“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2312: “Hiện giờ nói cũng không muộn”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trời đã sáng tỏ, Diệp Thành tới trước Truyền Tống Trận thông về hướng Hằng Nhạc.AdvertisementỞ đó có một người đang đứng như thể chờ đợi hắn, nếu nhìn kĩ thì chính là Thái Hư Cổ Long.“Ôi chao”, Thái Hư Cổ Long liếc nhìn Diệp Thành sau đó quay người bước vào Truyền Tống Trận.“Ta cũng không bảo ngươi phải đợi mà”, Diệp Thành vẫn tỏ vẻ thản nhiên, hắn nhấc chân bước vào Truyền Tống Trận.“Ta không nhìn ra được Thánh Chủ Thiên Đình lại hiểu lòng người vậy đấy”, trong thông đạo không gian, Thái Hư Cổ Long nhìn Diệp Thành rồi trêu chọc.“Vu Phong là một mầm non tốt, đó là nhân tài”.“Lời này thì ta tin”, Thái Hư Cổ Long xoa cằm nói, “nói ra thì hắn rất giống với một vị đại đế trước kia, ta không nói tới dung mạo mà là tính kiên nghị và nghị lực”.“Vị đại đế nào?”, Diệp Thành chợt sáng mắt, chỉ cần là thông tin về đại đế thì hắn đều rất muốn nghe.“Nguyên Thiên Đại Đế”, Thái Hư Cổ Long chậm rãi đáp lời, trong mắt hắn cũng thể hiện vẻ kính nể, “nếu nói về nữ đế Nguyệt Thương Đông Hoa thì đó là người duy nhất trong số một trăm ba mươi vị đế thời Huyền Hoàng thành đế ở cái tuổi năm nghìn, còn Nguyên Thiên Đại Đế là người duy nhất trong số một trăm ba mươi vị đế Huyền Hoang thành đế sau chín nghìn tuổi”.“Vị đại đến có thời gian sống lâu nhất là Viêm Đế”, Diệp Thành lại lên tiếng rồi nhẩm tính, “vị Đại Đế có tuổi thọ ngắn nhất là Đấu Chiến Thánh Hoàng, vị đại đế có khả năng chiến đấu mạnh nhất là Hiên Viên Đại Đế, đại đế duy nhất vì chiến mà chết là Huyền Cổ Đại Đế, đại đế có thời gian thống trị huy hoàng nhất là Tiên Vũ Đại Đế, đại đế thành đế khi tuổi đời còn trẻ nhất là Hoa Đông Đại Đế, khi thành đế mà tuổi đời lớn nhất là Nguyên Thiên Đại Đế”.“Nguyên Thiên Đại Đế là một thần thoại khác biệt”, Thái Hư Cổ Long vẫn nói tiếp, “tương truyền xưa kia ông ấy chỉ là một tu sĩ hết sức bình thường, không có huyết mạch đặc biệt, không có tiên thiên đạo thống, nói không ngoa thì ông ấy thuở đó so với lớp người cùng thời đại thì còn cách cả ba cảnh giới lớn, nhưng một người không xuất sắc gì lại có một nghị lực kinh người, dần dần bước l*n đ*nh cao trở thành đại đế”.“Cho nên nhìn người không thể nhìn qua tướng mạo”, Diệp Thành tặc lưỡi, “giống như Hổ Oa, nào có ai ngờ nổi sáu năm trước cậu bé chỉ là một người phàm, sáu năm sau đã là đệ tử chân truyền thứ nhất của Thiên Đình”.“Không nói Nguyên Thiên Đại Đế, nói tới ngươi thôi đã”, Thái Hư Cổ Long chuyển chủ đề, lời nói ý tứ, “ngày cửu dương sắp đến rồi”.“Ta nhớ rồi”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.“Có lẽ ngươi có thể dặn dò hậu bối đi”.“Sao, ngươi không tin tưởng ta thế hả?”, Diệp Thành nhìn Thái Hư Cổ Long với vẻ mặt đầy hứng thú.“Có lẽ ngươi không biết thần thể tịch diệt đó là khắc tinh của Hoang Cổ Thánh Thể”, Thái Hư Cổ Long nói ra bí mật.“Khắc…khắc tinh?”, Diệp Thành sững người, “sao ta chưa bao giờ nghe ngươi nói tới?”“Hiện giờ nói cũng không muộn”.“Khắc tinh mà ngươi nói chỉ về phương diện nào?”
