Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2367: “Đừng có kinh động thế chứ?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đó là gì?Khi cả hai người truyền âm cho nhau thì Long Đằng kinh ngạc lên tiếng.Nghe vậy, tất cả đều đổ dồn ánh mắt qua nhìn.Ở đó xuất hiện một cảnh tượng vụn vỡ: Thần Quỷ đang huyết chiến rợp trời, linh thú gào thét, chiến xa trấn áp hư thiên, liên tục có người ngã nhào giữa hư không, cũng có không ít người đang nghịch thiên sát phạt vào cửu tiêu, cả thiên địa như chìm trong biển máu…AdvertisementTĩnh tâm!Thái Hư Cổ Long trầm giọng lên tiếng: “đây chính là thần niệm còn sót lại của những người đã chết, có thể mê hoặc tâm trí con người”.Nghe vậy, phía Long Đằng và Tiêu Thần đều tặc lưỡi cố gắng tỉnh táo lại và thu lại ánh mắt.Phía trước có hung vật, tránh ra!Diệp Thành dẫn đường, từ xa hắn đã trông thấy một thanh đoạn kiếm bị tàn phá, bên trên còn có khí tức màu đen bao quanh, đó chính là sát khí bên ngoài đan xen oán niệm, không phải là thứ mà những người như bọn họ có thể lại gần.Tất cả di chuyển vào sâu bên trong vả lại càng vào trong càng cảm thấy rợn người, tiếng gào thét như ma chú không dứt.Bất giác, bọn họ bước vào khu rừng u ám màu đỏ như máu.Hồn của ta!Vừa bước vào, Nam Minh Ngọc Thu nãy giờ vẫn giữ trạng thái trầm ngâm mà lúc này đột nhiên lên tiếng khiến tất cả mọi người đều giật mình.Vả lại vẻ mặt của Nam Minh Ngọc Thu lúc này đã tái nhợt, cơ thể bất giác run lên, cô nhìn về hướng đó với vẻ mặt sợ hãi như thể có thể trông thấy chuyện gì đáng sợ lắm.Ngọc Thu?Thiên Thương Nguyệt và Đại Sở Hoàng Yên nắm tay cô.Diệp Thành cau mày, Nam Minh Ngọc Thu hiện giờ lại bắt đầu rơi vào trạng thái dị thường giống năm đó.Phụ hoàng!Phía này, Long Đằng cũng lên tiếng khiến cho phía Tiêu Thần ở bên vô thức xoay người nhưng lại chẳng nhìn thấy gì.“Đừng có kinh động thế chứ?”, Tiêu Thần lên tiếng.“Ta…ta thật sự đã thấy phụ hoàng rồi”, khí tức của Long Đằng gấp gáp hơn và đang nhìn về hướng đó.“Không phải ta, ta không lấy gì cả, ta không lấy gì cả”, còn chưa xong thì Nam Minh Ngọc Thu đã lại bắt đầu điên loạn giống như một đứa trẻ sợ hãi nép vào người Thiên Thương Nguyệt.Phong!Thái Hư Cổ Long lập tức phong ấn tu vi của cô ta để tránh cô ta phát điên làm kinh động đến hung vật ở đây.Phụ hoàng!Long Đằng lại lần nữa gọi, nói rồi bước ra khỏi lớp bảo vệ.Phong!Tử Huyên ra tay phong ấn tu vi của ông ta lại.Giờ thì hay rồi, đồ còn chưa tìm thấy mà hai hậu duệ của các hoàng đế đã phát điên.

Đó là gì?

Khi cả hai người truyền âm cho nhau thì Long Đằng kinh ngạc lên tiếng.

Nghe vậy, tất cả đều đổ dồn ánh mắt qua nhìn.

Ở đó xuất hiện một cảnh tượng vụn vỡ: Thần Quỷ đang huyết chiến rợp trời, linh thú gào thét, chiến xa trấn áp hư thiên, liên tục có người ngã nhào giữa hư không, cũng có không ít người đang nghịch thiên sát phạt vào cửu tiêu, cả thiên địa như chìm trong biển máu…

Advertisement

Tĩnh tâm!

Thái Hư Cổ Long trầm giọng lên tiếng: “đây chính là thần niệm còn sót lại của những người đã chết, có thể mê hoặc tâm trí con người”.

Nghe vậy, phía Long Đằng và Tiêu Thần đều tặc lưỡi cố gắng tỉnh táo lại và thu lại ánh mắt.

Phía trước có hung vật, tránh ra!

Diệp Thành dẫn đường, từ xa hắn đã trông thấy một thanh đoạn kiếm bị tàn phá, bên trên còn có khí tức màu đen bao quanh, đó chính là sát khí bên ngoài đan xen oán niệm, không phải là thứ mà những người như bọn họ có thể lại gần.

Tất cả di chuyển vào sâu bên trong vả lại càng vào trong càng cảm thấy rợn người, tiếng gào thét như ma chú không dứt.

Bất giác, bọn họ bước vào khu rừng u ám màu đỏ như máu.

Hồn của ta!

Vừa bước vào, Nam Minh Ngọc Thu nãy giờ vẫn giữ trạng thái trầm ngâm mà lúc này đột nhiên lên tiếng khiến tất cả mọi người đều giật mình.

