“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2285: “Con đã không đợi được nữa rồi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hự!Lúc này như có âm thanh vang lên, mặc dù rất khẽ nhưng tất cả mọi người đều có thể nắm bắt được.Âm thanh đó đến từ Vu Phong, hắn đã đột phá tu vi ở khoảnh khắc cuối cùng.AdvertisementA….!Ngay sau đó là tiếng rít lên của hắn, từ đầu tới cuối hắn đều im lặng, tiếng thét này mang theo quá nhiều tình cảm phức tạp.Bịch!Cuối cùng hắn cũng bước đi, bước lên bậc thang thứ chín trăm chín mươi chín, hắn bước lên bậc thang, cơ thể còm cõi tê liệt ở đó, trên khuôn mặt bể dâu còn nở nụ cười.Phía Tịch Nhan lần lượt tiến lên, nào linh dịch linh đan, lần lượt được đẩy vào cơ thể Vu Phong giúp hắn ổn định khí tức.Phù!Lúc này, tất cả mọi người mới thở phào, sau đó mới lần lượt ngồi về vị trí.Vù!Vu Phong bước lên bậc đá, bậc đá thông thiên kia cũng thoe đó mà biến mất, tất cả mọi người bị một luồng sức mạnh ôn hoà đưa về chiến đài.Tất cả dều đứng thành ba hàng ngay ngắn, nếu đếm kĩ thì chỉ còn lại ba mươi sáu người.Nhìn thấy cảnh này người ta không khỏi tặc lưỡi cảm khái.Hôm qua, các đệ tử tham gia so tài phải có hơn ba nghìn năm trăm người, chỉ một thử thách nhưng lại còn lài ba mươi sáu người khiến những đệ tử bị bỏ lại cảm thấy có phần ái ngại, bọn họ đều là những đệ tử giỏi nhưng so với ba mươi sáu người này thì vẫn còn kém xa.“Tiếp theo đây mới là trận quyết đấu chính thức”, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn tất cả mọi người và nở nụ cười ôn hoà.“Con đã không đợi được nữa rồi”, Ngưu Bôn vặn cổ, sức mạnh huyết mạch trong cơ thể sục sôi khiến Cung Tiểu Thiên Nhi ở bên suýt chút nữa tè ra quần.“Rút thăm đi”, Đạo Huyền Chân Nhân cũng không nhiều lời, lấy ra một cái hòm bằng ngọc thạch để nó lơ lửng giữa không trung.Tất cả mọi người tiến lên trước, đã là quyết đầu thì có nghĩa là một đấu một, những người nào bốc được số giống nhau thì sẽ là đối thủ của nhau.“Thiên linh linh địa linh linh,T Thái Thượng Đạo Quân mau hiển linh, đừng để con bốc phải Tịch Nhan và Hổ Oa”, Cung Tiểu Thiên Nhi còn chưa bốc thăm đã bắt đầu lẩm bẩm đọc niệm chú.“Mau lên chút, đừng lề mề nữa”, phía sau, Ngưu Bôn đạp cho hắn một cái.“Xem ngươi kìa, lại cuống lên rồi”.“Cô nãi nãi đây thích, muốn anh đánh phải không hả?”Tiếng ồn ào kéo dài chừn mười giây thì tất cả lại về vị trí ban đầu.Có điều, sau khi nhìn thấy tấm thẻ thì có người mừng có người lại lo, những đệ tử phải đối đầu với Hổ Oa và Tịch Nhan mặt mày căng thẳng đến mức sắp khóc, còn ba người phía Cung Tiểu Thiên Nhi và Vương Bưu lại cười tươi rói.
Hự!
Lúc này như có âm thanh vang lên, mặc dù rất khẽ nhưng tất cả mọi người đều có thể nắm bắt được.
Âm thanh đó đến từ Vu Phong, hắn đã đột phá tu vi ở khoảnh khắc cuối cùng.
Advertisement
A….!
Ngay sau đó là tiếng rít lên của hắn, từ đầu tới cuối hắn đều im lặng, tiếng thét này mang theo quá nhiều tình cảm phức tạp.
Bịch!
Cuối cùng hắn cũng bước đi, bước lên bậc thang thứ chín trăm chín mươi chín, hắn bước lên bậc thang, cơ thể còm cõi tê liệt ở đó, trên khuôn mặt bể dâu còn nở nụ cười.
Phía Tịch Nhan lần lượt tiến lên, nào linh dịch linh đan, lần lượt được đẩy vào cơ thể Vu Phong giúp hắn ổn định khí tức.
Phù!
Lúc này, tất cả mọi người mới thở phào, sau đó mới lần lượt ngồi về vị trí.
Vù!
Vu Phong bước lên bậc đá, bậc đá thông thiên kia cũng thoe đó mà biến mất, tất cả mọi người bị một luồng sức mạnh ôn hoà đưa về chiến đài.
Tất cả dều đứng thành ba hàng ngay ngắn, nếu đếm kĩ thì chỉ còn lại ba mươi sáu người.
Nhìn thấy cảnh này người ta không khỏi tặc lưỡi cảm khái.
Hôm qua, các đệ tử tham gia so tài phải có hơn ba nghìn năm trăm người, chỉ một thử thách nhưng lại còn lài ba mươi sáu người khiến những đệ tử bị bỏ lại cảm thấy có phần ái ngại, bọn họ đều là những đệ tử giỏi nhưng so với ba mươi sáu người này thì vẫn còn kém xa.