Trời đã sáng tỏ, Diệp Thành tới trước Truyền Tống Trận thông về hướng Hằng Nhạc.
Advertisement
Ở đó có một người đang đứng như thể chờ đợi hắn, nếu nhìn kĩ thì chính là Thái Hư Cổ Long.
“Ôi chao”, Thái Hư Cổ Long liếc nhìn Diệp Thành sau đó quay người bước vào Truyền Tống Trận.
“Ta cũng không bảo ngươi phải đợi mà”, Diệp Thành vẫn tỏ vẻ thản nhiên, hắn nhấc chân bước vào Truyền Tống Trận.
“Ta không nhìn ra được Thánh Chủ Thiên Đình lại hiểu lòng người vậy đấy”, trong thông đạo không gian, Thái Hư Cổ Long nhìn Diệp Thành rồi trêu chọc.
“Vu Phong là một mầm non tốt, đó là nhân tài”.
“Lời này thì ta tin”, Thái Hư Cổ Long xoa cằm nói, “nói ra thì hắn rất giống với một vị đại đế trước kia, ta không nói tới dung mạo mà là tính kiên nghị và nghị lực”.
“Vị đại đế nào?”, Diệp Thành chợt sáng mắt, chỉ cần là thông tin về đại đế thì hắn đều rất muốn nghe.
“Nguyên Thiên Đại Đế”, Thái Hư Cổ Long chậm rãi đáp lời, trong mắt hắn cũng thể hiện vẻ kính nể, “nếu nói về nữ đế Nguyệt Thương Đông Hoa thì đó là người duy nhất trong số một trăm ba mươi vị đế thời Huyền Hoàng thành đế ở cái tuổi năm nghìn, còn Nguyên Thiên Đại Đế là người duy nhất trong số một trăm ba mươi vị đế Huyền Hoang thành đế sau chín nghìn tuổi”.
“Vị đại đến có thời gian sống lâu nhất là Viêm Đế”, Diệp Thành lại lên tiếng rồi nhẩm tính, “vị Đại Đế có tuổi thọ ngắn nhất là Đấu Chiến Thánh Hoàng, vị đại đế có khả năng chiến đấu mạnh nhất là Hiên Viên Đại Đế, đại đế duy nhất vì chiến mà chết là Huyền Cổ Đại Đế, đại đế có thời gian thống trị huy hoàng nhất là Tiên Vũ Đại Đế, đại đế thành đế khi tuổi đời còn trẻ nhất là Hoa Đông Đại Đế, khi thành đế mà tuổi đời lớn nhất là Nguyên Thiên Đại Đế”.
“Nguyên Thiên Đại Đế là một thần thoại khác biệt”, Thái Hư Cổ Long vẫn nói tiếp, “tương truyền xưa kia ông ấy chỉ là một tu sĩ hết sức bình thường, không có huyết mạch đặc biệt, không có tiên thiên đạo thống, nói không ngoa thì ông ấy thuở đó so với lớp người cùng thời đại thì còn cách cả ba cảnh giới lớn, nhưng một người không xuất sắc gì lại có một nghị lực kinh người, dần dần bước l*n đ*nh cao trở thành đại đế”.
“Cho nên nhìn người không thể nhìn qua tướng mạo”, Diệp Thành tặc lưỡi, “giống như Hổ Oa, nào có ai ngờ nổi sáu năm trước cậu bé chỉ là một người phàm, sáu năm sau đã là đệ tử chân truyền thứ nhất của Thiên Đình”.
“Không nói Nguyên Thiên Đại Đế, nói tới ngươi thôi đã”, Thái Hư Cổ Long chuyển chủ đề, lời nói ý tứ, “ngày cửu dương sắp đến rồi”.
“Ta nhớ rồi”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.
“Có lẽ ngươi có thể dặn dò hậu bối đi”.
“Sao, ngươi không tin tưởng ta thế hả?”, Diệp Thành nhìn Thái Hư Cổ Long với vẻ mặt đầy hứng thú.
“Có lẽ ngươi không biết thần thể tịch diệt đó là khắc tinh của Hoang Cổ Thánh Thể”, Thái Hư Cổ Long nói ra bí mật.
“Khắc…khắc tinh?”, Diệp Thành sững người, “sao ta chưa bao giờ nghe ngươi nói tới?”
“Hiện giờ nói cũng không muộn”.
