“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2344: “Mẹ kiếp, loạn thật rồi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thánh Tử Thần Triều vẫn ở thế yếu, cơ thể không ngừng bị đâm xuyên ngã khỏi hư thiên.Rắc!Sau khi ông ta ngã xuống, lớp mặt nạ mà ông ta mang theo cũng nứt lìa, khuôn mặt góc cạnh hiện lên trong tầm mắt của tất cả mọi người.AdvertisementĐây…!Nhìn thấy khuôn mặt của Thánh Tử Thần Triều, liệt đại chư vương, hậu duệ của các vị hoàng, Thái Hư Cổ Long và cả Diệp Thành…đều thẫn thờ.Rầm!Thánh Tử Thần Triều ngã xuống, tạo ra một lỗ hổng lớn trên đại địa.Thế nhưng thiên địa lại chìm bào bầu không khí u tịch đến chết chóc.Tất cả mọi người nhìn khuôn mặt của Thánh Tử mà thẫn thờ, hồi lâu không phản ứng lại.Hiện trường lúc này chỉ có một người vẻ mặt vẫn hết sức thản nhiên, đó chính là Thiên Thương Nguyệt.Ở Đại Sở này, từ thời Sở Hoàng cho tới bây , người từng nhìn thấy chân dung thật của Thần Huyền Phong cũng chỉ có một mình cô ta, đến cả Sở Hoàng, Nguyệt Hoàng, liệt đại các vị Hoàng của Đại Sở, liệt đại chư Vương của Đại Sở cũng chưa từng biết đến.Thánh Tử Thần Triều đã là đạo thân của Thần Huyền Phong, đương nhiên trông cũng giống hệt với Thần Huyền Phong.Về điểm này thì cô đã biết Thánh Tử Thần Triều chính là đạo thân của Thần Huyền Phong từ lâu rồi.“Thần Huyền Phong cái thế mà trông thế này sao?”, Ma Vương Quỳ Vũ Cương là người đầu tiên phản ứng lại, ông ta ngỡ ngàng nhìn Thánh Tử, đôi mắt ma ấy lại quay sang nhìn Diệp Thành với vẻ mặt khó tin.Không chỉ ông ta mà những người khác như Yêu Vương, Huyết Vương cũng vậy, đến cả U Minh Diêm La Vương với đôi mắt sâu thẳm ấy mà cũng phải thẫn thờ vặn cổ, tất cả đều đổ dồn mắt nhìn Diệp Thành.Vẻ mặt của bọn họ rất kì quái.Thần Vương Thần Huyền Phong chính là đại địch mà bọn họ công nhận, bọn họ không biết đã đấu trí bao năm tháng nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ thấy chân dung thực sự của Thần Huyền Phong.Không ngờ đạo thân của ông ta lại trông giống hệt với Thánh Chủ Thiên Đình Diệp Thành.“Chuyện…chuyện gì đây?”, khi tất cả phản ứng lại thì mặt mày ai nấy đều vô cùng ngỡ ngàn.“Mẹ kiếp, loạn thật rồi”, Thái Hư Cổ Long day trán, vẻ mặt vô cùng kì lạ.Nếu nói về người có vẻ mặt đặc sắc nhất thì phải kể đến Diệp Thành.Nếu không phải mặt nạ mà Thánh Tử Thần Triều mang bị vỡ thì hắn cũng không biết trên đời còn có chuyện thế này, khuôn mặt giống y hệt nhau, sao lại có thể như thế được?Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, cơ thể của Thánh Tử Thần Triều hoá thành tàn tro bay đi.Sau khi ông ta bay đi thì ánh mắt của những người xung quanh nhất loạt nhìn Diệp Thành.Thiên địa im ắng đến lạ thường, đến cả những lão bối tu sĩ trước đó rời đi cũng lập tức quay lại, vẻ mặt ngơ ngác nhìn Diệp Thành.
Thánh Tử Thần Triều vẫn ở thế yếu, cơ thể không ngừng bị đâm xuyên ngã khỏi hư thiên.
Rắc!
Sau khi ông ta ngã xuống, lớp mặt nạ mà ông ta mang theo cũng nứt lìa, khuôn mặt góc cạnh hiện lên trong tầm mắt của tất cả mọi người.
Advertisement
Đây…!
Nhìn thấy khuôn mặt của Thánh Tử Thần Triều, liệt đại chư vương, hậu duệ của các vị hoàng, Thái Hư Cổ Long và cả Diệp Thành…đều thẫn thờ.
Rầm!
Thánh Tử Thần Triều ngã xuống, tạo ra một lỗ hổng lớn trên đại địa.
Thế nhưng thiên địa lại chìm bào bầu không khí u tịch đến chết chóc.
Tất cả mọi người nhìn khuôn mặt của Thánh Tử mà thẫn thờ, hồi lâu không phản ứng lại.
Hiện trường lúc này chỉ có một người vẻ mặt vẫn hết sức thản nhiên, đó chính là Thiên Thương Nguyệt.
Ở Đại Sở này, từ thời Sở Hoàng cho tới bây , người từng nhìn thấy chân dung thật của Thần Huyền Phong cũng chỉ có một mình cô ta, đến cả Sở Hoàng, Nguyệt Hoàng, liệt đại các vị Hoàng của Đại Sở, liệt đại chư Vương của Đại Sở cũng chưa từng biết đến.
Thánh Tử Thần Triều đã là đạo thân của Thần Huyền Phong, đương nhiên trông cũng giống hệt với Thần Huyền Phong.
Về điểm này thì cô đã biết Thánh Tử Thần Triều chính là đạo thân của Thần Huyền Phong từ lâu rồi.
