“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2362: Đầu hàng, chúng ta đầu hàng!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Họ là những thế lực năm xưa bị áp bức phải lui về Nam Sở.Mà sau khi họ rút lui, phạm vi địa bàn và thế lực của họ đều bị chia cho các thế lực lớn khác của Bắc Sở.Bây giờ họ muốn đường đường chính chính đánh về.AdvertisementTiếp theo là Diệp Thành, hắn dẫn dắt tam tông của Thiên Đình hợp lực với hậu duệ cửu hoàng tấn công vào Trung Thông Đại Địa.Ngọn lửa chiến tranh ngay lập tức bao trùm toàn bộ Đại Sở, ba tông chín điện tám mốt môn của Thiên Đình đều ra khỏi Nam Sở, tấn công tất cả các vùng của Bắc Sở.Thuận ta thì sống, phản ta thì chết!Lời nói như vậy trở thành lời duy nhất giữa đất trời.Đây… Đây là định thống nhất Đại Sở sao?Những người xem chiến trước đó đang chạy trốn, chợt kinh hãi nhìn những bóng người di chuyển rợp trời.Đại Sở hỗn loạn cũng nên được thống nhất rồi!Các lão bối tu sĩ nhìn thấu hết tất cả những điều này, Thiên Đình quật khởi ai cũng không thể ngăn cản, chư vương các triều đại đều đã rút lui, Bắc Sở rộng lớn đã là một vùng hỗn loạn, làm sao có thể ngăn được đợt tấn công áp đảo này?Tại đây, Diệp Thành đã dẫn đại quân tam tông tới trụ sở chính của Thị Huyết Điện.Nhìn Thị Huyết Điện khổng lồ, các Thái Thượng trưởng lão của tam tông lệ nóng đảo quanh hốc mắt, khóc không thành tiếng.Thị Huyết Điện trước mặt họ là Đại Sở Huyền Tông năm xưa, tam tông nội chiến, Thị Huyết Điện nhân cơ hội trỗi dậy, chiếm mất Đại Sở Huyền Tông, ép tam tông phải dời đến Nam Sở, rút lui như rùa rụt cổ đến biên giới Đại Sở.Bây giờ, mấy nghìn năm sau đại quân tam tông đã tới đây, chuẩn bị giành lại vùng đất thuỷ tổ đã tạo dựng năm xưa, làm sao họ không kích động cho được?Thuận ta thì sống, phản ta thì chết!Diệp Thành như quân lâm Cửu Thiên, giọng nói vang dội mà uy nghiêm, vang vọng vô hạn giữa đất trời.Đầu hàng, chúng ta đầu hàng!Đại quân Thị Huyết Điện vừa trốn về đều đồng loạt giơ tay đầu hàng.Điện chủ Thị Huyết Điện của bọn họ đã bị tiêu diệt, trận chiến ở Đông Lăng Cổ Uyên, các Thái Thượng trưởng lão đã chết bảy tám phần, mấy điện chủ còn lại hầu như cũng đều chôn thân ở đó, bây giờ Thị Huyết Điện đã là rắn mất đầu, họ làm gì còn niềm tin chiến đấu nữa.Ở nơi khác, hậu duệ các hoàng đế đã càn quét rất nhiều thế lực ở Trung Thông Đại Địa, thế trận kh*ng b* này ai dám ngăn cản.Cùng lúc đó, Hạo Thiên Huyền Chấn và những người khác tấn công Bắc Chấn Thương Nguyên, càn quét nhà họ Viên và nhà Âm Dương, Mộ Vân Ngạo đánh vào Nam Yến Đại Trạch, đại quân Viêm Hoàng tấn công Tây Lăng U Cốc của Bắc Sở, càn quét thế lực ở đó…Đại quân Thiên Đình và hậu duệ cửu hoàng như gió cuốn mây tan, họ đi đến đâu kẻ thuận thì sống, kẻ phản thì chết.Đây là một con đường trải đầy xương máu, đại quân Thiên Đình và hậu duệ cửu hoàng không một chút thương hại, kẻ nào phản kháng đều bị tiêu diệt ngay, đất trời rộng lớn trải đầy huyết vụ.
