Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2374: Là các ngươi ép ta đấy!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Bất kể đến đây làm gì, hắn ta đều phải chết”, giọng Tử Huyên lạnh như băng, có lẽ cảm nhận được khí tức khiến mình ghét của người áo tím nên cô mới bộc lộ sát khí.“Lần đầu tiên phối hợp cùng đánh nhau, không biết có ăn ý không”, Thái Hư Cổ Long lãnh đạm nói, cắm sát kiếm ở nơi cách đó một trượng.“Sự ăn ý giữa chí tôn là bẩm sinh”, Tử Huyên nói xong một tay tạo thủ ấn: “Dịch Thiên Hoán Địa”.AdvertisementKhông gian lập tức rung chuyển, sát kiếm cách đó một trượng lập tức biến mất, mà người áo tím cách đó vài chục trượng lập tức bị đổi chỗ, xuất hiện ở nơi sát kiếm biến mất trước đó, chỉ cách Thái Hư Cổ Long một trượng mà thôi.Các ngươi…!Bị thay đổi vị trí một cách bất chợt không hề báo trước, người áo tím giật mình, đột ngột bỏ chạy.Nhưng hắn ta vẫn chậm chân, bị kiếm của Thái Hư Cổ Long chém một nhát đứt đôi người rồi lại bị một kiếm của Diệp Thành đâm xuyên qua ngực.Chết tiệt!Bị đánh trở tay không kịp, người áo tím phẫn nộ rồi lại dịch chuyển, nhưng tình cờ đụng phải sát kiếm đang cắm nghiêng trên đất, sát kiếm rung lên, khí màu đen bao quanh thân kiếm tản ra, cơ thể hắn ta nhuốm khí đen rồi chợt nổ tung.Shh!Nhìn thấy cảnh này, da đầu Diệp Thành tê dại, không biết thanh kiếm đó đã cắm trên mặt đất bao lâu nhưng sát khí trên thân kiếm quá mạnh, mới bị quấn một chút mà người áo tím đã trọng thương.Khi hắn đang sững sờ thì Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên đã gọi pháp khí cảnh giới Thiên ra rồi xông tới.Hai tàn hồn của chí tôn phối hợp rất ăn ý, người áo tím trước đó đã suýt chết nhưng lại cực kỳ thông thiên, dù hai người hợp lực và thêm một nhát kiếm của Diệp Thành mà vẫn không giết được hắn ta.Tử Huyên và Hồng Trần liên thủ cũng không hạ gục được người này, đúng là không đơn giản như nói suông.Bùm! Rầm! Ầm!Trận đại chiến nổ ra, người áo tím ba lần bị thương nặng nhưng vẫn rất đáng sợ, nửa người bị chém rời đã khôi phục, một mình chiến đấu với Tử Huyên và Thái Hư Cổ Long, tuy ở thế yếu nhưng vẫn khiến Diệp Thành cực kỳ kinh hoàng.Phải biết rằng sức chiến đấu của Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên có thể coi là hạng một hạng hai ở Đại Sở ngày này, dù người áo tím có chết thì cũng có thể tự hào.Diệp Thành yên lặng theo dõi chứ không rời đi.Vì hắn cần bảo vệ các hậu duệ của hoàng đế, hiện tại bọn họ đang người thì thích tự nói một mình, người thì điên điên khùng khùng, nếu hắn tham chiến ở nơi bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm như Thập Vạn Đại Sơn này thì họ có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.Là các ngươi ép ta đấy!Người áo tím bị đánh không thể trở mình giận dữ gầm lên, lập tức phun ra một luồng huyết khí màu đen.Đột nhiên sương mù xám xịt ở đây rung chuyển, bắt đầu dâng trào.Mẹ kiếp!Diệp Thành không nhịn được bật thốt tiếng chửi thề, vì huyết khí màu đen của người áo tím quá kỳ quái, gọi được tà linh ở xung quanh tới, hơn nữa số lượng nhiều đến mức da đầu hắn tê dại.

