Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2277: “Ra là vậy!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tấm bảng gỗ nhỏ trên tay các con đã lạc ấn linh hồn của các con”, Đạo Huyền Chân Nhân giải thích: “Đi đến bậc thang đá cuối cùng rồi đặt nó lên tấm bia không có chữ kia. Các bạn nhỏ à, không dễ đâu”.“Khó nhường nào chứ!”, Vương Bưu hùng hổ bước lên bậc thang, hai ba bước đã đi được mấy chục bậc.Nhưng khi tới bậc thứ chín mươi mấy, áp lực đột nhiên tăng lên, thậm chí bước chân cậu nhóc cũng nặng nề hơn rất nhiều, giẫm lên bậc thang phát ra tiếng uỳnh uỳnh, khuôn mặt cậu đỏ bừng, lúc này cậu mới thực sự hiểu được sự kỳ lạ của cầu thang đá.Advertisement“Như các con thấy đấy, trên bậc thang có cấm chế”, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn Vương Bưu rồi lại nhìn về phía Tịch Nhan, Hổ Oa: “Mỗi khi bước lên một bậc, áp lực sẽ tăng thêm một phần”.“Ra là vậy!”“Bây giờ thử thách chính thức bắt đầu”, Đạo Huyền Chân Nhân vẫy tay: “Các con đi đi”.Ông vừa dứt lời, hơn ba nghìn đệ tử thế hệ Huyền Tự đều hít sâu một hơi, bước lên bậc đá.Giống như Vương Bưu, mới bước lên họ vẫn chưa cảm nhận được áp lực gì, nhưng như Đạo Huyền Chân Nhân nói, mỗi khi bước thêm một bậc, áp lực lại tăng thêm một phần, bước chân họ cũng dần trở nên nặng nề hơn.Oa!Đi được hơn chín mươi bậc, Vương Bưu đã mệt thở không ra hơi, cậu dứt khoát ngồi luôn xuống, mồ hôi đầy đầu, cầu thang đá áp chế mọi thứ, dù là linh lực hay chân nguyên đều như bị áp chế hết.Phía sau đã có rất nhiều đệ tử đi lên, thấy Vương Bưu thở hổn hển thì đi tới vỗ vai cậu.Xuỳ!Vương Bưu khinh thường, hít mạnh một hơi rồi lại đứng lên.Bậc thứ một trăm của thang đá có một chướng ngại, ba nghìn năm trăm đệ tử thì có hơn một trăm đệ tử bị đẩy xuống.Bậc thứ hai trăm lại có một chướng ngại, hai trăm đệ tử đã dừng bước.Bậc thứ ba trăm vẫn có một chướng ngại, hơn ba trăm đệ tử bất lực rút lui.Bậc thứ bốn trăm vẫn có chướng ngại, hơn năm trăm đệ tử buồn bã bỏ cuộc.Bậc thứ năm trăm của thang đá, tám trăm đệ tử gian nan tiến thêm một bước.Bậc thứ sáu trăm có gần một nghìn đệ tử nhìn trời than thở, quay lưng rời đi.Bậc thứ bảy trăm có hơn ba trăm đệ tử bị loại.Bậc thứ tám trăm lại có hơn một trăm đệ tử bất lực lắc đầu.Tới bậc thứ chín trăm chỉ còn lại hơn hai trăm đệ tử, hơn chín phần mười đã ngồi trên bậc thang thở hổn hển, mặt đỏ phừng phừng, cảm giác như lưng đeo cả ngọn núi lớn.Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh!Khi mọi người đang nghỉ ngơi thì tiếng ruỳnh ruỳnh tiếp tục vang lên, chậm rãi mà nhịp nhàng, có thể là thân thể quá nặng, cũng có thể là áp lực quá nặng khiến bước chân cũng trở nên nặng nề, mỗi khi đặt chân xuống là lại có tiếng ruỳnh ruỳnh vang lên.Đó là Hổ Oa và Tịch Nhan, hai cô cậu sánh vai đi cùng nhau, mỗi bước một bậc thang, vượt qua bậc thứ chín trăm, đi thẳng đến cuối cùng.“Mẹ kiếp, hai người này lợi hại thế!”, Vương Bưu ngoác miệng.

