Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2357: Kẻ nào cản ta, kẻ đó phải chết!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhìn từ xa thì thấy đó là một Phong Tướng Đài khổng lồ có khắc đầy phù văn cổ, là một trận đài cổ xưa.Trên Phong Tướng Đài, Thị Huyết Diêm La tay cầm sát kiếm không ngừng chỉ khắp các hướng, theo mệnh lệnh của ông ta, mấy trăm hư thiên tuyệt sát trận đều phóng ra thần mang, hậu duệ các hoàng đế, đại quân Thiên Đình lần lượt hoá thành huyết vụ.Thị Huyết Diêm La!AdvertisementDiệp Thành cầm Huyết Linh Thần Đao xông vào chiến trường đẫm máu, lao thẳng về một phía như một tia thần mang màu vàng.Thứ có lực sát thương lớn nhất trong cuộc chiến giữa các tu sĩ là hư thiên tuyệt sát trận, uy lực của nó lớn đến mức Diệp Thành cũng không dám tay không chống lại, mỗi lần hắn đều dùng thân pháp huyền diệu để né tránh, nhưng không phải ai cũng có thể tránh được tuyệt sát của hư thiên sát trận như hắn.Hửm?Cảm thấy có ai đó đang nhìn mình chằm chằm, Thị Huyết Diêm La vô thức quay đầu lại.Khi nhìn thấy Diệp Thành đang phóng tới như một tia kinh mang màu vàng thì người ông ta run rẩy kịch liệt, nỗi sợ hãi từ sâu trong tâm hồn dâng lên.“Nhắm vào Diệp Thành, giết cho ta!”Ông ta điên cuồng gào thét, sát kiếm huyết sắc chỉ thẳng vào Diệp Thành, ông ta quá rõ sức chiến đấu của hắn, khi hắn tới trước mặt thì chẳng ai có thể ngăn được bước chân của hắn, năm xưa giữa đại quân mấy triệu tu sĩ mà hắn vẫn giết được Huyết Tôn chứ nói gì bây giờ.Ù! Ù! Ù!Hàng trăm hư thiên tuyệt sát trận đồng loạt xoay chuyển, quét ra thần mang huỷ diệt thiên địa.Diệp Thành cười khẩy, một bước Thúc Địa Thành Thốn tránh được tuyệt sát của hư thiên sát trận, đi thêm vài bước nữa rồi hắn biến mất.Thấy Diệp Thành biến mất, hai chân Thị Huyết Diêm La không khỏi run lên, ông ta đã bị Diệp Thành để mắt tới, bây giờ lại không thấy bóng dáng hắn đâu, nguy hiểm không biết rõ này khiến ông ta cảm thấy sợ hãi.Về phần Diệp Thành, lúc này hắn đang di chuyển trong hố đen không gian.Sau khi tìm chuẩn vị trí, tính xong khoảng cách, hắn lại xông ra, một tu sĩ điều khiển hư thiên sát trận đã bị một đao của hắn chém chết.Giết, giết cho ta!Thấy Diệp Thành xuất hiện, Thị Huyết Diêm La vội vàng giơ sát kiếm chỉ vào hắn.Kẻ nào cản ta, kẻ đó phải chết!Diệp Thành cầm Huyết Linh Thần Đao trong tay, bước đi trên ác sát huyết hải, bầu trời sao lơ lửng trên đầu, hắn lao thẳng về phía Phong Tướng Đài.Phụt! Phụt! Phụt!Tay giơ lên đao hạ xuống, mỗi lần hắn vung Huyết Linh Thần Đao lên đều sẽ có từng nhóm người hoá thành huyết vụ, Phong Tướng Đài cao gần nghìn trượng, mỗi bước một bậc thang, Diệp Thành đi một bước vung một đao, sau lưng hắn chất đầy thi thể, máu tươi nhuộm đỏ cả Phong Tướng Đài khổng lồ.

