“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2369: Trông chừng bọn họ!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm!Đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên khiến tất cả mọi người đều căng thẳng và đổ dồn ánh mắt về một phía.Rầm! Đoàng!AdvertisementNếu nghe kĩ thì âm thanh này vang lên không dứt như thể có ai đó đang đại chiến vả lại động tĩnh còn không hề vừa.Còn có người sống?Thái Hư Cổ Long và phía Diệp Thành đưa mắt nhìn nhau.Đi xem xem!Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành hiện lên thần quang, không ngừng nhìn thấu từng màn sương mờ, bọn họ từ từ lại gần một hướng, cho tới khi một sơn cốc thâm sâu hiện ra mới dừng lại.Đó là…!Đế Phạn và Đại Sở Hoàng Yên run rẩy thẫn thờ nhì sơn cốc đó.Nơi đó có hai người đang đại chiến, thể phách mạnh mẽ, có phong thái của bậc hoàng đế.Phụ hoàng!Phụ hoàng!Đế Phạn và Đại Sở Hoàng Yên đều đồng loạt lên tiếng.Quả thực đó là Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng!Diệp Thành lẩm bẩm vì khi độ thiên kiếp, hắn từng gặp lạc ấn về đạo của Sở Hoàng và Thiên Táng Hoàng, còn hai bóng hình đang đại chiến bên trong sơn cốc kia thì lại có dung mạo giống hệt với Sở Hoàng và Thiên Táng Hoàng.Có điều Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng của Đại Sở lại là hai người hư ảo.Hoặc có thể nói đó là một loại lạc ấn, cả hai người từng đại chiến ở đây và được Thập Vạn Đại Sơn ghi lại.“Không phải là hoàng đế của một thời đại thì tại sao lại tương ngộ, lại còn đại chiến trong Thập Vạn Đại Sơn?”, Diệp Thành thắc mắc.“Dị thường đến mức vượt ra khỏi nhận thức của ta”, Thái Hư Cổ Long nãy giờ trầm ngâm thì lúc này cũng cau mày, hai vị hoàng cách nhau cả hàng vạn năm mà lại đại chiến ở đây, hắn nghĩ mãi không ra nguyên do.“Còn nữa”, Tử Huyên lãnh đạm lên tiếng.Thái Hư Cổ Long và Diệp Thành lại lần nữa đưa mắt nhìn và phát hiện không phải chỉ có Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng mà còn có thêm hai người gia nhập vào, đó là hoàng đế, một người là Viêm Hoàng, một người là Thuỷ Tổ Tam Tông Thần Hoàng.Cả bốn người đang hỗn chiến, mặc dù cảnh tượng hư ảo nhưng lại chiến đến mức kinh động đất trời khiến phía Thái Hư Cổ Long nhìn mà tim như muốn nhảy lên đến tận cổ họng.“Phụ hoàng, đó là phụ hoàng”, lúc này, vẻ mặt của Đại Sở Hoàng Yên và Đế Phạn đều không hề bình thường, bọn họ lẩm bẩm như kẻ thần kinh, vả lại còn liên tục đi ra khỏi lớp bảo vệ.Vì bất lực nên Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên lại phải ra tay cứ thế phong ấn tu vi của hai người này.Trông chừng bọn họ!Diệp Thành ho hắng, hắn nhìn Chu Thiên Dật và Thiên Thương Nguyệt vẫn còn chút tỉnh táo ở bên.
Rầm!
Đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên khiến tất cả mọi người đều căng thẳng và đổ dồn ánh mắt về một phía.
Rầm! Đoàng!
Advertisement
Nếu nghe kĩ thì âm thanh này vang lên không dứt như thể có ai đó đang đại chiến vả lại động tĩnh còn không hề vừa.
Còn có người sống?
Thái Hư Cổ Long và phía Diệp Thành đưa mắt nhìn nhau.
Đi xem xem!
Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành hiện lên thần quang, không ngừng nhìn thấu từng màn sương mờ, bọn họ từ từ lại gần một hướng, cho tới khi một sơn cốc thâm sâu hiện ra mới dừng lại.
Đó là…!
Đế Phạn và Đại Sở Hoàng Yên run rẩy thẫn thờ nhì sơn cốc đó.
Nơi đó có hai người đang đại chiến, thể phách mạnh mẽ, có phong thái của bậc hoàng đế.
Phụ hoàng!
Phụ hoàng!
Đế Phạn và Đại Sở Hoàng Yên đều đồng loạt lên tiếng.
Quả thực đó là Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng!
Diệp Thành lẩm bẩm vì khi độ thiên kiếp, hắn từng gặp lạc ấn về đạo của Sở Hoàng và Thiên Táng Hoàng, còn hai bóng hình đang đại chiến bên trong sơn cốc kia thì lại có dung mạo giống hệt với Sở Hoàng và Thiên Táng Hoàng.
Có điều Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng của Đại Sở lại là hai người hư ảo.
Hoặc có thể nói đó là một loại lạc ấn, cả hai người từng đại chiến ở đây và được Thập Vạn Đại Sơn ghi lại.