Họ là những thế lực năm xưa bị áp bức phải lui về Nam Sở.
Mà sau khi họ rút lui, phạm vi địa bàn và thế lực của họ đều bị chia cho các thế lực lớn khác của Bắc Sở.
Bây giờ họ muốn đường đường chính chính đánh về.
Advertisement
Tiếp theo là Diệp Thành, hắn dẫn dắt tam tông của Thiên Đình hợp lực với hậu duệ cửu hoàng tấn công vào Trung Thông Đại Địa.
Ngọn lửa chiến tranh ngay lập tức bao trùm toàn bộ Đại Sở, ba tông chín điện tám mốt môn của Thiên Đình đều ra khỏi Nam Sở, tấn công tất cả các vùng của Bắc Sở.
Thuận ta thì sống, phản ta thì chết!
Lời nói như vậy trở thành lời duy nhất giữa đất trời.
Đây… Đây là định thống nhất Đại Sở sao?
Những người xem chiến trước đó đang chạy trốn, chợt kinh hãi nhìn những bóng người di chuyển rợp trời.
Đại Sở hỗn loạn cũng nên được thống nhất rồi!
Các lão bối tu sĩ nhìn thấu hết tất cả những điều này, Thiên Đình quật khởi ai cũng không thể ngăn cản, chư vương các triều đại đều đã rút lui, Bắc Sở rộng lớn đã là một vùng hỗn loạn, làm sao có thể ngăn được đợt tấn công áp đảo này?
Tại đây, Diệp Thành đã dẫn đại quân tam tông tới trụ sở chính của Thị Huyết Điện.
Nhìn Thị Huyết Điện khổng lồ, các Thái Thượng trưởng lão của tam tông lệ nóng đảo quanh hốc mắt, khóc không thành tiếng.
Thị Huyết Điện trước mặt họ là Đại Sở Huyền Tông năm xưa, tam tông nội chiến, Thị Huyết Điện nhân cơ hội trỗi dậy, chiếm mất Đại Sở Huyền Tông, ép tam tông phải dời đến Nam Sở, rút lui như rùa rụt cổ đến biên giới Đại Sở.
Bây giờ, mấy nghìn năm sau đại quân tam tông đã tới đây, chuẩn bị giành lại vùng đất thuỷ tổ đã tạo dựng năm xưa, làm sao họ không kích động cho được?
Thuận ta thì sống, phản ta thì chết!
Diệp Thành như quân lâm Cửu Thiên, giọng nói vang dội mà uy nghiêm, vang vọng vô hạn giữa đất trời.
Đầu hàng, chúng ta đầu hàng!
Đại quân Thị Huyết Điện vừa trốn về đều đồng loạt giơ tay đầu hàng.
Điện chủ Thị Huyết Điện của bọn họ đã bị tiêu diệt, trận chiến ở Đông Lăng Cổ Uyên, các Thái Thượng trưởng lão đã chết bảy tám phần, mấy điện chủ còn lại hầu như cũng đều chôn thân ở đó, bây giờ Thị Huyết Điện đã là rắn mất đầu, họ làm gì còn niềm tin chiến đấu nữa.
Ở nơi khác, hậu duệ các hoàng đế đã càn quét rất nhiều thế lực ở Trung Thông Đại Địa, thế trận kh*ng b* này ai dám ngăn cản.
Cùng lúc đó, Hạo Thiên Huyền Chấn và những người khác tấn công Bắc Chấn Thương Nguyên, càn quét nhà họ Viên và nhà Âm Dương, Mộ Vân Ngạo đánh vào Nam Yến Đại Trạch, đại quân Viêm Hoàng tấn công Tây Lăng U Cốc của Bắc Sở, càn quét thế lực ở đó…
Đại quân Thiên Đình và hậu duệ cửu hoàng như gió cuốn mây tan, họ đi đến đâu kẻ thuận thì sống, kẻ phản thì chết.