Nhìn từ xa thì thấy đó là một Phong Tướng Đài khổng lồ có khắc đầy phù văn cổ, là một trận đài cổ xưa.

Trên Phong Tướng Đài, Thị Huyết Diêm La tay cầm sát kiếm không ngừng chỉ khắp các hướng, theo mệnh lệnh của ông ta, mấy trăm hư thiên tuyệt sát trận đều phóng ra thần mang, hậu duệ các hoàng đế, đại quân Thiên Đình lần lượt hoá thành huyết vụ.

Thị Huyết Diêm La!

Advertisement

Diệp Thành cầm Huyết Linh Thần Đao xông vào chiến trường đẫm máu, lao thẳng về một phía như một tia thần mang màu vàng.

Thứ có lực sát thương lớn nhất trong cuộc chiến giữa các tu sĩ là hư thiên tuyệt sát trận, uy lực của nó lớn đến mức Diệp Thành cũng không dám tay không chống lại, mỗi lần hắn đều dùng thân pháp huyền diệu để né tránh, nhưng không phải ai cũng có thể tránh được tuyệt sát của hư thiên sát trận như hắn.

Hửm?

Cảm thấy có ai đó đang nhìn mình chằm chằm, Thị Huyết Diêm La vô thức quay đầu lại.

Khi nhìn thấy Diệp Thành đang phóng tới như một tia kinh mang màu vàng thì người ông ta run rẩy kịch liệt, nỗi sợ hãi từ sâu trong tâm hồn dâng lên.

“Nhắm vào Diệp Thành, giết cho ta!”

Ông ta điên cuồng gào thét, sát kiếm huyết sắc chỉ thẳng vào Diệp Thành, ông ta quá rõ sức chiến đấu của hắn, khi hắn tới trước mặt thì chẳng ai có thể ngăn được bước chân của hắn, năm xưa giữa đại quân mấy triệu tu sĩ mà hắn vẫn giết được Huyết Tôn chứ nói gì bây giờ.

Ù! Ù! Ù!

Hàng trăm hư thiên tuyệt sát trận đồng loạt xoay chuyển, quét ra thần mang huỷ diệt thiên địa.

Diệp Thành cười khẩy, một bước Thúc Địa Thành Thốn tránh được tuyệt sát của hư thiên sát trận, đi thêm vài bước nữa rồi hắn biến mất.

Thấy Diệp Thành biến mất, hai chân Thị Huyết Diêm La không khỏi run lên, ông ta đã bị Diệp Thành để mắt tới, bây giờ lại không thấy bóng dáng hắn đâu, nguy hiểm không biết rõ này khiến ông ta cảm thấy sợ hãi.

Về phần Diệp Thành, lúc này hắn đang di chuyển trong hố đen không gian.

Sau khi tìm chuẩn vị trí, tính xong khoảng cách, hắn lại xông ra, một tu sĩ điều khiển hư thiên sát trận đã bị một đao của hắn chém chết.

Giết, giết cho ta!

Thấy Diệp Thành xuất hiện, Thị Huyết Diêm La vội vàng giơ sát kiếm chỉ vào hắn.

Kẻ nào cản ta, kẻ đó phải chết!

Diệp Thành cầm Huyết Linh Thần Đao trong tay, bước đi trên ác sát huyết hải, bầu trời sao lơ lửng trên đầu, hắn lao thẳng về phía Phong Tướng Đài.

Phụt! Phụt! Phụt!

