Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2333: Hàng Long Bát Hoang!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giây tiếp theo, con ngươi của Diệp Thành thay đổi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ấn ký Tiên Luân được khắc hoạ ra, từ từ xoay chuyển.“Lục Đạo Tiên Luân Nhãn?”, mọi người đều sửng sốt, không phải họ chưa thấy Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành bao giờ, nhưng điều khiến họ ngạc nhiên là không ngờ Diệp Thành lại phong ấn Tiên Nhãn bản nguyên ở giữa những cánh hoa.Advertisement“Mẹ kiếp, ngươi không sợ bị trộm mất à?”, trong đám người, Thái Hư Cổ Long với bộ dạng biến ảo thầm mắng.“Đã vứt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, bây giờ lại lấy dùng à?”, hậu duệ của các hoàng đế và chư vương các đời đều hơi nheo mắt.Giữa tiếng bàn tán, những cánh hoa ấy hoá thành tro bay, Tiên Luân bản nguyên bị phong ấn ở trong cũng được Diệp Thành lấy lại, hắn cần năng lực của Lục Đạo Tiên Luân Nhãn để đối phó với tất cả những thay đổi của ngày hôm nay.Mà sau khi Lục Đạo Tiên Luân Nhãn quay về, Thánh tử Thần Triều trong mắt hắn cũng không còn quá bí ẩn nữa.Dưới Tiên Luân Nhãn, mọi thứ hư vọng trên thế gian đều không có chỗ che giấu, dù thân thể Thánh tử Thần Triều như bóng đen nhưng cũng không thoát khỏi Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.“Có thể bắt đầu được chưa?”, Thánh tử Thần Triều cười giễu cợt, giọng nói lạnh lùng âm u.“Có thể bắt đầu bất cứ lúc nào”, Diệp Thành thản nhiên nhún vai.“Ta sẽ tự chặt đầu ngươi”, Thánh tử Thần Triều khẽ cười một tiếng, cơ thể như bóng đen của ông ta lập tức biến mất.“Ai cho ông tự tin đó vậy?”, Diệp Thành cười khẩy, đột nhiên xoay người tung một quyền xuyên qua không gian hư vô.Khi người xem nhìn qua thì thấy Thánh tử Thần Triều đã đứng sau lưng Diệp Thành, nhưng vẫn bị Diệp Thành nhìn thấu rồi bị một quyền cường thế của hắn hất ra.“Đúng là ta đã coi thường ngươi”, Thánh tử Thần Triều lại biến mất như màn sương, không còn thấy bóng dáng ông ta trong thiên địa nữa.Thấy vậy, Diệp Thành đột nhiên bước qua.Nhưng vẫn quá muộn, trên vai hắn bị chém một đường thật sâu, chỗ vết thương còn có tia sáng u tối do sát khí ngưng tụ thành, hoà tan tinh khí của hắn khiến cho vết thương chẳng những không thể nhanh chóng hồi phục mà còn lan rộng sang nơi khác.“Tịch Diệt Thần Thể quả nhiên là khắc tinh của Thánh thể”, Diệp Thành hơi nheo mắt, cảm thấy sức mạnh huyết mạch Thánh thể và Thánh huyết cũng bị luồng sát khí đó hoà tan.Lòng thầm nghĩ vậy, hắn lại quay đầu tránh được một kiếm tuyệt sát cực kỳ nguy hiểm của Thánh tử Thần Triều.Hàng Long Bát Hoang!Diệp Thành bước lên phía trước, Hàng Long kết hợp chín đạo Bát Hoang Trảm nghiền ép khiến một khoảng hư thiên sụp đổ.Thánh tử Thần Triều bị hất ra, nhưng thoáng chốc lại biến mất.Diệp Thành đứng trên hư thiên với vẻ mặt lãnh đạm, tuy Thánh tử Thần Triều biến mất nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng vị trí của ông ta.