“Tiếp theo đây mới là trận quyết đấu chính thức”, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn tất cả mọi người và nở nụ cười ôn hoà.
“Con đã không đợi được nữa rồi”, Ngưu Bôn vặn cổ, sức mạnh huyết mạch trong cơ thể sục sôi khiến Cung Tiểu Thiên Nhi ở bên suýt chút nữa tè ra quần.
“Rút thăm đi”, Đạo Huyền Chân Nhân cũng không nhiều lời, lấy ra một cái hòm bằng ngọc thạch để nó lơ lửng giữa không trung.
Tất cả mọi người tiến lên trước, đã là quyết đầu thì có nghĩa là một đấu một, những người nào bốc được số giống nhau thì sẽ là đối thủ của nhau.
“Thiên linh linh địa linh linh,T Thái Thượng Đạo Quân mau hiển linh, đừng để con bốc phải Tịch Nhan và Hổ Oa”, Cung Tiểu Thiên Nhi còn chưa bốc thăm đã bắt đầu lẩm bẩm đọc niệm chú.
“Mau lên chút, đừng lề mề nữa”, phía sau, Ngưu Bôn đạp cho hắn một cái.
“Xem ngươi kìa, lại cuống lên rồi”.
“Cô nãi nãi đây thích, muốn anh đánh phải không hả?”
Tiếng ồn ào kéo dài chừn mười giây thì tất cả lại về vị trí ban đầu.
Có điều, sau khi nhìn thấy tấm thẻ thì có người mừng có người lại lo, những đệ tử phải đối đầu với Hổ Oa và Tịch Nhan mặt mày căng thẳng đến mức sắp khóc, còn ba người phía Cung Tiểu Thiên Nhi và Vương Bưu lại cười tươi rói.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hự!Lúc này như có âm thanh vang lên, mặc dù rất khẽ nhưng tất cả mọi người đều có thể nắm bắt được.Âm thanh đó đến từ Vu Phong, hắn đã đột phá tu vi ở khoảnh khắc cuối cùng.AdvertisementA….!Ngay sau đó là tiếng rít lên của hắn, từ đầu tới cuối hắn đều im lặng, tiếng thét này mang theo quá nhiều tình cảm phức tạp.Bịch!Cuối cùng hắn cũng bước đi, bước lên bậc thang thứ chín trăm chín mươi chín, hắn bước lên bậc thang, cơ thể còm cõi tê liệt ở đó, trên khuôn mặt bể dâu còn nở nụ cười.Phía Tịch Nhan lần lượt tiến lên, nào linh dịch linh đan, lần lượt được đẩy vào cơ thể Vu Phong giúp hắn ổn định khí tức.Phù!Lúc này, tất cả mọi người mới thở phào, sau đó mới lần lượt ngồi về vị trí.Vù!Vu Phong bước lên bậc đá, bậc đá thông thiên kia cũng thoe đó mà biến mất, tất cả mọi người bị một luồng sức mạnh ôn hoà đưa về chiến đài.Tất cả dều đứng thành ba hàng ngay ngắn, nếu đếm kĩ thì chỉ còn lại ba mươi sáu người.Nhìn thấy cảnh này người ta không khỏi tặc lưỡi cảm khái.Hôm qua, các đệ tử tham gia so tài phải có hơn ba nghìn năm trăm người, chỉ một thử thách nhưng lại còn lài ba mươi sáu người khiến những đệ tử bị bỏ lại cảm thấy có phần ái ngại, bọn họ đều là những đệ tử giỏi nhưng so với ba mươi sáu người này thì vẫn còn kém xa.“Tiếp theo đây mới là trận quyết đấu chính thức”, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn tất cả mọi người và nở nụ cười ôn hoà.“Con đã không đợi được nữa rồi”, Ngưu Bôn vặn cổ, sức mạnh huyết mạch trong cơ thể sục sôi khiến Cung Tiểu Thiên Nhi ở bên suýt chút nữa tè ra quần.“Rút thăm đi”, Đạo Huyền Chân Nhân cũng không nhiều lời, lấy ra một cái hòm bằng ngọc thạch để nó lơ lửng giữa không trung.Tất cả mọi người tiến lên trước, đã là quyết đầu thì có nghĩa là một đấu một, những người nào bốc được số giống nhau thì sẽ là đối thủ của nhau.“Thiên linh linh địa linh linh,T Thái Thượng Đạo Quân mau hiển linh, đừng để con bốc phải Tịch Nhan và Hổ Oa”, Cung Tiểu Thiên Nhi còn chưa bốc thăm đã bắt đầu lẩm bẩm đọc niệm chú.“Mau lên chút, đừng lề mề nữa”, phía sau, Ngưu Bôn đạp cho hắn một cái.“Xem ngươi kìa, lại cuống lên rồi”.“Cô nãi nãi đây thích, muốn anh đánh phải không hả?”Tiếng ồn ào kéo dài chừn mười giây thì tất cả lại về vị trí ban đầu.Có điều, sau khi nhìn thấy tấm thẻ thì có người mừng có người lại lo, những đệ tử phải đối đầu với Hổ Oa và Tịch Nhan mặt mày căng thẳng đến mức sắp khóc, còn ba người phía Cung Tiểu Thiên Nhi và Vương Bưu lại cười tươi rói.