Tay giơ lên đao hạ xuống, mỗi lần hắn vung Huyết Linh Thần Đao lên đều sẽ có từng nhóm người hoá thành huyết vụ, Phong Tướng Đài cao gần nghìn trượng, mỗi bước một bậc thang, Diệp Thành đi một bước vung một đao, sau lưng hắn chất đầy thi thể, máu tươi nhuộm đỏ cả Phong Tướng Đài khổng lồ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhìn từ xa thì thấy đó là một Phong Tướng Đài khổng lồ có khắc đầy phù văn cổ, là một trận đài cổ xưa.Trên Phong Tướng Đài, Thị Huyết Diêm La tay cầm sát kiếm không ngừng chỉ khắp các hướng, theo mệnh lệnh của ông ta, mấy trăm hư thiên tuyệt sát trận đều phóng ra thần mang, hậu duệ các hoàng đế, đại quân Thiên Đình lần lượt hoá thành huyết vụ.Thị Huyết Diêm La!AdvertisementDiệp Thành cầm Huyết Linh Thần Đao xông vào chiến trường đẫm máu, lao thẳng về một phía như một tia thần mang màu vàng.Thứ có lực sát thương lớn nhất trong cuộc chiến giữa các tu sĩ là hư thiên tuyệt sát trận, uy lực của nó lớn đến mức Diệp Thành cũng không dám tay không chống lại, mỗi lần hắn đều dùng thân pháp huyền diệu để né tránh, nhưng không phải ai cũng có thể tránh được tuyệt sát của hư thiên sát trận như hắn.Hửm?Cảm thấy có ai đó đang nhìn mình chằm chằm, Thị Huyết Diêm La vô thức quay đầu lại.Khi nhìn thấy Diệp Thành đang phóng tới như một tia kinh mang màu vàng thì người ông ta run rẩy kịch liệt, nỗi sợ hãi từ sâu trong tâm hồn dâng lên.“Nhắm vào Diệp Thành, giết cho ta!”Ông ta điên cuồng gào thét, sát kiếm huyết sắc chỉ thẳng vào Diệp Thành, ông ta quá rõ sức chiến đấu của hắn, khi hắn tới trước mặt thì chẳng ai có thể ngăn được bước chân của hắn, năm xưa giữa đại quân mấy triệu tu sĩ mà hắn vẫn giết được Huyết Tôn chứ nói gì bây giờ.Ù! Ù! Ù!Hàng trăm hư thiên tuyệt sát trận đồng loạt xoay chuyển, quét ra thần mang huỷ diệt thiên địa.Diệp Thành cười khẩy, một bước Thúc Địa Thành Thốn tránh được tuyệt sát của hư thiên sát trận, đi thêm vài bước nữa rồi hắn biến mất.Thấy Diệp Thành biến mất, hai chân Thị Huyết Diêm La không khỏi run lên, ông ta đã bị Diệp Thành để mắt tới, bây giờ lại không thấy bóng dáng hắn đâu, nguy hiểm không biết rõ này khiến ông ta cảm thấy sợ hãi.Về phần Diệp Thành, lúc này hắn đang di chuyển trong hố đen không gian.Sau khi tìm chuẩn vị trí, tính xong khoảng cách, hắn lại xông ra, một tu sĩ điều khiển hư thiên sát trận đã bị một đao của hắn chém chết.Giết, giết cho ta!Thấy Diệp Thành xuất hiện, Thị Huyết Diêm La vội vàng giơ sát kiếm chỉ vào hắn.Kẻ nào cản ta, kẻ đó phải chết!Diệp Thành cầm Huyết Linh Thần Đao trong tay, bước đi trên ác sát huyết hải, bầu trời sao lơ lửng trên đầu, hắn lao thẳng về phía Phong Tướng Đài.Phụt! Phụt! Phụt!Tay giơ lên đao hạ xuống, mỗi lần hắn vung Huyết Linh Thần Đao lên đều sẽ có từng nhóm người hoá thành huyết vụ, Phong Tướng Đài cao gần nghìn trượng, mỗi bước một bậc thang, Diệp Thành đi một bước vung một đao, sau lưng hắn chất đầy thi thể, máu tươi nhuộm đỏ cả Phong Tướng Đài khổng lồ.

Chương 2357: Kẻ nào cản ta, kẻ đó phải chết!