“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2297: Muội cũng vậy”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn là người có vẻ mặt đặc sắc nhất, đồ nhi của hắn đúng là càng ngày càng lớn mật, hắn là sư phụ mà cũng phải giật mình.“Sư phụ không nói gì, Tịch Nhan coi như người ngầm đồng ý nhé”, Tịch Nhan trên chiến đài chớp chớp đôi mắt to trong veo nhìn Diệp Thành, giống như một tiểu tinh linh ngây thơ.“Thắng… Thắng đã rồi nói”, Diệp Thành cúi đầu day chân mày: “Lỡ thua thì sao?”Advertisement“Thua thì con lấy sư phụ!”“Con…”“Ta đồng ý thay hắn”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị Sở Huyên cắt lời.“Cảm ơn sư nương”, Tịch Nhan cười vui vẻ.“Vai vế trong nhà ngươi hơi loạn đấy nhé!”, nghe tiếng gọi sư nương của Tịch Nhan, Cổ Tam Thông vuốt râu suy tư, không chỉ ông ta mà toàn bộ khán giả đều có cảm giác này.Ta muốn đi vệ sinh lần nữa!Cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của những người quan sát trận chiến, Diệp Thành vô thức cúi gằm mặt.Bùm! Bùm!Trong ánh mắt kỳ lạ của mọi người, Tịch Nhan và Hổ Oa trên chiến đài lần lượt thể hiện sức chiến đấu đỉnh phong của mình.Bên trái, đầu mày của Tịch Nhan có khắc vân lộ cổ, sức mạnh huyết mạch thể hiện rõ, toàn thân được bao phủ bởi thần hà rực rỡ, tản ra sắc màu lộng lẫy, ngay cả mái tóc dài như thác nước cũng được nhuốm thần hoa, trông cô bé giống như Cửu Thiên huyền nữ, thánh khiết, hoàn mỹ, không nhiễm bụi trần.Bên phải, chính giữa đầu mày của Hổ Oa hiện lên minh văn cổ, sức chiến đấu bá đạo của huyết mạch Thánh Viên dâng trào, Hoả nhãn kim tinh toả ra ánh sáng chói lọi, toàn thân có màu vàng kim lấp lánh như một bậc chiến thần.“Hổ Oa ca ca đừng nương tay nhé!”, Tịch Nhan cười ngọt ngào, trong nháy mắt biến mất như một đạo thần quang.“Muội cũng vậy”, Hổ Oa cười hiền lành, ý chí chiến đấu dâng cao, thân hình như chớp, nhanh đến mức không thấy bóng dáng.Bùm! Ầm!Ngay lập tức, trên chiến đài vang lên tiếng nổ rền vang, động tĩnh quá lớn khiến Đạo Huyền Chân Nhân phải lập ra kết giới để bảo vệ khán giả xem trận chiến.Đây chính là sức chiến đấu đỉnh phong của hai người họ sao?Nhìn chiến đài được thần quang kiếm mang kim ấn bao phủ, các lão bối không khỏi cảm thán, Tịch Nhan và Hổ Oa cách họ ít nhất hai thế hệ nhưng sức chiến đấu còn mạnh hơn cả họ, họ đã bị thế hệ Thanh Tự áp đảo rồi, không ngờ lại bị thế hệ Huyền Tự vượt qua lần nữa.Ầm!Giữa những tiếng cảm thán, trên chiến đài lại có một cú va chạm mạnh, hào quang khuếch tán, va vào khiến kết giới rung lên bần bật.Tịch Nhan không tạo ấn quyết, cô vung tay đẩy ra một đại dương màu tím.Hổ Oa ra tay mạnh mẽ bá đạo, không lùi bước mà tiến lên, xoay Ô Thiết Côn trong tay dường như có thể đập tan trăm ngàn núi sông, đại dương màu tím bị một gậy hất văng.Tịch Nhan mỉm cười, bước lên trời, xoè bàn tay ra, một chưởng giáng xuống hư thiên, bí thuật kết hợp nhiều thần thông mang theo mấy chục loại biến hoá huyền diệu, không gian hư vô sụp đổ với tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.Mở!
Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn là người có vẻ mặt đặc sắc nhất, đồ nhi của hắn đúng là càng ngày càng lớn mật, hắn là sư phụ mà cũng phải giật mình.
“Sư phụ không nói gì, Tịch Nhan coi như người ngầm đồng ý nhé”, Tịch Nhan trên chiến đài chớp chớp đôi mắt to trong veo nhìn Diệp Thành, giống như một tiểu tinh linh ngây thơ.
“Thắng… Thắng đã rồi nói”, Diệp Thành cúi đầu day chân mày: “Lỡ thua thì sao?”
Advertisement
“Thua thì con lấy sư phụ!”
“Con…”
“Ta đồng ý thay hắn”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị Sở Huyên cắt lời.
“Cảm ơn sư nương”, Tịch Nhan cười vui vẻ.
“Vai vế trong nhà ngươi hơi loạn đấy nhé!”, nghe tiếng gọi sư nương của Tịch Nhan, Cổ Tam Thông vuốt râu suy tư, không chỉ ông ta mà toàn bộ khán giả đều có cảm giác này.
Ta muốn đi vệ sinh lần nữa!
Cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của những người quan sát trận chiến, Diệp Thành vô thức cúi gằm mặt.
Bùm! Bùm!
Trong ánh mắt kỳ lạ của mọi người, Tịch Nhan và Hổ Oa trên chiến đài lần lượt thể hiện sức chiến đấu đỉnh phong của mình.
Bên trái, đầu mày của Tịch Nhan có khắc vân lộ cổ, sức mạnh huyết mạch thể hiện rõ, toàn thân được bao phủ bởi thần hà rực rỡ, tản ra sắc màu lộng lẫy, ngay cả mái tóc dài như thác nước cũng được nhuốm thần hoa, trông cô bé giống như Cửu Thiên huyền nữ, thánh khiết, hoàn mỹ, không nhiễm bụi trần.
Bên phải, chính giữa đầu mày của Hổ Oa hiện lên minh văn cổ, sức chiến đấu bá đạo của huyết mạch Thánh Viên dâng trào, Hoả nhãn kim tinh toả ra ánh sáng chói lọi, toàn thân có màu vàng kim lấp lánh như một bậc chiến thần.
“Hổ Oa ca ca đừng nương tay nhé!”, Tịch Nhan cười ngọt ngào, trong nháy mắt biến mất như một đạo thần quang.
“Muội cũng vậy”, Hổ Oa cười hiền lành, ý chí chiến đấu dâng cao, thân hình như chớp, nhanh đến mức không thấy bóng dáng.
Bùm! Ầm!
Ngay lập tức, trên chiến đài vang lên tiếng nổ rền vang, động tĩnh quá lớn khiến Đạo Huyền Chân Nhân phải lập ra kết giới để bảo vệ khán giả xem trận chiến.
Đây chính là sức chiến đấu đỉnh phong của hai người họ sao?
Nhìn chiến đài được thần quang kiếm mang kim ấn bao phủ, các lão bối không khỏi cảm thán, Tịch Nhan và Hổ Oa cách họ ít nhất hai thế hệ nhưng sức chiến đấu còn mạnh hơn cả họ, họ đã bị thế hệ Thanh Tự áp đảo rồi, không ngờ lại bị thế hệ Huyền Tự vượt qua lần nữa.
Ầm!
Giữa những tiếng cảm thán, trên chiến đài lại có một cú va chạm mạnh, hào quang khuếch tán, va vào khiến kết giới rung lên bần bật.
Tịch Nhan không tạo ấn quyết, cô vung tay đẩy ra một đại dương màu tím.
Hổ Oa ra tay mạnh mẽ bá đạo, không lùi bước mà tiến lên, xoay Ô Thiết Côn trong tay dường như có thể đập tan trăm ngàn núi sông, đại dương màu tím bị một gậy hất văng.
