“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2299: “Đồ đệ của Cơ Tuyết Băng thắng rồi!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cho đến khi màn đêm buông xuống, hai người mới xuống khỏi hư thiên, chiến đấu kinh thiên động địa trên chiến đài. Sư phụ của họ là người mở ra thời đại mới và họ cũng vậy, đều xuất sắc khiến người ta kinh ngạc và hài lòng, thân mang rất nhiều thần thông, thừa hưởng những chân truyền của sư phụ mình, cả hai đều ngang sức ngang tài.Đến nửa đêm, chiến đài sụp xuống thành một đống đổ nát, hai người bay lên trời, lại đánh giết trong hư vô.Hai người như hai vì sao chói lọi trên bầu trời đêm, rực rỡ thu hút ánh nhìn, tô điểm thêm vẻ lộng lẫy cho trời sao bao la.AdvertisementKhi bình minh ló dạng, chút bóng tối cuối cùng của màn đêm bị ánh mặt trời che lấp, ánh sáng chói lọi chiếu khắp Thiên Đình, ngày mới đã đến nhưng trận chiến giữa hai người vẫn tiếp tục, mà ý chí chiến đấu cũng vẫn ngút trời.Không biết bao lâu sau mới có một người rơi xuống khỏi hư thiên.Là ai?Mọi người đều tập trung tầm nhìn, thấy đó là một bóng dáng nhỏ nhắn.Tịch Nhan?Ai nấy đều sững sờ.Vút!Dưới cái nhìn của khán giả, Hổ Oa từ trên trời bay xuống với tốc độ cực nhanh như một đạo thần mang khoáng thế, khi Tịch Nhan sắp ngã xuống chiến đài đã được cậu sử dụng một lực dịu nhẹ đỡ lấy.“Muội thua rồi!”Tịch Nhan mỉm cười, nhưng không hề có sự thất vọng buồn bã như tưởng tượng.“Là do ta may mắn!”Giây trước Hổ Oa còn nghiêm túc, lúc này đã nở nụ cười chất phác.Kết thúc rồi?Những người xem trận chiến đều gãi đầu.Hổ Oa thắng!Giọng Đạo Huyền Chân Nhân hư ảo mà nhẹ nhàng, kéo mọi người từ cơn bàng hoàng trở về thực tại.“Đồ đệ của Cơ Tuyết Băng thắng rồi!”Có vị tu sĩ già vuốt râu, giọng điệu rất cảm khái.Cuộc thi tam tông trước đây Cơ Tuyết Băng thua Diệp Thành.Cuộc thi tam tông hiện tại đồ nhi của Diệp Thành thua đồ nhi của Cơ Tuyết Băng, đây gọi là thay sư phụ lật ngược một ván phải không?“Tiểu tử, có thấy xấu hổ không?”, Cổ Tam Thông nhìn Diệp Thành thích thú.“Chuyện này có gì đáng xấu hổ”, Diệp Thành nhìn Cổ Tam Thông như nhìn kẻ ngốc.“Ta nói này, hai ngươi cũng lên đấu một trận cho chúng ta vui đi”, Vô Nhai Đạo Nhân nghiêm túc vuốt râu, nói.Ngay khi lời này vừa thốt ra, Diệp Thành hơi quay đầu lại, Cơ Tuyết Băng bên cạnh hắn cũng quay sang nhìn khiến Vô Nhai Đạo Nhân sởn tóc gáy.“Coi… Coi như ta chưa nói gì!”
Cho đến khi màn đêm buông xuống, hai người mới xuống khỏi hư thiên, chiến đấu kinh thiên động địa trên chiến đài. Sư phụ của họ là người mở ra thời đại mới và họ cũng vậy, đều xuất sắc khiến người ta kinh ngạc và hài lòng, thân mang rất nhiều thần thông, thừa hưởng những chân truyền của sư phụ mình, cả hai đều ngang sức ngang tài.
Đến nửa đêm, chiến đài sụp xuống thành một đống đổ nát, hai người bay lên trời, lại đánh giết trong hư vô.
Hai người như hai vì sao chói lọi trên bầu trời đêm, rực rỡ thu hút ánh nhìn, tô điểm thêm vẻ lộng lẫy cho trời sao bao la.
Advertisement
Khi bình minh ló dạng, chút bóng tối cuối cùng của màn đêm bị ánh mặt trời che lấp, ánh sáng chói lọi chiếu khắp Thiên Đình, ngày mới đã đến nhưng trận chiến giữa hai người vẫn tiếp tục, mà ý chí chiến đấu cũng vẫn ngút trời.
Không biết bao lâu sau mới có một người rơi xuống khỏi hư thiên.
Là ai?
Mọi người đều tập trung tầm nhìn, thấy đó là một bóng dáng nhỏ nhắn.
Tịch Nhan?
Ai nấy đều sững sờ.
Vút!
Dưới cái nhìn của khán giả, Hổ Oa từ trên trời bay xuống với tốc độ cực nhanh như một đạo thần mang khoáng thế, khi Tịch Nhan sắp ngã xuống chiến đài đã được cậu sử dụng một lực dịu nhẹ đỡ lấy.