Vả lại vẻ mặt của Nam Minh Ngọc Thu lúc này đã tái nhợt, cơ thể bất giác run lên, cô nhìn về hướng đó với vẻ mặt sợ hãi như thể có thể trông thấy chuyện gì đáng sợ lắm.

Ngọc Thu?

Thiên Thương Nguyệt và Đại Sở Hoàng Yên nắm tay cô.

Diệp Thành cau mày, Nam Minh Ngọc Thu hiện giờ lại bắt đầu rơi vào trạng thái dị thường giống năm đó.

Phụ hoàng!

Phía này, Long Đằng cũng lên tiếng khiến cho phía Tiêu Thần ở bên vô thức xoay người nhưng lại chẳng nhìn thấy gì.

“Đừng có kinh động thế chứ?”, Tiêu Thần lên tiếng.

“Ta…ta thật sự đã thấy phụ hoàng rồi”, khí tức của Long Đằng gấp gáp hơn và đang nhìn về hướng đó.

“Không phải ta, ta không lấy gì cả, ta không lấy gì cả”, còn chưa xong thì Nam Minh Ngọc Thu đã lại bắt đầu điên loạn giống như một đứa trẻ sợ hãi nép vào người Thiên Thương Nguyệt.

Phong!

Thái Hư Cổ Long lập tức phong ấn tu vi của cô ta để tránh cô ta phát điên làm kinh động đến hung vật ở đây.

Phụ hoàng!

Long Đằng lại lần nữa gọi, nói rồi bước ra khỏi lớp bảo vệ.

Phong!

Tử Huyên ra tay phong ấn tu vi của ông ta lại.

Giờ thì hay rồi, đồ còn chưa tìm thấy mà hai hậu duệ của các hoàng đế đã phát điên.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đó là gì?Khi cả hai người truyền âm cho nhau thì Long Đằng kinh ngạc lên tiếng.Nghe vậy, tất cả đều đổ dồn ánh mắt qua nhìn.Ở đó xuất hiện một cảnh tượng vụn vỡ: Thần Quỷ đang huyết chiến rợp trời, linh thú gào thét, chiến xa trấn áp hư thiên, liên tục có người ngã nhào giữa hư không, cũng có không ít người đang nghịch thiên sát phạt vào cửu tiêu, cả thiên địa như chìm trong biển máu…AdvertisementTĩnh tâm!Thái Hư Cổ Long trầm giọng lên tiếng: “đây chính là thần niệm còn sót lại của những người đã chết, có thể mê hoặc tâm trí con người”.Nghe vậy, phía Long Đằng và Tiêu Thần đều tặc lưỡi cố gắng tỉnh táo lại và thu lại ánh mắt.Phía trước có hung vật, tránh ra!Diệp Thành dẫn đường, từ xa hắn đã trông thấy một thanh đoạn kiếm bị tàn phá, bên trên còn có khí tức màu đen bao quanh, đó chính là sát khí bên ngoài đan xen oán niệm, không phải là thứ mà những người như bọn họ có thể lại gần.Tất cả di chuyển vào sâu bên trong vả lại càng vào trong càng cảm thấy rợn người, tiếng gào thét như ma chú không dứt.Bất giác, bọn họ bước vào khu rừng u ám màu đỏ như máu.Hồn của ta!Vừa bước vào, Nam Minh Ngọc Thu nãy giờ vẫn giữ trạng thái trầm ngâm mà lúc này đột nhiên lên tiếng khiến tất cả mọi người đều giật mình.Vả lại vẻ mặt của Nam Minh Ngọc Thu lúc này đã tái nhợt, cơ thể bất giác run lên, cô nhìn về hướng đó với vẻ mặt sợ hãi như thể có thể trông thấy chuyện gì đáng sợ lắm.Ngọc Thu?Thiên Thương Nguyệt và Đại Sở Hoàng Yên nắm tay cô.Diệp Thành cau mày, Nam Minh Ngọc Thu hiện giờ lại bắt đầu rơi vào trạng thái dị thường giống năm đó.Phụ hoàng!Phía này, Long Đằng cũng lên tiếng khiến cho phía Tiêu Thần ở bên vô thức xoay người nhưng lại chẳng nhìn thấy gì.“Đừng có kinh động thế chứ?”, Tiêu Thần lên tiếng.“Ta…ta thật sự đã thấy phụ hoàng rồi”, khí tức của Long Đằng gấp gáp hơn và đang nhìn về hướng đó.“Không phải ta, ta không lấy gì cả, ta không lấy gì cả”, còn chưa xong thì Nam Minh Ngọc Thu đã lại bắt đầu điên loạn giống như một đứa trẻ sợ hãi nép vào người Thiên Thương Nguyệt.Phong!Thái Hư Cổ Long lập tức phong ấn tu vi của cô ta để tránh cô ta phát điên làm kinh động đến hung vật ở đây.Phụ hoàng!Long Đằng lại lần nữa gọi, nói rồi bước ra khỏi lớp bảo vệ.Phong!Tử Huyên ra tay phong ấn tu vi của ông ta lại.Giờ thì hay rồi, đồ còn chưa tìm thấy mà hai hậu duệ của các hoàng đế đã phát điên.

Chương 2367: “Đừng có kinh động thế chứ?”