“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2325: “Ta cũng thấy thế”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bọn họ không thể so với Thôn Nguyên Thế Gia, càng không thể bì với Thị Huyết Điện, thực lực của bọn họ còn kém xa, nếu như Diệp Thành muốn xông vào thì sẽ kết thúc chiến đấu nhanh thôi.“Không có?”, Diệp Thành nhướng mày.“Dám lừa dối ta hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy”, Diệp Thành nói rồi lôi ra một quyển cổ thư từ trong ngực áo, bên trên còn liệt kê vài cái tên gia tộc, những gia tộc này từng phân chia Cửu Châu Thần Đồ ở Bàn Long Hải Vực.AdvertisementCó điều hắn tìm một lượt, quả thực không có tên của gia tộc này khiến hắn chợt ngỡ ngàng.“Đúng là không có”, Diệp Thành ho hắng, “có điều ta đã tới đây rồi thì không thể để chúng ta tay không trở về nhỉ?”“Ôi trời”, nghe câu nói đó của hắn, những kẻ tới đây xme chuyện bất giác giật giật khoé miệng, không phải đến để lấy đồ sao? Sao lại thay đổi ý rồi?“Đây…đây là đang doạ nạt vơ vét tài sản giữa ban ngày sao?”, có người thay đổi vẻ mặt một cách nhanh chóng.“Ta thấy tên Diệp Thành đó rõ ràng là cố ý, nói dễ nghe thì là đến lấy đồ của mình, nhưng thực ra là tới để vơ vét tài sản.“Đương…đương nhiên không thể để hai vị tay không đi về rồi”, cả gia tộc kia mặt mày tái mét.Cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo người ta mạnh hơn mình? Ai bảo trước kia chúng ta vây giết hắn? Đó chính là báo ứng, đưa cho chút tiền thì xong thôi, nếu để hắn ta đánh tới đây thì mới là đại hoạ.Nói rồi, gia chủ kia ném ra một túi đựng đồ, Diệp Thành nhanh tay bắt lấy.Mở túi đựng đồ ra, Diệp Thành liếc nhìn vào bên trong, sau đó hắn thản nhiên nhét vào ngực áo.“Long Gia, hôm nay vận may không tồi”, Diệp Thành cất túi đựng đồ đi rồi liếc nhìn vào bầu trời sao.“Ta cũng thấy thế”.“Cảnh hôm nay đẹp quá, hay là làm chén?”“Vậy thì làm chén”.“Chúng ta có, chúng ta có”, gia chủ của gia tộc kia lại ném ra một cái túi đựng đồ cỡ to.Đến tên ngốc cũng có thể nhìn ra hai tên kia chê ít.Để cho chúng uống rượu ở ngay cửa gia tộc thì bọn họ sao dám ngủ?Hẹn gặp lại!Lấy đi túi đựng đồ, Diệp Thành xua tay quay người rời đi.Nhìn bộ dạng hai tên đê tiện này, những kẻ tới đây hóng chuyện hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng lại, hai tên này cũng biết nhiều lắm, một tên là Thái Hư Cổ Long, một tên là Thánh Chủ Thiên Đình, đúng là mặt dày.“Mẹ kiếp”, ở một vùng núi hẻo lánh, Cổ Tam Thông, Vô Nhai Đạo Nhân, Gia Cát Vũ, Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo, Man Sơn đứng đó, người nào người nấy tặc lưỡi.“Chúng ta đều phải lén lút đi trói người còn người ta quang minh chính đại ăn cướp”.“Theo lão phu thấy thì hai tên đó cũng biết ra vẻ lắm”.
Bọn họ không thể so với Thôn Nguyên Thế Gia, càng không thể bì với Thị Huyết Điện, thực lực của bọn họ còn kém xa, nếu như Diệp Thành muốn xông vào thì sẽ kết thúc chiến đấu nhanh thôi.
“Không có?”, Diệp Thành nhướng mày.
“Dám lừa dối ta hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy”, Diệp Thành nói rồi lôi ra một quyển cổ thư từ trong ngực áo, bên trên còn liệt kê vài cái tên gia tộc, những gia tộc này từng phân chia Cửu Châu Thần Đồ ở Bàn Long Hải Vực.
Advertisement
Có điều hắn tìm một lượt, quả thực không có tên của gia tộc này khiến hắn chợt ngỡ ngàng.
“Đúng là không có”, Diệp Thành ho hắng, “có điều ta đã tới đây rồi thì không thể để chúng ta tay không trở về nhỉ?”
“Ôi trời”, nghe câu nói đó của hắn, những kẻ tới đây xme chuyện bất giác giật giật khoé miệng, không phải đến để lấy đồ sao? Sao lại thay đổi ý rồi?
“Đây…đây là đang doạ nạt vơ vét tài sản giữa ban ngày sao?”, có người thay đổi vẻ mặt một cách nhanh chóng.
“Ta thấy tên Diệp Thành đó rõ ràng là cố ý, nói dễ nghe thì là đến lấy đồ của mình, nhưng thực ra là tới để vơ vét tài sản.
“Đương…đương nhiên không thể để hai vị tay không đi về rồi”, cả gia tộc kia mặt mày tái mét.
Cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo người ta mạnh hơn mình? Ai bảo trước kia chúng ta vây giết hắn? Đó chính là báo ứng, đưa cho chút tiền thì xong thôi, nếu để hắn ta đánh tới đây thì mới là đại hoạ.