“Muội thua rồi!”
Tịch Nhan mỉm cười, nhưng không hề có sự thất vọng buồn bã như tưởng tượng.
“Là do ta may mắn!”
Giây trước Hổ Oa còn nghiêm túc, lúc này đã nở nụ cười chất phác.
Kết thúc rồi?
Những người xem trận chiến đều gãi đầu.
Hổ Oa thắng!
Giọng Đạo Huyền Chân Nhân hư ảo mà nhẹ nhàng, kéo mọi người từ cơn bàng hoàng trở về thực tại.
“Đồ đệ của Cơ Tuyết Băng thắng rồi!”
Có vị tu sĩ già vuốt râu, giọng điệu rất cảm khái.
Cuộc thi tam tông trước đây Cơ Tuyết Băng thua Diệp Thành.
Cuộc thi tam tông hiện tại đồ nhi của Diệp Thành thua đồ nhi của Cơ Tuyết Băng, đây gọi là thay sư phụ lật ngược một ván phải không?
“Tiểu tử, có thấy xấu hổ không?”, Cổ Tam Thông nhìn Diệp Thành thích thú.
“Chuyện này có gì đáng xấu hổ”, Diệp Thành nhìn Cổ Tam Thông như nhìn kẻ ngốc.
“Ta nói này, hai ngươi cũng lên đấu một trận cho chúng ta vui đi”, Vô Nhai Đạo Nhân nghiêm túc vuốt râu, nói.
Ngay khi lời này vừa thốt ra, Diệp Thành hơi quay đầu lại, Cơ Tuyết Băng bên cạnh hắn cũng quay sang nhìn khiến Vô Nhai Đạo Nhân sởn tóc gáy.
“Coi… Coi như ta chưa nói gì!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cho đến khi màn đêm buông xuống, hai người mới xuống khỏi hư thiên, chiến đấu kinh thiên động địa trên chiến đài. Sư phụ của họ là người mở ra thời đại mới và họ cũng vậy, đều xuất sắc khiến người ta kinh ngạc và hài lòng, thân mang rất nhiều thần thông, thừa hưởng những chân truyền của sư phụ mình, cả hai đều ngang sức ngang tài.Đến nửa đêm, chiến đài sụp xuống thành một đống đổ nát, hai người bay lên trời, lại đánh giết trong hư vô.Hai người như hai vì sao chói lọi trên bầu trời đêm, rực rỡ thu hút ánh nhìn, tô điểm thêm vẻ lộng lẫy cho trời sao bao la.AdvertisementKhi bình minh ló dạng, chút bóng tối cuối cùng của màn đêm bị ánh mặt trời che lấp, ánh sáng chói lọi chiếu khắp Thiên Đình, ngày mới đã đến nhưng trận chiến giữa hai người vẫn tiếp tục, mà ý chí chiến đấu cũng vẫn ngút trời.Không biết bao lâu sau mới có một người rơi xuống khỏi hư thiên.Là ai?Mọi người đều tập trung tầm nhìn, thấy đó là một bóng dáng nhỏ nhắn.Tịch Nhan?Ai nấy đều sững sờ.Vút!Dưới cái nhìn của khán giả, Hổ Oa từ trên trời bay xuống với tốc độ cực nhanh như một đạo thần mang khoáng thế, khi Tịch Nhan sắp ngã xuống chiến đài đã được cậu sử dụng một lực dịu nhẹ đỡ lấy.“Muội thua rồi!”Tịch Nhan mỉm cười, nhưng không hề có sự thất vọng buồn bã như tưởng tượng.“Là do ta may mắn!”Giây trước Hổ Oa còn nghiêm túc, lúc này đã nở nụ cười chất phác.Kết thúc rồi?Những người xem trận chiến đều gãi đầu.Hổ Oa thắng!Giọng Đạo Huyền Chân Nhân hư ảo mà nhẹ nhàng, kéo mọi người từ cơn bàng hoàng trở về thực tại.“Đồ đệ của Cơ Tuyết Băng thắng rồi!”Có vị tu sĩ già vuốt râu, giọng điệu rất cảm khái.Cuộc thi tam tông trước đây Cơ Tuyết Băng thua Diệp Thành.Cuộc thi tam tông hiện tại đồ nhi của Diệp Thành thua đồ nhi của Cơ Tuyết Băng, đây gọi là thay sư phụ lật ngược một ván phải không?“Tiểu tử, có thấy xấu hổ không?”, Cổ Tam Thông nhìn Diệp Thành thích thú.“Chuyện này có gì đáng xấu hổ”, Diệp Thành nhìn Cổ Tam Thông như nhìn kẻ ngốc.“Ta nói này, hai ngươi cũng lên đấu một trận cho chúng ta vui đi”, Vô Nhai Đạo Nhân nghiêm túc vuốt râu, nói.Ngay khi lời này vừa thốt ra, Diệp Thành hơi quay đầu lại, Cơ Tuyết Băng bên cạnh hắn cũng quay sang nhìn khiến Vô Nhai Đạo Nhân sởn tóc gáy.“Coi… Coi như ta chưa nói gì!”