“Bất kể đến đây làm gì, hắn ta đều phải chết”, giọng Tử Huyên lạnh như băng, có lẽ cảm nhận được khí tức khiến mình ghét của người áo tím nên cô mới bộc lộ sát khí.

“Lần đầu tiên phối hợp cùng đánh nhau, không biết có ăn ý không”, Thái Hư Cổ Long lãnh đạm nói, cắm sát kiếm ở nơi cách đó một trượng.

“Sự ăn ý giữa chí tôn là bẩm sinh”, Tử Huyên nói xong một tay tạo thủ ấn: “Dịch Thiên Hoán Địa”.

Advertisement

Không gian lập tức rung chuyển, sát kiếm cách đó một trượng lập tức biến mất, mà người áo tím cách đó vài chục trượng lập tức bị đổi chỗ, xuất hiện ở nơi sát kiếm biến mất trước đó, chỉ cách Thái Hư Cổ Long một trượng mà thôi.

Các ngươi…!

Bị thay đổi vị trí một cách bất chợt không hề báo trước, người áo tím giật mình, đột ngột bỏ chạy.

Nhưng hắn ta vẫn chậm chân, bị kiếm của Thái Hư Cổ Long chém một nhát đứt đôi người rồi lại bị một kiếm của Diệp Thành đâm xuyên qua ngực.

Chết tiệt!

Bị đánh trở tay không kịp, người áo tím phẫn nộ rồi lại dịch chuyển, nhưng tình cờ đụng phải sát kiếm đang cắm nghiêng trên đất, sát kiếm rung lên, khí màu đen bao quanh thân kiếm tản ra, cơ thể hắn ta nhuốm khí đen rồi chợt nổ tung.

Shh!

Nhìn thấy cảnh này, da đầu Diệp Thành tê dại, không biết thanh kiếm đó đã cắm trên mặt đất bao lâu nhưng sát khí trên thân kiếm quá mạnh, mới bị quấn một chút mà người áo tím đã trọng thương.

Khi hắn đang sững sờ thì Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên đã gọi pháp khí cảnh giới Thiên ra rồi xông tới.

Hai tàn hồn của chí tôn phối hợp rất ăn ý, người áo tím trước đó đã suýt chết nhưng lại cực kỳ thông thiên, dù hai người hợp lực và thêm một nhát kiếm của Diệp Thành mà vẫn không giết được hắn ta.

Tử Huyên và Hồng Trần liên thủ cũng không hạ gục được người này, đúng là không đơn giản như nói suông.

Bùm! Rầm! Ầm!

Trận đại chiến nổ ra, người áo tím ba lần bị thương nặng nhưng vẫn rất đáng sợ, nửa người bị chém rời đã khôi phục, một mình chiến đấu với Tử Huyên và Thái Hư Cổ Long, tuy ở thế yếu nhưng vẫn khiến Diệp Thành cực kỳ kinh hoàng.

Phải biết rằng sức chiến đấu của Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên có thể coi là hạng một hạng hai ở Đại Sở ngày này, dù người áo tím có chết thì cũng có thể tự hào.

Diệp Thành yên lặng theo dõi chứ không rời đi.

Vì hắn cần bảo vệ các hậu duệ của hoàng đế, hiện tại bọn họ đang người thì thích tự nói một mình, người thì điên điên khùng khùng, nếu hắn tham chiến ở nơi bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm như Thập Vạn Đại Sơn này thì họ có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.

Là các ngươi ép ta đấy!

Người áo tím bị đánh không thể trở mình giận dữ gầm lên, lập tức phun ra một luồng huyết khí màu đen.

Đột nhiên sương mù xám xịt ở đây rung chuyển, bắt đầu dâng trào.

Mẹ kiếp!