Giây tiếp theo, con ngươi của Diệp Thành thay đổi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ấn ký Tiên Luân được khắc hoạ ra, từ từ xoay chuyển.

“Lục Đạo Tiên Luân Nhãn?”, mọi người đều sửng sốt, không phải họ chưa thấy Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành bao giờ, nhưng điều khiến họ ngạc nhiên là không ngờ Diệp Thành lại phong ấn Tiên Nhãn bản nguyên ở giữa những cánh hoa.

Advertisement

“Mẹ kiếp, ngươi không sợ bị trộm mất à?”, trong đám người, Thái Hư Cổ Long với bộ dạng biến ảo thầm mắng.

“Đã vứt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, bây giờ lại lấy dùng à?”, hậu duệ của các hoàng đế và chư vương các đời đều hơi nheo mắt.

Giữa tiếng bàn tán, những cánh hoa ấy hoá thành tro bay, Tiên Luân bản nguyên bị phong ấn ở trong cũng được Diệp Thành lấy lại, hắn cần năng lực của Lục Đạo Tiên Luân Nhãn để đối phó với tất cả những thay đổi của ngày hôm nay.

Mà sau khi Lục Đạo Tiên Luân Nhãn quay về, Thánh tử Thần Triều trong mắt hắn cũng không còn quá bí ẩn nữa.

Dưới Tiên Luân Nhãn, mọi thứ hư vọng trên thế gian đều không có chỗ che giấu, dù thân thể Thánh tử Thần Triều như bóng đen nhưng cũng không thoát khỏi Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.

“Có thể bắt đầu được chưa?”, Thánh tử Thần Triều cười giễu cợt, giọng nói lạnh lùng âm u.

“Có thể bắt đầu bất cứ lúc nào”, Diệp Thành thản nhiên nhún vai.

“Ta sẽ tự chặt đầu ngươi”, Thánh tử Thần Triều khẽ cười một tiếng, cơ thể như bóng đen của ông ta lập tức biến mất.

“Ai cho ông tự tin đó vậy?”, Diệp Thành cười khẩy, đột nhiên xoay người tung một quyền xuyên qua không gian hư vô.

Khi người xem nhìn qua thì thấy Thánh tử Thần Triều đã đứng sau lưng Diệp Thành, nhưng vẫn bị Diệp Thành nhìn thấu rồi bị một quyền cường thế của hắn hất ra.

“Đúng là ta đã coi thường ngươi”, Thánh tử Thần Triều lại biến mất như màn sương, không còn thấy bóng dáng ông ta trong thiên địa nữa.

Thấy vậy, Diệp Thành đột nhiên bước qua.

Nhưng vẫn quá muộn, trên vai hắn bị chém một đường thật sâu, chỗ vết thương còn có tia sáng u tối do sát khí ngưng tụ thành, hoà tan tinh khí của hắn khiến cho vết thương chẳng những không thể nhanh chóng hồi phục mà còn lan rộng sang nơi khác.

“Tịch Diệt Thần Thể quả nhiên là khắc tinh của Thánh thể”, Diệp Thành hơi nheo mắt, cảm thấy sức mạnh huyết mạch Thánh thể và Thánh huyết cũng bị luồng sát khí đó hoà tan.

Lòng thầm nghĩ vậy, hắn lại quay đầu tránh được một kiếm tuyệt sát cực kỳ nguy hiểm của Thánh tử Thần Triều.

Hàng Long Bát Hoang!

Diệp Thành bước lên phía trước, Hàng Long kết hợp chín đạo Bát Hoang Trảm nghiền ép khiến một khoảng hư thiên sụp đổ.

Thánh tử Thần Triều bị hất ra, nhưng thoáng chốc lại biến mất.