Tịch Nhan mỉm cười, bước lên trời, xoè bàn tay ra, một chưởng giáng xuống hư thiên, bí thuật kết hợp nhiều thần thông mang theo mấy chục loại biến hoá huyền diệu, không gian hư vô sụp đổ với tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Mở!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn là người có vẻ mặt đặc sắc nhất, đồ nhi của hắn đúng là càng ngày càng lớn mật, hắn là sư phụ mà cũng phải giật mình.“Sư phụ không nói gì, Tịch Nhan coi như người ngầm đồng ý nhé”, Tịch Nhan trên chiến đài chớp chớp đôi mắt to trong veo nhìn Diệp Thành, giống như một tiểu tinh linh ngây thơ.“Thắng… Thắng đã rồi nói”, Diệp Thành cúi đầu day chân mày: “Lỡ thua thì sao?”Advertisement“Thua thì con lấy sư phụ!”“Con…”“Ta đồng ý thay hắn”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị Sở Huyên cắt lời.“Cảm ơn sư nương”, Tịch Nhan cười vui vẻ.“Vai vế trong nhà ngươi hơi loạn đấy nhé!”, nghe tiếng gọi sư nương của Tịch Nhan, Cổ Tam Thông vuốt râu suy tư, không chỉ ông ta mà toàn bộ khán giả đều có cảm giác này.Ta muốn đi vệ sinh lần nữa!Cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của những người quan sát trận chiến, Diệp Thành vô thức cúi gằm mặt.Bùm! Bùm!Trong ánh mắt kỳ lạ của mọi người, Tịch Nhan và Hổ Oa trên chiến đài lần lượt thể hiện sức chiến đấu đỉnh phong của mình.Bên trái, đầu mày của Tịch Nhan có khắc vân lộ cổ, sức mạnh huyết mạch thể hiện rõ, toàn thân được bao phủ bởi thần hà rực rỡ, tản ra sắc màu lộng lẫy, ngay cả mái tóc dài như thác nước cũng được nhuốm thần hoa, trông cô bé giống như Cửu Thiên huyền nữ, thánh khiết, hoàn mỹ, không nhiễm bụi trần.Bên phải, chính giữa đầu mày của Hổ Oa hiện lên minh văn cổ, sức chiến đấu bá đạo của huyết mạch Thánh Viên dâng trào, Hoả nhãn kim tinh toả ra ánh sáng chói lọi, toàn thân có màu vàng kim lấp lánh như một bậc chiến thần.“Hổ Oa ca ca đừng nương tay nhé!”, Tịch Nhan cười ngọt ngào, trong nháy mắt biến mất như một đạo thần quang.“Muội cũng vậy”, Hổ Oa cười hiền lành, ý chí chiến đấu dâng cao, thân hình như chớp, nhanh đến mức không thấy bóng dáng.Bùm! Ầm!Ngay lập tức, trên chiến đài vang lên tiếng nổ rền vang, động tĩnh quá lớn khiến Đạo Huyền Chân Nhân phải lập ra kết giới để bảo vệ khán giả xem trận chiến.Đây chính là sức chiến đấu đỉnh phong của hai người họ sao?Nhìn chiến đài được thần quang kiếm mang kim ấn bao phủ, các lão bối không khỏi cảm thán, Tịch Nhan và Hổ Oa cách họ ít nhất hai thế hệ nhưng sức chiến đấu còn mạnh hơn cả họ, họ đã bị thế hệ Thanh Tự áp đảo rồi, không ngờ lại bị thế hệ Huyền Tự vượt qua lần nữa.Ầm!Giữa những tiếng cảm thán, trên chiến đài lại có một cú va chạm mạnh, hào quang khuếch tán, va vào khiến kết giới rung lên bần bật.Tịch Nhan không tạo ấn quyết, cô vung tay đẩy ra một đại dương màu tím.Hổ Oa ra tay mạnh mẽ bá đạo, không lùi bước mà tiến lên, xoay Ô Thiết Côn trong tay dường như có thể đập tan trăm ngàn núi sông, đại dương màu tím bị một gậy hất văng.Tịch Nhan mỉm cười, bước lên trời, xoè bàn tay ra, một chưởng giáng xuống hư thiên, bí thuật kết hợp nhiều thần thông mang theo mấy chục loại biến hoá huyền diệu, không gian hư vô sụp đổ với tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.Mở!