“Không phải là hoàng đế của một thời đại thì tại sao lại tương ngộ, lại còn đại chiến trong Thập Vạn Đại Sơn?”, Diệp Thành thắc mắc.
“Dị thường đến mức vượt ra khỏi nhận thức của ta”, Thái Hư Cổ Long nãy giờ trầm ngâm thì lúc này cũng cau mày, hai vị hoàng cách nhau cả hàng vạn năm mà lại đại chiến ở đây, hắn nghĩ mãi không ra nguyên do.
“Còn nữa”, Tử Huyên lãnh đạm lên tiếng.
Thái Hư Cổ Long và Diệp Thành lại lần nữa đưa mắt nhìn và phát hiện không phải chỉ có Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng mà còn có thêm hai người gia nhập vào, đó là hoàng đế, một người là Viêm Hoàng, một người là Thuỷ Tổ Tam Tông Thần Hoàng.
Cả bốn người đang hỗn chiến, mặc dù cảnh tượng hư ảo nhưng lại chiến đến mức kinh động đất trời khiến phía Thái Hư Cổ Long nhìn mà tim như muốn nhảy lên đến tận cổ họng.
“Phụ hoàng, đó là phụ hoàng”, lúc này, vẻ mặt của Đại Sở Hoàng Yên và Đế Phạn đều không hề bình thường, bọn họ lẩm bẩm như kẻ thần kinh, vả lại còn liên tục đi ra khỏi lớp bảo vệ.
Vì bất lực nên Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên lại phải ra tay cứ thế phong ấn tu vi của hai người này.
Trông chừng bọn họ!
Diệp Thành ho hắng, hắn nhìn Chu Thiên Dật và Thiên Thương Nguyệt vẫn còn chút tỉnh táo ở bên.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm!Đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên khiến tất cả mọi người đều căng thẳng và đổ dồn ánh mắt về một phía.Rầm! Đoàng!AdvertisementNếu nghe kĩ thì âm thanh này vang lên không dứt như thể có ai đó đang đại chiến vả lại động tĩnh còn không hề vừa.Còn có người sống?Thái Hư Cổ Long và phía Diệp Thành đưa mắt nhìn nhau.Đi xem xem!Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành hiện lên thần quang, không ngừng nhìn thấu từng màn sương mờ, bọn họ từ từ lại gần một hướng, cho tới khi một sơn cốc thâm sâu hiện ra mới dừng lại.Đó là…!Đế Phạn và Đại Sở Hoàng Yên run rẩy thẫn thờ nhì sơn cốc đó.Nơi đó có hai người đang đại chiến, thể phách mạnh mẽ, có phong thái của bậc hoàng đế.Phụ hoàng!Phụ hoàng!Đế Phạn và Đại Sở Hoàng Yên đều đồng loạt lên tiếng.Quả thực đó là Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng!Diệp Thành lẩm bẩm vì khi độ thiên kiếp, hắn từng gặp lạc ấn về đạo của Sở Hoàng và Thiên Táng Hoàng, còn hai bóng hình đang đại chiến bên trong sơn cốc kia thì lại có dung mạo giống hệt với Sở Hoàng và Thiên Táng Hoàng.Có điều Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng của Đại Sở lại là hai người hư ảo.Hoặc có thể nói đó là một loại lạc ấn, cả hai người từng đại chiến ở đây và được Thập Vạn Đại Sơn ghi lại.“Không phải là hoàng đế của một thời đại thì tại sao lại tương ngộ, lại còn đại chiến trong Thập Vạn Đại Sơn?”, Diệp Thành thắc mắc.“Dị thường đến mức vượt ra khỏi nhận thức của ta”, Thái Hư Cổ Long nãy giờ trầm ngâm thì lúc này cũng cau mày, hai vị hoàng cách nhau cả hàng vạn năm mà lại đại chiến ở đây, hắn nghĩ mãi không ra nguyên do.“Còn nữa”, Tử Huyên lãnh đạm lên tiếng.Thái Hư Cổ Long và Diệp Thành lại lần nữa đưa mắt nhìn và phát hiện không phải chỉ có Thiên Táng Hoàng và Sở Hoàng mà còn có thêm hai người gia nhập vào, đó là hoàng đế, một người là Viêm Hoàng, một người là Thuỷ Tổ Tam Tông Thần Hoàng.Cả bốn người đang hỗn chiến, mặc dù cảnh tượng hư ảo nhưng lại chiến đến mức kinh động đất trời khiến phía Thái Hư Cổ Long nhìn mà tim như muốn nhảy lên đến tận cổ họng.“Phụ hoàng, đó là phụ hoàng”, lúc này, vẻ mặt của Đại Sở Hoàng Yên và Đế Phạn đều không hề bình thường, bọn họ lẩm bẩm như kẻ thần kinh, vả lại còn liên tục đi ra khỏi lớp bảo vệ.Vì bất lực nên Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên lại phải ra tay cứ thế phong ấn tu vi của hai người này.Trông chừng bọn họ!Diệp Thành ho hắng, hắn nhìn Chu Thiên Dật và Thiên Thương Nguyệt vẫn còn chút tỉnh táo ở bên.