Đây là một con đường trải đầy xương máu, đại quân Thiên Đình và hậu duệ cửu hoàng không một chút thương hại, kẻ nào phản kháng đều bị tiêu diệt ngay, đất trời rộng lớn trải đầy huyết vụ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Họ là những thế lực năm xưa bị áp bức phải lui về Nam Sở.Mà sau khi họ rút lui, phạm vi địa bàn và thế lực của họ đều bị chia cho các thế lực lớn khác của Bắc Sở.Bây giờ họ muốn đường đường chính chính đánh về.AdvertisementTiếp theo là Diệp Thành, hắn dẫn dắt tam tông của Thiên Đình hợp lực với hậu duệ cửu hoàng tấn công vào Trung Thông Đại Địa.Ngọn lửa chiến tranh ngay lập tức bao trùm toàn bộ Đại Sở, ba tông chín điện tám mốt môn của Thiên Đình đều ra khỏi Nam Sở, tấn công tất cả các vùng của Bắc Sở.Thuận ta thì sống, phản ta thì chết!Lời nói như vậy trở thành lời duy nhất giữa đất trời.Đây… Đây là định thống nhất Đại Sở sao?Những người xem chiến trước đó đang chạy trốn, chợt kinh hãi nhìn những bóng người di chuyển rợp trời.Đại Sở hỗn loạn cũng nên được thống nhất rồi!Các lão bối tu sĩ nhìn thấu hết tất cả những điều này, Thiên Đình quật khởi ai cũng không thể ngăn cản, chư vương các triều đại đều đã rút lui, Bắc Sở rộng lớn đã là một vùng hỗn loạn, làm sao có thể ngăn được đợt tấn công áp đảo này?Tại đây, Diệp Thành đã dẫn đại quân tam tông tới trụ sở chính của Thị Huyết Điện.Nhìn Thị Huyết Điện khổng lồ, các Thái Thượng trưởng lão của tam tông lệ nóng đảo quanh hốc mắt, khóc không thành tiếng.Thị Huyết Điện trước mặt họ là Đại Sở Huyền Tông năm xưa, tam tông nội chiến, Thị Huyết Điện nhân cơ hội trỗi dậy, chiếm mất Đại Sở Huyền Tông, ép tam tông phải dời đến Nam Sở, rút lui như rùa rụt cổ đến biên giới Đại Sở.Bây giờ, mấy nghìn năm sau đại quân tam tông đã tới đây, chuẩn bị giành lại vùng đất thuỷ tổ đã tạo dựng năm xưa, làm sao họ không kích động cho được?Thuận ta thì sống, phản ta thì chết!Diệp Thành như quân lâm Cửu Thiên, giọng nói vang dội mà uy nghiêm, vang vọng vô hạn giữa đất trời.Đầu hàng, chúng ta đầu hàng!Đại quân Thị Huyết Điện vừa trốn về đều đồng loạt giơ tay đầu hàng.Điện chủ Thị Huyết Điện của bọn họ đã bị tiêu diệt, trận chiến ở Đông Lăng Cổ Uyên, các Thái Thượng trưởng lão đã chết bảy tám phần, mấy điện chủ còn lại hầu như cũng đều chôn thân ở đó, bây giờ Thị Huyết Điện đã là rắn mất đầu, họ làm gì còn niềm tin chiến đấu nữa.Ở nơi khác, hậu duệ các hoàng đế đã càn quét rất nhiều thế lực ở Trung Thông Đại Địa, thế trận kh*ng b* này ai dám ngăn cản.Cùng lúc đó, Hạo Thiên Huyền Chấn và những người khác tấn công Bắc Chấn Thương Nguyên, càn quét nhà họ Viên và nhà Âm Dương, Mộ Vân Ngạo đánh vào Nam Yến Đại Trạch, đại quân Viêm Hoàng tấn công Tây Lăng U Cốc của Bắc Sở, càn quét thế lực ở đó…Đại quân Thiên Đình và hậu duệ cửu hoàng như gió cuốn mây tan, họ đi đến đâu kẻ thuận thì sống, kẻ phản thì chết.Đây là một con đường trải đầy xương máu, đại quân Thiên Đình và hậu duệ cửu hoàng không một chút thương hại, kẻ nào phản kháng đều bị tiêu diệt ngay, đất trời rộng lớn trải đầy huyết vụ.