còn có người của nhà họ Hùng, ai cũng nhíu mày bước tới.
Đặc biệt là Hùng Đại Hải, nhìn con trai bảo bối của mình mà ông cảm thấy như bị sét đánh.
“Có tiền sao không kiếm chứ?”, Hùng Nhị lắc đầu, phớt lờ nhũng ánh mắt kỳ quái kia.
“Hùng Nhị sư thúc, nếu con không giành được hạng nhất thì chẳng phải sư thúc sẽ lỗ lớn sao?”, Tịch Nhan lại gần, liếc nhìn tiền cược, mọi người đặt cho cô bé nhiều nhất, ít nhất cũng phải mấy chục triệu linh thạch.
“Đừng đùa, con là đồ đệ của Diệp Thành, chắc chắn con sẽ được hạng nhất”.
“Vậy sư thúc kiếm được tiền thì chia cho con với nhé”.
“Đương nhiên rồi, đánh cho tốt nhé”, Hùng Nhị cười toe toét, thịt mỡ trên mặt cũng rung theo.
“Con sẽ đánh hết mình”, Tịch Nhan cười hì hì rồi quay người chạy đi.
“Sư phụ, mọi người đều nói người không biết xấu hổ”, Tịch Nhan vừa đi, Cung Tiểu Thiên Nhi lại tới, cậu nhóc vừa ngoáy tai vừa tự nhiên nhét một túi đựng đồ vào đáy quần.
“Cút ra cho ta”.
“Này này!”, phía Cổ Tam Thông vừa về, từ xa đã thấy Hùng Nhị phía này, các ông lão vô thức bước tới, nhìn Hùng Nhị rồi cũng rất tự nhiên lấy túi đựng đồ trên bàn nhét vào đáy quần.
Còn Diệp Thành và phía Thiên Tông Lão Tổ thì ho khan, xoay người đi về phía địa điểm tổ chức cuộc thi.
Đây là một thế giới không gian cực kỳ rộng lớn, được Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cùng những người tinh thông kết giới mở ra, đúng như Cổ Tam Thông nói, chứa ba mươi đến năm mươi nghìn người cũng không thành vấn đề.
Nhưng dù vậy cũng không chứa được hết lượng người xem chiến, bởi vì thực sự quá đông.
Về điểm này, nhóm Cổ Tam Thông đã suy nghĩ rất kỹ, họ bố trí trận văn, dựng màn nước huyễn thiên, cho dù không tới trụ sở Thiên Đình cũng vẫn có thể từ khắp nơi xem được cảnh thi đấu ở đây.
“Bái kiến Thánh chủ!”
Diệp Thành bước đến, mọi người đồng loạt đứng dậy, trong đó bao gồm cả phía Sở Huyên, Sở Linh, Dương Đỉnh Thiên…
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hôm nay là ngày diễn ra cuộc thi tam tông, cuộc thi vô cùng thần thánh mà ngươi lại ở đây bày bàn cược, có biết xấu hổ không hả? Nếu ngươi không phải huynh đệ của Thánh chủ thì lão tử đã đá chết ngươi cả tám trăm lần rồi.Nhưng không ngờ thực sự có người cầm túi đựng đồ chạy tới chỗ Hùng Nhị đặt cược, hơn nữa ra tay còn rất hào phóng.Trời hừng sáng, mọi người bắt đầu đi xuống từ các đỉnh núi, là trưởng lão của tám mốt môn chín điện ba tông và trưởng lão các thế gia lớn của Thiên Đình, cùng với các đệ tử thế hệ Huyền Tự mà họ dẫn dắt, khung cảnh rất tráng lệ.AdvertisementBây giờ Hùng Nhị bày ra như vậy, bầu không khí lại càng náo nhiệt hơn.Vì thế, hễ là người tới xem cuộc thi tam tông thì hầu như đều chạy tới chỗ Hùng Nhị lượn lờ một phen.Nhóm Dương Đỉnh Thiên, Đạo Huyền và Sở Huyên của Hằng Nhạc Tông đi tới, từ xa đã nhìn thấy Hùng Nhị, khoé miệng họ đồng loạt giật giật, tỏ vẻ chúng ta không quen biết tên đó.Còn có người của nhà họ Hùng, ai cũng nhíu mày bước tới.Đặc biệt là Hùng Đại Hải, nhìn con trai bảo bối của mình mà ông cảm thấy như bị sét đánh.“Có tiền sao không kiếm chứ?”, Hùng Nhị lắc đầu, phớt lờ nhũng ánh mắt kỳ quái kia.“Hùng Nhị sư thúc, nếu con không giành được hạng nhất thì chẳng phải sư thúc sẽ lỗ lớn sao?”, Tịch Nhan lại gần, liếc nhìn tiền cược, mọi người đặt cho cô bé nhiều nhất, ít nhất cũng phải mấy chục triệu linh thạch.“Đừng đùa, con là đồ đệ của Diệp Thành, chắc chắn con sẽ được hạng nhất”.“Vậy sư thúc kiếm được tiền thì chia cho con với nhé”.“Đương nhiên rồi, đánh cho tốt nhé”, Hùng Nhị cười toe toét, thịt mỡ trên mặt cũng rung theo.“Con sẽ đánh hết mình”, Tịch Nhan cười hì hì rồi quay người chạy đi.“Sư phụ, mọi người đều nói người không biết xấu hổ”, Tịch Nhan vừa đi, Cung Tiểu Thiên Nhi lại tới, cậu nhóc vừa ngoáy tai vừa tự nhiên nhét một túi đựng đồ vào đáy quần.“Cút ra cho ta”.“Này này!”, phía Cổ Tam Thông vừa về, từ xa đã thấy Hùng Nhị phía này, các ông lão vô thức bước tới, nhìn Hùng Nhị rồi cũng rất tự nhiên lấy túi đựng đồ trên bàn nhét vào đáy quần.Còn Diệp Thành và phía Thiên Tông Lão Tổ thì ho khan, xoay người đi về phía địa điểm tổ chức cuộc thi.Đây là một thế giới không gian cực kỳ rộng lớn, được Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cùng những người tinh thông kết giới mở ra, đúng như Cổ Tam Thông nói, chứa ba mươi đến năm mươi nghìn người cũng không thành vấn đề.Nhưng dù vậy cũng không chứa được hết lượng người xem chiến, bởi vì thực sự quá đông.Về điểm này, nhóm Cổ Tam Thông đã suy nghĩ rất kỹ, họ bố trí trận văn, dựng màn nước huyễn thiên, cho dù không tới trụ sở Thiên Đình cũng vẫn có thể từ khắp nơi xem được cảnh thi đấu ở đây.“Bái kiến Thánh chủ!”Diệp Thành bước đến, mọi người đồng loạt đứng dậy, trong đó bao gồm cả phía Sở Huyên, Sở Linh, Dương Đỉnh Thiên…