Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2346: Mẹ kiếp, đúng là hung hãn!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái mở ra.Đột nhiên, bàn tay đang giáng xuống kia có ngọn lửa màu đen bùng lên.AdvertisementThế nhưng điều khiến Diệp Thành phải bất ngờ đó là thiên chiếu hoả diệm kéo dài không tới ba giây đã tắt ngúm.“Thần thông mạnh quá”, Thái Hư Cổ Long nheo mắt nhìn tứ phương, hi vọng có thể tìm thấy người thi triển thuật.“Hoang Cổ Thánh Thể, trời cao phải diệt ngươi”, trong hư vô tiếp tục vang lên giọng nói uy nghiêm mà lạnh lùng này.Lòng bàn tay đang giáng xuống kia còn có vòng xoáy hỗn độn xuất hiện với sức thôn tính mạnh mẽ giống như thể muốn nuốt chửng mọi vật trên thế gian, bất cứ sinh linh nào trước mặt nó đều như thể không có sức chống lại.A…A…!Không lâu sau đó, tiếng thét khủng khiếp hình thành nên cả làn sóng, rất nhiều tu sĩ còn đang ngỡ ngàng đã bị hút vào vòng xoáy, cơ thể còn chưa bị hút vào trong nhưng đã hoá thành tàn tro.Trốn đi!Thấy vậy, rất nhiều người bỏ chạy tán loạn, bàn tay kia quá dị thường, vòng xoáy hỗn độn trong lòng bàn tay ấy thật sự khiến người ta phải sợ hãi.Giả thần giả quỷ!Diệp Thành hắng giọng, hắn không lùi mà tiến, giống như một đạo kim mang cái thế xuyên vào vân tiêu, không cần vòng xoáy hỗn độn kia hút vào mà hắn tự sát phạt vào trong.Sau khi Diệp Thành sát phạt vào trong, vòng xoáy hỗn độn trong lòng bàn tay kia mới khép lại, bàn tay giáng từ trên trời xuống như hoàn thành sứ mệnh, không ngừng thu về hư thiên.Chết đi! Chết đi!Thấy bàn tay kia thu về, Thị Huyết Diêm La và Phệ Hồn Vương cùng Yêu Vương, Huyết Vương mặt mày tôi độc thấy rõ, những kẻ có thù oán với Diệp Thành đều cười như ác ma.Rầm!Thế nhưng khi bọ họ đang bật cười thì trong bàn tày kia lại vang lên tiếng động dữ dội.Rầm! Đoàng!Tiếp đó, tiếng động này liên tiếp vang lên hết sức chói tai, bàn ta kia mặc dù nuốt chửng Diệp Thành nhưng bên trong đó lại không ngừng vang lên tiếng động.Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn, mặc dù Diệp Thành sát phạt vào trong nhưng rõ ràng hắn vẫn còn sống để ra ngoài, lúc này hắn đang làm loạn trong đó, xem ra động tĩnh cũng không vừa.Mở! Mở cho ta!Diệp Thành hằn lên như tiếng sấm rền vang chấn động đất trời.Hắn quả thực đang làm loạn bên trong bàn tay kia, từng chưởng từng chưởng đánh ra tạo thành lỗ hổng trong bàn tay đó.Mẹ kiếp, đúng là hung hãn!

Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái mở ra.

Đột nhiên, bàn tay đang giáng xuống kia có ngọn lửa màu đen bùng lên.

Advertisement

Thế nhưng điều khiến Diệp Thành phải bất ngờ đó là thiên chiếu hoả diệm kéo dài không tới ba giây đã tắt ngúm.

“Thần thông mạnh quá”, Thái Hư Cổ Long nheo mắt nhìn tứ phương, hi vọng có thể tìm thấy người thi triển thuật.

“Hoang Cổ Thánh Thể, trời cao phải diệt ngươi”, trong hư vô tiếp tục vang lên giọng nói uy nghiêm mà lạnh lùng này.

Lòng bàn tay đang giáng xuống kia còn có vòng xoáy hỗn độn xuất hiện với sức thôn tính mạnh mẽ giống như thể muốn nuốt chửng mọi vật trên thế gian, bất cứ sinh linh nào trước mặt nó đều như thể không có sức chống lại.

A…A…!

Không lâu sau đó, tiếng thét khủng khiếp hình thành nên cả làn sóng, rất nhiều tu sĩ còn đang ngỡ ngàng đã bị hút vào vòng xoáy, cơ thể còn chưa bị hút vào trong nhưng đã hoá thành tàn tro.

Trốn đi!

Thấy vậy, rất nhiều người bỏ chạy tán loạn, bàn tay kia quá dị thường, vòng xoáy hỗn độn trong lòng bàn tay ấy thật sự khiến người ta phải sợ hãi.

Giả thần giả quỷ!