“Thần Huyền Phong cái thế mà trông thế này sao?”, Ma Vương Quỳ Vũ Cương là người đầu tiên phản ứng lại, ông ta ngỡ ngàng nhìn Thánh Tử, đôi mắt ma ấy lại quay sang nhìn Diệp Thành với vẻ mặt khó tin.
Không chỉ ông ta mà những người khác như Yêu Vương, Huyết Vương cũng vậy, đến cả U Minh Diêm La Vương với đôi mắt sâu thẳm ấy mà cũng phải thẫn thờ vặn cổ, tất cả đều đổ dồn mắt nhìn Diệp Thành.
Vẻ mặt của bọn họ rất kì quái.
Thần Vương Thần Huyền Phong chính là đại địch mà bọn họ công nhận, bọn họ không biết đã đấu trí bao năm tháng nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ thấy chân dung thực sự của Thần Huyền Phong.
Không ngờ đạo thân của ông ta lại trông giống hệt với Thánh Chủ Thiên Đình Diệp Thành.
“Chuyện…chuyện gì đây?”, khi tất cả phản ứng lại thì mặt mày ai nấy đều vô cùng ngỡ ngàn.
“Mẹ kiếp, loạn thật rồi”, Thái Hư Cổ Long day trán, vẻ mặt vô cùng kì lạ.
Nếu nói về người có vẻ mặt đặc sắc nhất thì phải kể đến Diệp Thành.
Nếu không phải mặt nạ mà Thánh Tử Thần Triều mang bị vỡ thì hắn cũng không biết trên đời còn có chuyện thế này, khuôn mặt giống y hệt nhau, sao lại có thể như thế được?
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, cơ thể của Thánh Tử Thần Triều hoá thành tàn tro bay đi.
Sau khi ông ta bay đi thì ánh mắt của những người xung quanh nhất loạt nhìn Diệp Thành.
Thiên địa im ắng đến lạ thường, đến cả những lão bối tu sĩ trước đó rời đi cũng lập tức quay lại, vẻ mặt ngơ ngác nhìn Diệp Thành.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thánh Tử Thần Triều vẫn ở thế yếu, cơ thể không ngừng bị đâm xuyên ngã khỏi hư thiên.Rắc!Sau khi ông ta ngã xuống, lớp mặt nạ mà ông ta mang theo cũng nứt lìa, khuôn mặt góc cạnh hiện lên trong tầm mắt của tất cả mọi người.AdvertisementĐây…!Nhìn thấy khuôn mặt của Thánh Tử Thần Triều, liệt đại chư vương, hậu duệ của các vị hoàng, Thái Hư Cổ Long và cả Diệp Thành…đều thẫn thờ.Rầm!Thánh Tử Thần Triều ngã xuống, tạo ra một lỗ hổng lớn trên đại địa.Thế nhưng thiên địa lại chìm bào bầu không khí u tịch đến chết chóc.Tất cả mọi người nhìn khuôn mặt của Thánh Tử mà thẫn thờ, hồi lâu không phản ứng lại.Hiện trường lúc này chỉ có một người vẻ mặt vẫn hết sức thản nhiên, đó chính là Thiên Thương Nguyệt.Ở Đại Sở này, từ thời Sở Hoàng cho tới bây , người từng nhìn thấy chân dung thật của Thần Huyền Phong cũng chỉ có một mình cô ta, đến cả Sở Hoàng, Nguyệt Hoàng, liệt đại các vị Hoàng của Đại Sở, liệt đại chư Vương của Đại Sở cũng chưa từng biết đến.Thánh Tử Thần Triều đã là đạo thân của Thần Huyền Phong, đương nhiên trông cũng giống hệt với Thần Huyền Phong.Về điểm này thì cô đã biết Thánh Tử Thần Triều chính là đạo thân của Thần Huyền Phong từ lâu rồi.“Thần Huyền Phong cái thế mà trông thế này sao?”, Ma Vương Quỳ Vũ Cương là người đầu tiên phản ứng lại, ông ta ngỡ ngàng nhìn Thánh Tử, đôi mắt ma ấy lại quay sang nhìn Diệp Thành với vẻ mặt khó tin.Không chỉ ông ta mà những người khác như Yêu Vương, Huyết Vương cũng vậy, đến cả U Minh Diêm La Vương với đôi mắt sâu thẳm ấy mà cũng phải thẫn thờ vặn cổ, tất cả đều đổ dồn mắt nhìn Diệp Thành.Vẻ mặt của bọn họ rất kì quái.Thần Vương Thần Huyền Phong chính là đại địch mà bọn họ công nhận, bọn họ không biết đã đấu trí bao năm tháng nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ thấy chân dung thực sự của Thần Huyền Phong.Không ngờ đạo thân của ông ta lại trông giống hệt với Thánh Chủ Thiên Đình Diệp Thành.“Chuyện…chuyện gì đây?”, khi tất cả phản ứng lại thì mặt mày ai nấy đều vô cùng ngỡ ngàn.“Mẹ kiếp, loạn thật rồi”, Thái Hư Cổ Long day trán, vẻ mặt vô cùng kì lạ.Nếu nói về người có vẻ mặt đặc sắc nhất thì phải kể đến Diệp Thành.Nếu không phải mặt nạ mà Thánh Tử Thần Triều mang bị vỡ thì hắn cũng không biết trên đời còn có chuyện thế này, khuôn mặt giống y hệt nhau, sao lại có thể như thế được?Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, cơ thể của Thánh Tử Thần Triều hoá thành tàn tro bay đi.Sau khi ông ta bay đi thì ánh mắt của những người xung quanh nhất loạt nhìn Diệp Thành.Thiên địa im ắng đến lạ thường, đến cả những lão bối tu sĩ trước đó rời đi cũng lập tức quay lại, vẻ mặt ngơ ngác nhìn Diệp Thành.