“Khắc tinh mà ngươi nói chỉ về phương diện nào?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trời đã sáng tỏ, Diệp Thành tới trước Truyền Tống Trận thông về hướng Hằng Nhạc.AdvertisementỞ đó có một người đang đứng như thể chờ đợi hắn, nếu nhìn kĩ thì chính là Thái Hư Cổ Long.“Ôi chao”, Thái Hư Cổ Long liếc nhìn Diệp Thành sau đó quay người bước vào Truyền Tống Trận.“Ta cũng không bảo ngươi phải đợi mà”, Diệp Thành vẫn tỏ vẻ thản nhiên, hắn nhấc chân bước vào Truyền Tống Trận.“Ta không nhìn ra được Thánh Chủ Thiên Đình lại hiểu lòng người vậy đấy”, trong thông đạo không gian, Thái Hư Cổ Long nhìn Diệp Thành rồi trêu chọc.“Vu Phong là một mầm non tốt, đó là nhân tài”.“Lời này thì ta tin”, Thái Hư Cổ Long xoa cằm nói, “nói ra thì hắn rất giống với một vị đại đế trước kia, ta không nói tới dung mạo mà là tính kiên nghị và nghị lực”.“Vị đại đế nào?”, Diệp Thành chợt sáng mắt, chỉ cần là thông tin về đại đế thì hắn đều rất muốn nghe.“Nguyên Thiên Đại Đế”, Thái Hư Cổ Long chậm rãi đáp lời, trong mắt hắn cũng thể hiện vẻ kính nể, “nếu nói về nữ đế Nguyệt Thương Đông Hoa thì đó là người duy nhất trong số một trăm ba mươi vị đế thời Huyền Hoàng thành đế ở cái tuổi năm nghìn, còn Nguyên Thiên Đại Đế là người duy nhất trong số một trăm ba mươi vị đế Huyền Hoang thành đế sau chín nghìn tuổi”.“Vị đại đến có thời gian sống lâu nhất là Viêm Đế”, Diệp Thành lại lên tiếng rồi nhẩm tính, “vị Đại Đế có tuổi thọ ngắn nhất là Đấu Chiến Thánh Hoàng, vị đại đế có khả năng chiến đấu mạnh nhất là Hiên Viên Đại Đế, đại đế duy nhất vì chiến mà chết là Huyền Cổ Đại Đế, đại đế có thời gian thống trị huy hoàng nhất là Tiên Vũ Đại Đế, đại đế thành đế khi tuổi đời còn trẻ nhất là Hoa Đông Đại Đế, khi thành đế mà tuổi đời lớn nhất là Nguyên Thiên Đại Đế”.“Nguyên Thiên Đại Đế là một thần thoại khác biệt”, Thái Hư Cổ Long vẫn nói tiếp, “tương truyền xưa kia ông ấy chỉ là một tu sĩ hết sức bình thường, không có huyết mạch đặc biệt, không có tiên thiên đạo thống, nói không ngoa thì ông ấy thuở đó so với lớp người cùng thời đại thì còn cách cả ba cảnh giới lớn, nhưng một người không xuất sắc gì lại có một nghị lực kinh người, dần dần bước l*n đ*nh cao trở thành đại đế”.“Cho nên nhìn người không thể nhìn qua tướng mạo”, Diệp Thành tặc lưỡi, “giống như Hổ Oa, nào có ai ngờ nổi sáu năm trước cậu bé chỉ là một người phàm, sáu năm sau đã là đệ tử chân truyền thứ nhất của Thiên Đình”.“Không nói Nguyên Thiên Đại Đế, nói tới ngươi thôi đã”, Thái Hư Cổ Long chuyển chủ đề, lời nói ý tứ, “ngày cửu dương sắp đến rồi”.“Ta nhớ rồi”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.“Có lẽ ngươi có thể dặn dò hậu bối đi”.“Sao, ngươi không tin tưởng ta thế hả?”, Diệp Thành nhìn Thái Hư Cổ Long với vẻ mặt đầy hứng thú.“Có lẽ ngươi không biết thần thể tịch diệt đó là khắc tinh của Hoang Cổ Thánh Thể”, Thái Hư Cổ Long nói ra bí mật.“Khắc…khắc tinh?”, Diệp Thành sững người, “sao ta chưa bao giờ nghe ngươi nói tới?”“Hiện giờ nói cũng không muộn”.“Khắc tinh mà ngươi nói chỉ về phương diện nào?”