Diệp Thành đứng trên hư thiên với vẻ mặt lãnh đạm, tuy Thánh tử Thần Triều biến mất nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng vị trí của ông ta.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giây tiếp theo, con ngươi của Diệp Thành thay đổi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ấn ký Tiên Luân được khắc hoạ ra, từ từ xoay chuyển.“Lục Đạo Tiên Luân Nhãn?”, mọi người đều sửng sốt, không phải họ chưa thấy Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành bao giờ, nhưng điều khiến họ ngạc nhiên là không ngờ Diệp Thành lại phong ấn Tiên Nhãn bản nguyên ở giữa những cánh hoa.Advertisement“Mẹ kiếp, ngươi không sợ bị trộm mất à?”, trong đám người, Thái Hư Cổ Long với bộ dạng biến ảo thầm mắng.“Đã vứt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, bây giờ lại lấy dùng à?”, hậu duệ của các hoàng đế và chư vương các đời đều hơi nheo mắt.Giữa tiếng bàn tán, những cánh hoa ấy hoá thành tro bay, Tiên Luân bản nguyên bị phong ấn ở trong cũng được Diệp Thành lấy lại, hắn cần năng lực của Lục Đạo Tiên Luân Nhãn để đối phó với tất cả những thay đổi của ngày hôm nay.Mà sau khi Lục Đạo Tiên Luân Nhãn quay về, Thánh tử Thần Triều trong mắt hắn cũng không còn quá bí ẩn nữa.Dưới Tiên Luân Nhãn, mọi thứ hư vọng trên thế gian đều không có chỗ che giấu, dù thân thể Thánh tử Thần Triều như bóng đen nhưng cũng không thoát khỏi Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.“Có thể bắt đầu được chưa?”, Thánh tử Thần Triều cười giễu cợt, giọng nói lạnh lùng âm u.“Có thể bắt đầu bất cứ lúc nào”, Diệp Thành thản nhiên nhún vai.“Ta sẽ tự chặt đầu ngươi”, Thánh tử Thần Triều khẽ cười một tiếng, cơ thể như bóng đen của ông ta lập tức biến mất.“Ai cho ông tự tin đó vậy?”, Diệp Thành cười khẩy, đột nhiên xoay người tung một quyền xuyên qua không gian hư vô.Khi người xem nhìn qua thì thấy Thánh tử Thần Triều đã đứng sau lưng Diệp Thành, nhưng vẫn bị Diệp Thành nhìn thấu rồi bị một quyền cường thế của hắn hất ra.“Đúng là ta đã coi thường ngươi”, Thánh tử Thần Triều lại biến mất như màn sương, không còn thấy bóng dáng ông ta trong thiên địa nữa.Thấy vậy, Diệp Thành đột nhiên bước qua.Nhưng vẫn quá muộn, trên vai hắn bị chém một đường thật sâu, chỗ vết thương còn có tia sáng u tối do sát khí ngưng tụ thành, hoà tan tinh khí của hắn khiến cho vết thương chẳng những không thể nhanh chóng hồi phục mà còn lan rộng sang nơi khác.“Tịch Diệt Thần Thể quả nhiên là khắc tinh của Thánh thể”, Diệp Thành hơi nheo mắt, cảm thấy sức mạnh huyết mạch Thánh thể và Thánh huyết cũng bị luồng sát khí đó hoà tan.Lòng thầm nghĩ vậy, hắn lại quay đầu tránh được một kiếm tuyệt sát cực kỳ nguy hiểm của Thánh tử Thần Triều.Hàng Long Bát Hoang!Diệp Thành bước lên phía trước, Hàng Long kết hợp chín đạo Bát Hoang Trảm nghiền ép khiến một khoảng hư thiên sụp đổ.Thánh tử Thần Triều bị hất ra, nhưng thoáng chốc lại biến mất.Diệp Thành đứng trên hư thiên với vẻ mặt lãnh đạm, tuy Thánh tử Thần Triều biến mất nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng vị trí của ông ta.

Chương 2333: Hàng Long Bát Hoang!