“Tấm bảng gỗ nhỏ trên tay các con đã lạc ấn linh hồn của các con”, Đạo Huyền Chân Nhân giải thích: “Đi đến bậc thang đá cuối cùng rồi đặt nó lên tấm bia không có chữ kia. Các bạn nhỏ à, không dễ đâu”.

“Khó nhường nào chứ!”, Vương Bưu hùng hổ bước lên bậc thang, hai ba bước đã đi được mấy chục bậc.

Nhưng khi tới bậc thứ chín mươi mấy, áp lực đột nhiên tăng lên, thậm chí bước chân cậu nhóc cũng nặng nề hơn rất nhiều, giẫm lên bậc thang phát ra tiếng uỳnh uỳnh, khuôn mặt cậu đỏ bừng, lúc này cậu mới thực sự hiểu được sự kỳ lạ của cầu thang đá.

Advertisement

“Như các con thấy đấy, trên bậc thang có cấm chế”, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn Vương Bưu rồi lại nhìn về phía Tịch Nhan, Hổ Oa: “Mỗi khi bước lên một bậc, áp lực sẽ tăng thêm một phần”.

“Ra là vậy!”

“Bây giờ thử thách chính thức bắt đầu”, Đạo Huyền Chân Nhân vẫy tay: “Các con đi đi”.

Ông vừa dứt lời, hơn ba nghìn đệ tử thế hệ Huyền Tự đều hít sâu một hơi, bước lên bậc đá.

Giống như Vương Bưu, mới bước lên họ vẫn chưa cảm nhận được áp lực gì, nhưng như Đạo Huyền Chân Nhân nói, mỗi khi bước thêm một bậc, áp lực lại tăng thêm một phần, bước chân họ cũng dần trở nên nặng nề hơn.

Oa!

Đi được hơn chín mươi bậc, Vương Bưu đã mệt thở không ra hơi, cậu dứt khoát ngồi luôn xuống, mồ hôi đầy đầu, cầu thang đá áp chế mọi thứ, dù là linh lực hay chân nguyên đều như bị áp chế hết.

Phía sau đã có rất nhiều đệ tử đi lên, thấy Vương Bưu thở hổn hển thì đi tới vỗ vai cậu.

Xuỳ!

Vương Bưu khinh thường, hít mạnh một hơi rồi lại đứng lên.

Bậc thứ một trăm của thang đá có một chướng ngại, ba nghìn năm trăm đệ tử thì có hơn một trăm đệ tử bị đẩy xuống.

Bậc thứ hai trăm lại có một chướng ngại, hai trăm đệ tử đã dừng bước.

Bậc thứ ba trăm vẫn có một chướng ngại, hơn ba trăm đệ tử bất lực rút lui.

Bậc thứ bốn trăm vẫn có chướng ngại, hơn năm trăm đệ tử buồn bã bỏ cuộc.

Bậc thứ năm trăm của thang đá, tám trăm đệ tử gian nan tiến thêm một bước.

Bậc thứ sáu trăm có gần một nghìn đệ tử nhìn trời than thở, quay lưng rời đi.

Bậc thứ bảy trăm có hơn ba trăm đệ tử bị loại.

Bậc thứ tám trăm lại có hơn một trăm đệ tử bất lực lắc đầu.

Tới bậc thứ chín trăm chỉ còn lại hơn hai trăm đệ tử, hơn chín phần mười đã ngồi trên bậc thang thở hổn hển, mặt đỏ phừng phừng, cảm giác như lưng đeo cả ngọn núi lớn.

Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh!

Khi mọi người đang nghỉ ngơi thì tiếng ruỳnh ruỳnh tiếp tục vang lên, chậm rãi mà nhịp nhàng, có thể là thân thể quá nặng, cũng có thể là áp lực quá nặng khiến bước chân cũng trở nên nặng nề, mỗi khi đặt chân xuống là lại có tiếng ruỳnh ruỳnh vang lên.

Đó là Hổ Oa và Tịch Nhan, hai cô cậu sánh vai đi cùng nhau, mỗi bước một bậc thang, vượt qua bậc thứ chín trăm, đi thẳng đến cuối cùng.

