Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2336: “Diệp Thành, ngươi rất mạnh”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành không tránh sao?Thấy Diệp Thành không né tránh, khán giả đều kinh hãi thót tim.Keng!AdvertisementTất cả chỉ trong chớp nhoáng, một kiếm của Thánh tử Thần Triều đâm thẳng vào đầu mày của Diệp Thành không lệch chút nào.Tuy nhiên điều khiến mọi người kinh ngạc là nhát kiếm tuyệt sát bá đạo của Thánh tử Thần Triều lại không phá được phòng ngự của Diệp Thành, mũi kiếm chỉ đâm được vào đầu mày của Diệp Thành hơn nửa tấc rồi không thể đâm thêm được nữa.Shh…!Cảnh này khiến những người theo dõi trận chiến đều hít vào một hơi khí lạnh.Giờ phút này họ mới thực sự hiểu được vì sao Diệp Thành không tránh đi, bởi vì hắn đã biết Thánh tử Thần Triều không thể phá vỡ phòng ngự của mình.Người ngạc nhiên nhất chính là Thánh tử Thần Triều, trong mắt là vẻ khó tin, ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng một kiếm tuyệt sát của mình lại chẳng là gì trong mắt Diệp Thành như thế, đến phòng ngự của hắn cũng chưa từng bị phá vỡ.“Không mượn sức mạnh của bản thể Thần Huyền Phong thì ông còn kém xa lắm”, Diệp Thành lên tiếng, hắn nhìn chằm chằm bóng đen do Thánh tử Thần Triều hình thành, nói chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào đôi mắt u tịch chết chóc của ông ta.Nghe được lời này, hai mắt Thánh tử Thần Triều chợt nheo lại.Lời này của Diệp Thành mang quá nhiều ý nghĩa sâu xa, một câu ‘bản thể Thần Huyền Phong’ đã tiết lộ rất nhiều bí mật.“Hắn đã biết mình là đạo thân của Thần Vương từ trước rồi sao?”, Thánh tử Thần Triều nhíu mày, đây là điều ông ta chưa bao giờ nghĩ tới.Đúng thế, lần trước khi tới Nam Sở tuyên chiến với Diệp Thành là ông ta đang có chín phần sức chiến đấu của Thần Huyền Phong.Mà lần này cho tới bây giờ ông ta vẫn chưa mượn sức mạnh của bản thể, nếu không một kiếm lúc trước đã đủ đâm xuyên đầu Diệp Thành rồi.Ầm!Mọi thứ vẫn diễn ra nhanh chóng, hư thiên trong bán kính một nghìn mét bỗng chốc sụp đổ.Ngoại đạo pháp tướng Hỗn Độn Thế Giới của Diệp Thành xuất hiện trong thoáng chốc, nghiền ép hư thiên, lại hất văng Thánh tử Thần Triều một lần nữa.Rầm! Rầm! Rầm!Thánh tử Thần Triều bị đẩy lùi, mỗi bước lùi lại đều khiến hư thiên rung lên.Mà lúc này người ông ta không còn giống bóng đen nữa mà là một bóng người mặc áo bào đen, đeo mặt nạ đen, toàn thân có khí màu đen bao quanh, trong mỗi làn khí đen dường như có tia chớp ẩn hiện.“Muốn xem Thiên Chiếu của ta, chút sức chiến đấu này của ông vẫn chưa đủ”, Diệp Thành từng bước tiến tới, nhìn thẳng vào Thánh tử Thần Triều.“Diệp Thành, ngươi rất mạnh”, Thánh tử Thần Triều chế nhạo.“Sao? Không mượn sức mạnh của ông ấy thì không dùng được Phi Lôi Thần Quyết à?”, Diệp Thành ung dung cất bước, vẻ mặt bình thản, nói chính xác hơn là hắn không hề đề cao Thánh tử Thần Triều, đây chính là sự tự tin mạnh mẽ của hắn.“Ngươi khiến ta rất ngạc nhiên đấy”, mắt Thánh tử Thần Triều gần như híp thành một đường, ông ta chắc chắn Diệp Thành đã biết bí mật của mình.Đột nhiên một đạo u mang thô cứng phóng ra từ trên đỉnh đầu ông ta, đập vào hư thiên tạo thành một cái hố lớn.