Nói rồi, gia chủ kia ném ra một túi đựng đồ, Diệp Thành nhanh tay bắt lấy.
Mở túi đựng đồ ra, Diệp Thành liếc nhìn vào bên trong, sau đó hắn thản nhiên nhét vào ngực áo.
“Long Gia, hôm nay vận may không tồi”, Diệp Thành cất túi đựng đồ đi rồi liếc nhìn vào bầu trời sao.
“Ta cũng thấy thế”.
“Cảnh hôm nay đẹp quá, hay là làm chén?”
“Vậy thì làm chén”.
“Chúng ta có, chúng ta có”, gia chủ của gia tộc kia lại ném ra một cái túi đựng đồ cỡ to.
Đến tên ngốc cũng có thể nhìn ra hai tên kia chê ít.
Để cho chúng uống rượu ở ngay cửa gia tộc thì bọn họ sao dám ngủ?
Hẹn gặp lại!
Lấy đi túi đựng đồ, Diệp Thành xua tay quay người rời đi.
Nhìn bộ dạng hai tên đê tiện này, những kẻ tới đây hóng chuyện hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng lại, hai tên này cũng biết nhiều lắm, một tên là Thái Hư Cổ Long, một tên là Thánh Chủ Thiên Đình, đúng là mặt dày.
“Mẹ kiếp”, ở một vùng núi hẻo lánh, Cổ Tam Thông, Vô Nhai Đạo Nhân, Gia Cát Vũ, Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo, Man Sơn đứng đó, người nào người nấy tặc lưỡi.
“Chúng ta đều phải lén lút đi trói người còn người ta quang minh chính đại ăn cướp”.
“Theo lão phu thấy thì hai tên đó cũng biết ra vẻ lắm”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bọn họ không thể so với Thôn Nguyên Thế Gia, càng không thể bì với Thị Huyết Điện, thực lực của bọn họ còn kém xa, nếu như Diệp Thành muốn xông vào thì sẽ kết thúc chiến đấu nhanh thôi.“Không có?”, Diệp Thành nhướng mày.“Dám lừa dối ta hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy”, Diệp Thành nói rồi lôi ra một quyển cổ thư từ trong ngực áo, bên trên còn liệt kê vài cái tên gia tộc, những gia tộc này từng phân chia Cửu Châu Thần Đồ ở Bàn Long Hải Vực.AdvertisementCó điều hắn tìm một lượt, quả thực không có tên của gia tộc này khiến hắn chợt ngỡ ngàng.“Đúng là không có”, Diệp Thành ho hắng, “có điều ta đã tới đây rồi thì không thể để chúng ta tay không trở về nhỉ?”“Ôi trời”, nghe câu nói đó của hắn, những kẻ tới đây xme chuyện bất giác giật giật khoé miệng, không phải đến để lấy đồ sao? Sao lại thay đổi ý rồi?“Đây…đây là đang doạ nạt vơ vét tài sản giữa ban ngày sao?”, có người thay đổi vẻ mặt một cách nhanh chóng.“Ta thấy tên Diệp Thành đó rõ ràng là cố ý, nói dễ nghe thì là đến lấy đồ của mình, nhưng thực ra là tới để vơ vét tài sản.“Đương…đương nhiên không thể để hai vị tay không đi về rồi”, cả gia tộc kia mặt mày tái mét.Cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo người ta mạnh hơn mình? Ai bảo trước kia chúng ta vây giết hắn? Đó chính là báo ứng, đưa cho chút tiền thì xong thôi, nếu để hắn ta đánh tới đây thì mới là đại hoạ.Nói rồi, gia chủ kia ném ra một túi đựng đồ, Diệp Thành nhanh tay bắt lấy.Mở túi đựng đồ ra, Diệp Thành liếc nhìn vào bên trong, sau đó hắn thản nhiên nhét vào ngực áo.“Long Gia, hôm nay vận may không tồi”, Diệp Thành cất túi đựng đồ đi rồi liếc nhìn vào bầu trời sao.“Ta cũng thấy thế”.“Cảnh hôm nay đẹp quá, hay là làm chén?”“Vậy thì làm chén”.“Chúng ta có, chúng ta có”, gia chủ của gia tộc kia lại ném ra một cái túi đựng đồ cỡ to.Đến tên ngốc cũng có thể nhìn ra hai tên kia chê ít.Để cho chúng uống rượu ở ngay cửa gia tộc thì bọn họ sao dám ngủ?Hẹn gặp lại!Lấy đi túi đựng đồ, Diệp Thành xua tay quay người rời đi.Nhìn bộ dạng hai tên đê tiện này, những kẻ tới đây hóng chuyện hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng lại, hai tên này cũng biết nhiều lắm, một tên là Thái Hư Cổ Long, một tên là Thánh Chủ Thiên Đình, đúng là mặt dày.“Mẹ kiếp”, ở một vùng núi hẻo lánh, Cổ Tam Thông, Vô Nhai Đạo Nhân, Gia Cát Vũ, Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo, Man Sơn đứng đó, người nào người nấy tặc lưỡi.“Chúng ta đều phải lén lút đi trói người còn người ta quang minh chính đại ăn cướp”.“Theo lão phu thấy thì hai tên đó cũng biết ra vẻ lắm”.