Diệp Thành không nhịn được bật thốt tiếng chửi thề, vì huyết khí màu đen của người áo tím quá kỳ quái, gọi được tà linh ở xung quanh tới, hơn nữa số lượng nhiều đến mức da đầu hắn tê dại.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Bất kể đến đây làm gì, hắn ta đều phải chết”, giọng Tử Huyên lạnh như băng, có lẽ cảm nhận được khí tức khiến mình ghét của người áo tím nên cô mới bộc lộ sát khí.“Lần đầu tiên phối hợp cùng đánh nhau, không biết có ăn ý không”, Thái Hư Cổ Long lãnh đạm nói, cắm sát kiếm ở nơi cách đó một trượng.“Sự ăn ý giữa chí tôn là bẩm sinh”, Tử Huyên nói xong một tay tạo thủ ấn: “Dịch Thiên Hoán Địa”.AdvertisementKhông gian lập tức rung chuyển, sát kiếm cách đó một trượng lập tức biến mất, mà người áo tím cách đó vài chục trượng lập tức bị đổi chỗ, xuất hiện ở nơi sát kiếm biến mất trước đó, chỉ cách Thái Hư Cổ Long một trượng mà thôi.Các ngươi…!Bị thay đổi vị trí một cách bất chợt không hề báo trước, người áo tím giật mình, đột ngột bỏ chạy.Nhưng hắn ta vẫn chậm chân, bị kiếm của Thái Hư Cổ Long chém một nhát đứt đôi người rồi lại bị một kiếm của Diệp Thành đâm xuyên qua ngực.Chết tiệt!Bị đánh trở tay không kịp, người áo tím phẫn nộ rồi lại dịch chuyển, nhưng tình cờ đụng phải sát kiếm đang cắm nghiêng trên đất, sát kiếm rung lên, khí màu đen bao quanh thân kiếm tản ra, cơ thể hắn ta nhuốm khí đen rồi chợt nổ tung.Shh!Nhìn thấy cảnh này, da đầu Diệp Thành tê dại, không biết thanh kiếm đó đã cắm trên mặt đất bao lâu nhưng sát khí trên thân kiếm quá mạnh, mới bị quấn một chút mà người áo tím đã trọng thương.Khi hắn đang sững sờ thì Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên đã gọi pháp khí cảnh giới Thiên ra rồi xông tới.Hai tàn hồn của chí tôn phối hợp rất ăn ý, người áo tím trước đó đã suýt chết nhưng lại cực kỳ thông thiên, dù hai người hợp lực và thêm một nhát kiếm của Diệp Thành mà vẫn không giết được hắn ta.Tử Huyên và Hồng Trần liên thủ cũng không hạ gục được người này, đúng là không đơn giản như nói suông.Bùm! Rầm! Ầm!Trận đại chiến nổ ra, người áo tím ba lần bị thương nặng nhưng vẫn rất đáng sợ, nửa người bị chém rời đã khôi phục, một mình chiến đấu với Tử Huyên và Thái Hư Cổ Long, tuy ở thế yếu nhưng vẫn khiến Diệp Thành cực kỳ kinh hoàng.Phải biết rằng sức chiến đấu của Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên có thể coi là hạng một hạng hai ở Đại Sở ngày này, dù người áo tím có chết thì cũng có thể tự hào.Diệp Thành yên lặng theo dõi chứ không rời đi.Vì hắn cần bảo vệ các hậu duệ của hoàng đế, hiện tại bọn họ đang người thì thích tự nói một mình, người thì điên điên khùng khùng, nếu hắn tham chiến ở nơi bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm như Thập Vạn Đại Sơn này thì họ có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.Là các ngươi ép ta đấy!Người áo tím bị đánh không thể trở mình giận dữ gầm lên, lập tức phun ra một luồng huyết khí màu đen.Đột nhiên sương mù xám xịt ở đây rung chuyển, bắt đầu dâng trào.Mẹ kiếp!Diệp Thành không nhịn được bật thốt tiếng chửi thề, vì huyết khí màu đen của người áo tím quá kỳ quái, gọi được tà linh ở xung quanh tới, hơn nữa số lượng nhiều đến mức da đầu hắn tê dại.

Chương 2374: Là các ngươi ép ta đấy!