Diệp Thành không tránh sao?

Thấy Diệp Thành không né tránh, khán giả đều kinh hãi thót tim.

Keng!

Advertisement

Tất cả chỉ trong chớp nhoáng, một kiếm của Thánh tử Thần Triều đâm thẳng vào đầu mày của Diệp Thành không lệch chút nào.

Tuy nhiên điều khiến mọi người kinh ngạc là nhát kiếm tuyệt sát bá đạo của Thánh tử Thần Triều lại không phá được phòng ngự của Diệp Thành, mũi kiếm chỉ đâm được vào đầu mày của Diệp Thành hơn nửa tấc rồi không thể đâm thêm được nữa.

Shh…!

Cảnh này khiến những người theo dõi trận chiến đều hít vào một hơi khí lạnh.

Giờ phút này họ mới thực sự hiểu được vì sao Diệp Thành không tránh đi, bởi vì hắn đã biết Thánh tử Thần Triều không thể phá vỡ phòng ngự của mình.

Người ngạc nhiên nhất chính là Thánh tử Thần Triều, trong mắt là vẻ khó tin, ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng một kiếm tuyệt sát của mình lại chẳng là gì trong mắt Diệp Thành như thế, đến phòng ngự của hắn cũng chưa từng bị phá vỡ.

“Không mượn sức mạnh của bản thể Thần Huyền Phong thì ông còn kém xa lắm”, Diệp Thành lên tiếng, hắn nhìn chằm chằm bóng đen do Thánh tử Thần Triều hình thành, nói chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào đôi mắt u tịch chết chóc của ông ta.

Nghe được lời này, hai mắt Thánh tử Thần Triều chợt nheo lại.

Lời này của Diệp Thành mang quá nhiều ý nghĩa sâu xa, một câu ‘bản thể Thần Huyền Phong’ đã tiết lộ rất nhiều bí mật.

“Hắn đã biết mình là đạo thân của Thần Vương từ trước rồi sao?”, Thánh tử Thần Triều nhíu mày, đây là điều ông ta chưa bao giờ nghĩ tới.

Đúng thế, lần trước khi tới Nam Sở tuyên chiến với Diệp Thành là ông ta đang có chín phần sức chiến đấu của Thần Huyền Phong.

Mà lần này cho tới bây giờ ông ta vẫn chưa mượn sức mạnh của bản thể, nếu không một kiếm lúc trước đã đủ đâm xuyên đầu Diệp Thành rồi.

Ầm!

Mọi thứ vẫn diễn ra nhanh chóng, hư thiên trong bán kính một nghìn mét bỗng chốc sụp đổ.

Ngoại đạo pháp tướng Hỗn Độn Thế Giới của Diệp Thành xuất hiện trong thoáng chốc, nghiền ép hư thiên, lại hất văng Thánh tử Thần Triều một lần nữa.

Rầm! Rầm! Rầm!

Thánh tử Thần Triều bị đẩy lùi, mỗi bước lùi lại đều khiến hư thiên rung lên.

Mà lúc này người ông ta không còn giống bóng đen nữa mà là một bóng người mặc áo bào đen, đeo mặt nạ đen, toàn thân có khí màu đen bao quanh, trong mỗi làn khí đen dường như có tia chớp ẩn hiện.

“Muốn xem Thiên Chiếu của ta, chút sức chiến đấu này của ông vẫn chưa đủ”, Diệp Thành từng bước tiến tới, nhìn thẳng vào Thánh tử Thần Triều.

“Diệp Thành, ngươi rất mạnh”, Thánh tử Thần Triều chế nhạo.

“Sao? Không mượn sức mạnh của ông ấy thì không dùng được Phi Lôi Thần Quyết à?”, Diệp Thành ung dung cất bước, vẻ mặt bình thản, nói chính xác hơn là hắn không hề đề cao Thánh tử Thần Triều, đây chính là sự tự tin mạnh mẽ của hắn.

“Ngươi khiến ta rất ngạc nhiên đấy”, mắt Thánh tử Thần Triều gần như híp thành một đường, ông ta chắc chắn Diệp Thành đã biết bí mật của mình.