Diệp Thành hắng giọng, hắn không lùi mà tiến, giống như một đạo kim mang cái thế xuyên vào vân tiêu, không cần vòng xoáy hỗn độn kia hút vào mà hắn tự sát phạt vào trong.

Sau khi Diệp Thành sát phạt vào trong, vòng xoáy hỗn độn trong lòng bàn tay kia mới khép lại, bàn tay giáng từ trên trời xuống như hoàn thành sứ mệnh, không ngừng thu về hư thiên.

Chết đi! Chết đi!

Thấy bàn tay kia thu về, Thị Huyết Diêm La và Phệ Hồn Vương cùng Yêu Vương, Huyết Vương mặt mày tôi độc thấy rõ, những kẻ có thù oán với Diệp Thành đều cười như ác ma.

Rầm!

Thế nhưng khi bọ họ đang bật cười thì trong bàn tày kia lại vang lên tiếng động dữ dội.

Rầm! Đoàng!

Tiếp đó, tiếng động này liên tiếp vang lên hết sức chói tai, bàn ta kia mặc dù nuốt chửng Diệp Thành nhưng bên trong đó lại không ngừng vang lên tiếng động.

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn, mặc dù Diệp Thành sát phạt vào trong nhưng rõ ràng hắn vẫn còn sống để ra ngoài, lúc này hắn đang làm loạn trong đó, xem ra động tĩnh cũng không vừa.

Mở! Mở cho ta!

Diệp Thành hằn lên như tiếng sấm rền vang chấn động đất trời.

Hắn quả thực đang làm loạn bên trong bàn tay kia, từng chưởng từng chưởng đánh ra tạo thành lỗ hổng trong bàn tay đó.

Mẹ kiếp, đúng là hung hãn!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái mở ra.Đột nhiên, bàn tay đang giáng xuống kia có ngọn lửa màu đen bùng lên.AdvertisementThế nhưng điều khiến Diệp Thành phải bất ngờ đó là thiên chiếu hoả diệm kéo dài không tới ba giây đã tắt ngúm.“Thần thông mạnh quá”, Thái Hư Cổ Long nheo mắt nhìn tứ phương, hi vọng có thể tìm thấy người thi triển thuật.“Hoang Cổ Thánh Thể, trời cao phải diệt ngươi”, trong hư vô tiếp tục vang lên giọng nói uy nghiêm mà lạnh lùng này.Lòng bàn tay đang giáng xuống kia còn có vòng xoáy hỗn độn xuất hiện với sức thôn tính mạnh mẽ giống như thể muốn nuốt chửng mọi vật trên thế gian, bất cứ sinh linh nào trước mặt nó đều như thể không có sức chống lại.A…A…!Không lâu sau đó, tiếng thét khủng khiếp hình thành nên cả làn sóng, rất nhiều tu sĩ còn đang ngỡ ngàng đã bị hút vào vòng xoáy, cơ thể còn chưa bị hút vào trong nhưng đã hoá thành tàn tro.Trốn đi!Thấy vậy, rất nhiều người bỏ chạy tán loạn, bàn tay kia quá dị thường, vòng xoáy hỗn độn trong lòng bàn tay ấy thật sự khiến người ta phải sợ hãi.Giả thần giả quỷ!Diệp Thành hắng giọng, hắn không lùi mà tiến, giống như một đạo kim mang cái thế xuyên vào vân tiêu, không cần vòng xoáy hỗn độn kia hút vào mà hắn tự sát phạt vào trong.Sau khi Diệp Thành sát phạt vào trong, vòng xoáy hỗn độn trong lòng bàn tay kia mới khép lại, bàn tay giáng từ trên trời xuống như hoàn thành sứ mệnh, không ngừng thu về hư thiên.Chết đi! Chết đi!Thấy bàn tay kia thu về, Thị Huyết Diêm La và Phệ Hồn Vương cùng Yêu Vương, Huyết Vương mặt mày tôi độc thấy rõ, những kẻ có thù oán với Diệp Thành đều cười như ác ma.Rầm!Thế nhưng khi bọ họ đang bật cười thì trong bàn tày kia lại vang lên tiếng động dữ dội.Rầm! Đoàng!Tiếp đó, tiếng động này liên tiếp vang lên hết sức chói tai, bàn ta kia mặc dù nuốt chửng Diệp Thành nhưng bên trong đó lại không ngừng vang lên tiếng động.Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn, mặc dù Diệp Thành sát phạt vào trong nhưng rõ ràng hắn vẫn còn sống để ra ngoài, lúc này hắn đang làm loạn trong đó, xem ra động tĩnh cũng không vừa.Mở! Mở cho ta!Diệp Thành hằn lên như tiếng sấm rền vang chấn động đất trời.Hắn quả thực đang làm loạn bên trong bàn tay kia, từng chưởng từng chưởng đánh ra tạo thành lỗ hổng trong bàn tay đó.Mẹ kiếp, đúng là hung hãn!

Chương 2346: Mẹ kiếp, đúng là hung hãn!