“Mẹ kiếp, hai người này lợi hại thế!”, Vương Bưu ngoác miệng.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tấm bảng gỗ nhỏ trên tay các con đã lạc ấn linh hồn của các con”, Đạo Huyền Chân Nhân giải thích: “Đi đến bậc thang đá cuối cùng rồi đặt nó lên tấm bia không có chữ kia. Các bạn nhỏ à, không dễ đâu”.“Khó nhường nào chứ!”, Vương Bưu hùng hổ bước lên bậc thang, hai ba bước đã đi được mấy chục bậc.Nhưng khi tới bậc thứ chín mươi mấy, áp lực đột nhiên tăng lên, thậm chí bước chân cậu nhóc cũng nặng nề hơn rất nhiều, giẫm lên bậc thang phát ra tiếng uỳnh uỳnh, khuôn mặt cậu đỏ bừng, lúc này cậu mới thực sự hiểu được sự kỳ lạ của cầu thang đá.Advertisement“Như các con thấy đấy, trên bậc thang có cấm chế”, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn Vương Bưu rồi lại nhìn về phía Tịch Nhan, Hổ Oa: “Mỗi khi bước lên một bậc, áp lực sẽ tăng thêm một phần”.“Ra là vậy!”“Bây giờ thử thách chính thức bắt đầu”, Đạo Huyền Chân Nhân vẫy tay: “Các con đi đi”.Ông vừa dứt lời, hơn ba nghìn đệ tử thế hệ Huyền Tự đều hít sâu một hơi, bước lên bậc đá.Giống như Vương Bưu, mới bước lên họ vẫn chưa cảm nhận được áp lực gì, nhưng như Đạo Huyền Chân Nhân nói, mỗi khi bước thêm một bậc, áp lực lại tăng thêm một phần, bước chân họ cũng dần trở nên nặng nề hơn.Oa!Đi được hơn chín mươi bậc, Vương Bưu đã mệt thở không ra hơi, cậu dứt khoát ngồi luôn xuống, mồ hôi đầy đầu, cầu thang đá áp chế mọi thứ, dù là linh lực hay chân nguyên đều như bị áp chế hết.Phía sau đã có rất nhiều đệ tử đi lên, thấy Vương Bưu thở hổn hển thì đi tới vỗ vai cậu.Xuỳ!Vương Bưu khinh thường, hít mạnh một hơi rồi lại đứng lên.Bậc thứ một trăm của thang đá có một chướng ngại, ba nghìn năm trăm đệ tử thì có hơn một trăm đệ tử bị đẩy xuống.Bậc thứ hai trăm lại có một chướng ngại, hai trăm đệ tử đã dừng bước.Bậc thứ ba trăm vẫn có một chướng ngại, hơn ba trăm đệ tử bất lực rút lui.Bậc thứ bốn trăm vẫn có chướng ngại, hơn năm trăm đệ tử buồn bã bỏ cuộc.Bậc thứ năm trăm của thang đá, tám trăm đệ tử gian nan tiến thêm một bước.Bậc thứ sáu trăm có gần một nghìn đệ tử nhìn trời than thở, quay lưng rời đi.Bậc thứ bảy trăm có hơn ba trăm đệ tử bị loại.Bậc thứ tám trăm lại có hơn một trăm đệ tử bất lực lắc đầu.Tới bậc thứ chín trăm chỉ còn lại hơn hai trăm đệ tử, hơn chín phần mười đã ngồi trên bậc thang thở hổn hển, mặt đỏ phừng phừng, cảm giác như lưng đeo cả ngọn núi lớn.Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh!Khi mọi người đang nghỉ ngơi thì tiếng ruỳnh ruỳnh tiếp tục vang lên, chậm rãi mà nhịp nhàng, có thể là thân thể quá nặng, cũng có thể là áp lực quá nặng khiến bước chân cũng trở nên nặng nề, mỗi khi đặt chân xuống là lại có tiếng ruỳnh ruỳnh vang lên.Đó là Hổ Oa và Tịch Nhan, hai cô cậu sánh vai đi cùng nhau, mỗi bước một bậc thang, vượt qua bậc thứ chín trăm, đi thẳng đến cuối cùng.“Mẹ kiếp, hai người này lợi hại thế!”, Vương Bưu ngoác miệng.

Chương 2277: “Ra là vậy!”