Đột nhiên một đạo u mang thô cứng phóng ra từ trên đỉnh đầu ông ta, đập vào hư thiên tạo thành một cái hố lớn.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành không tránh sao?Thấy Diệp Thành không né tránh, khán giả đều kinh hãi thót tim.Keng!AdvertisementTất cả chỉ trong chớp nhoáng, một kiếm của Thánh tử Thần Triều đâm thẳng vào đầu mày của Diệp Thành không lệch chút nào.Tuy nhiên điều khiến mọi người kinh ngạc là nhát kiếm tuyệt sát bá đạo của Thánh tử Thần Triều lại không phá được phòng ngự của Diệp Thành, mũi kiếm chỉ đâm được vào đầu mày của Diệp Thành hơn nửa tấc rồi không thể đâm thêm được nữa.Shh…!Cảnh này khiến những người theo dõi trận chiến đều hít vào một hơi khí lạnh.Giờ phút này họ mới thực sự hiểu được vì sao Diệp Thành không tránh đi, bởi vì hắn đã biết Thánh tử Thần Triều không thể phá vỡ phòng ngự của mình.Người ngạc nhiên nhất chính là Thánh tử Thần Triều, trong mắt là vẻ khó tin, ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng một kiếm tuyệt sát của mình lại chẳng là gì trong mắt Diệp Thành như thế, đến phòng ngự của hắn cũng chưa từng bị phá vỡ.“Không mượn sức mạnh của bản thể Thần Huyền Phong thì ông còn kém xa lắm”, Diệp Thành lên tiếng, hắn nhìn chằm chằm bóng đen do Thánh tử Thần Triều hình thành, nói chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào đôi mắt u tịch chết chóc của ông ta.Nghe được lời này, hai mắt Thánh tử Thần Triều chợt nheo lại.Lời này của Diệp Thành mang quá nhiều ý nghĩa sâu xa, một câu ‘bản thể Thần Huyền Phong’ đã tiết lộ rất nhiều bí mật.“Hắn đã biết mình là đạo thân của Thần Vương từ trước rồi sao?”, Thánh tử Thần Triều nhíu mày, đây là điều ông ta chưa bao giờ nghĩ tới.Đúng thế, lần trước khi tới Nam Sở tuyên chiến với Diệp Thành là ông ta đang có chín phần sức chiến đấu của Thần Huyền Phong.Mà lần này cho tới bây giờ ông ta vẫn chưa mượn sức mạnh của bản thể, nếu không một kiếm lúc trước đã đủ đâm xuyên đầu Diệp Thành rồi.Ầm!Mọi thứ vẫn diễn ra nhanh chóng, hư thiên trong bán kính một nghìn mét bỗng chốc sụp đổ.Ngoại đạo pháp tướng Hỗn Độn Thế Giới của Diệp Thành xuất hiện trong thoáng chốc, nghiền ép hư thiên, lại hất văng Thánh tử Thần Triều một lần nữa.Rầm! Rầm! Rầm!Thánh tử Thần Triều bị đẩy lùi, mỗi bước lùi lại đều khiến hư thiên rung lên.Mà lúc này người ông ta không còn giống bóng đen nữa mà là một bóng người mặc áo bào đen, đeo mặt nạ đen, toàn thân có khí màu đen bao quanh, trong mỗi làn khí đen dường như có tia chớp ẩn hiện.“Muốn xem Thiên Chiếu của ta, chút sức chiến đấu này của ông vẫn chưa đủ”, Diệp Thành từng bước tiến tới, nhìn thẳng vào Thánh tử Thần Triều.“Diệp Thành, ngươi rất mạnh”, Thánh tử Thần Triều chế nhạo.“Sao? Không mượn sức mạnh của ông ấy thì không dùng được Phi Lôi Thần Quyết à?”, Diệp Thành ung dung cất bước, vẻ mặt bình thản, nói chính xác hơn là hắn không hề đề cao Thánh tử Thần Triều, đây chính là sự tự tin mạnh mẽ của hắn.“Ngươi khiến ta rất ngạc nhiên đấy”, mắt Thánh tử Thần Triều gần như híp thành một đường, ông ta chắc chắn Diệp Thành đã biết bí mật của mình.Đột nhiên một đạo u mang thô cứng phóng ra từ trên đỉnh đầu ông ta, đập vào hư thiên tạo thành một cái hố lớn.

Chương 2336: “Diệp Thành, ngươi rất mạnh”