“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2378: Mọi người giúp đi chứ!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong màn đêm đen, gió lạnh thét gào.Trong Thập Vạn Đại Sơn âm u quỷ dị, Diệp Thành lảo đảo loạng choạng chạy ra ngoài.AdvertisementHắn bị thương cực nặng, một cánh tay bị chém mất, trước ngực rách toạc lộ ra trái tim đang đập, từng khớp xương màu vàng hiện rõ, toàn thân từ trên xuống dưới đều là vết thương nhuốm sát khí, trên người không chỗ nào lành lặn.Phụt!Hắn phụt ra một ngụm máu rồi nửa quỳ trên đất.Bên cạnh hắn, bảy hậu duệ hoàng đế cũng ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển dữ dội.Họ bình an vô sự, không ai bị thương, chính vì bảo vệ họ nên Diệp Thành mới bị đánh thê thảm như thế, nếu chỉ có một mình Diệp Thành thì tình huống chắc chắn sẽ đỡ hơn bây giờ nhiều.“Xảy ra chuyện gì vậy?”, Tiêu Thần tỉnh táo lại, day mạnh đầu mày.“Giống như mơ một giấc mơ vậy”.“Đây là đâu? Chẳng phải chúng ta đang ở Thập Vạn Đại Sơn sao?”“Phần hồn đã mất của ta quay về rồi?”, Nam Minh Ngọc Thu ngây người, ngơ ngác nhìn hai tay của mình.Chừng năm giây sau, mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi đồng loạt nhìn sang Diệp Thành đang nửa quỳ dưới đất, họ bình an vô sự nhưng Diệp Thành lại chẳng còn lành lặn chỗ nào.Chuyện này…Mọi người há hốc mồm, nhìn Diệp Thành thê thảm như thế dường như họ có thể tưởng tượng được trong Thập Vạn Đại Sơn đã xảy ra chuyện gì.Ngạc nhiên chưa?Diệp Thành lau vết máu bên khoé miệng, vừa nhìn mọi người vừa dùng đạo tắc và sức mạnh huyết mạch để áp chế sát khí đang hoành hành trong cơ thể.Ngạc… Ngạc nhiên!Vẻ mặt mọi người đều trở nên quái lạ, đã nghĩ ra được trong Thập Vạn Đại Sơn xảy ra chuyện, đương nhiên họ cũng có thể nghĩ ra được mình ra ngoài bằng cách nào, nếu không có Diệp Thành cố hết sức bảo vệ thì có lẽ họ đã chôn thân trong Thập Vạn Đại Sơn từ lâu rồi.Đường đường là hậu duệ của hoàng đế mà sau khi vào Thập Vạn Đại Sơn lại trở thành gánh nặng lớn cho người khác, có thể không xấu hổ được không?Mọi người giúp đi chứ!Diệp Thành nhìn nhóm hậu duệ cửu hoàng với vẻ không vui.Ồ… Ồ…Tất cả cùng bước lên trước, đặt tay lên vai Diệp Thành, dùng sức mạnh huyết mạch thuần tuý và đạo tắc của mình giúp Diệp Thành áp chế sát khí trong cơ thể.Ba canh giờ sau họ mới rút tay về, Diệp Thành ngồi xếp bằng, nhắm mắt điều tiết hơi thở.Mà ánh mắt mọi người lại dời tới Thập Vạn Đại Sơn.
Trong màn đêm đen, gió lạnh thét gào.
Trong Thập Vạn Đại Sơn âm u quỷ dị, Diệp Thành lảo đảo loạng choạng chạy ra ngoài.
Advertisement
Hắn bị thương cực nặng, một cánh tay bị chém mất, trước ngực rách toạc lộ ra trái tim đang đập, từng khớp xương màu vàng hiện rõ, toàn thân từ trên xuống dưới đều là vết thương nhuốm sát khí, trên người không chỗ nào lành lặn.
Phụt!
Hắn phụt ra một ngụm máu rồi nửa quỳ trên đất.
Bên cạnh hắn, bảy hậu duệ hoàng đế cũng ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển dữ dội.
Họ bình an vô sự, không ai bị thương, chính vì bảo vệ họ nên Diệp Thành mới bị đánh thê thảm như thế, nếu chỉ có một mình Diệp Thành thì tình huống chắc chắn sẽ đỡ hơn bây giờ nhiều.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”, Tiêu Thần tỉnh táo lại, day mạnh đầu mày.
“Giống như mơ một giấc mơ vậy”.
“Đây là đâu? Chẳng phải chúng ta đang ở Thập Vạn Đại Sơn sao?”
“Phần hồn đã mất của ta quay về rồi?”, Nam Minh Ngọc Thu ngây người, ngơ ngác nhìn hai tay của mình.
Chừng năm giây sau, mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi đồng loạt nhìn sang Diệp Thành đang nửa quỳ dưới đất, họ bình an vô sự nhưng Diệp Thành lại chẳng còn lành lặn chỗ nào.
Chuyện này…
Mọi người há hốc mồm, nhìn Diệp Thành thê thảm như thế dường như họ có thể tưởng tượng được trong Thập Vạn Đại Sơn đã xảy ra chuyện gì.
Ngạc nhiên chưa?
Diệp Thành lau vết máu bên khoé miệng, vừa nhìn mọi người vừa dùng đạo tắc và sức mạnh huyết mạch để áp chế sát khí đang hoành hành trong cơ thể.
Ngạc… Ngạc nhiên!
Vẻ mặt mọi người đều trở nên quái lạ, đã nghĩ ra được trong Thập Vạn Đại Sơn xảy ra chuyện, đương nhiên họ cũng có thể nghĩ ra được mình ra ngoài bằng cách nào, nếu không có Diệp Thành cố hết sức bảo vệ thì có lẽ họ đã chôn thân trong Thập Vạn Đại Sơn từ lâu rồi.
Đường đường là hậu duệ của hoàng đế mà sau khi vào Thập Vạn Đại Sơn lại trở thành gánh nặng lớn cho người khác, có thể không xấu hổ được không?
Mọi người giúp đi chứ!
Diệp Thành nhìn nhóm hậu duệ cửu hoàng với vẻ không vui.
Ồ… Ồ…
Tất cả cùng bước lên trước, đặt tay lên vai Diệp Thành, dùng sức mạnh huyết mạch thuần tuý và đạo tắc của mình giúp Diệp Thành áp chế sát khí trong cơ thể.
Ba canh giờ sau họ mới rút tay về, Diệp Thành ngồi xếp bằng, nhắm mắt điều tiết hơi thở.
Mà ánh mắt mọi người lại dời tới Thập Vạn Đại Sơn.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong màn đêm đen, gió lạnh thét gào.Trong Thập Vạn Đại Sơn âm u quỷ dị, Diệp Thành lảo đảo loạng choạng chạy ra ngoài.AdvertisementHắn bị thương cực nặng, một cánh tay bị chém mất, trước ngực rách toạc lộ ra trái tim đang đập, từng khớp xương màu vàng hiện rõ, toàn thân từ trên xuống dưới đều là vết thương nhuốm sát khí, trên người không chỗ nào lành lặn.Phụt!Hắn phụt ra một ngụm máu rồi nửa quỳ trên đất.Bên cạnh hắn, bảy hậu duệ hoàng đế cũng ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển dữ dội.Họ bình an vô sự, không ai bị thương, chính vì bảo vệ họ nên Diệp Thành mới bị đánh thê thảm như thế, nếu chỉ có một mình Diệp Thành thì tình huống chắc chắn sẽ đỡ hơn bây giờ nhiều.“Xảy ra chuyện gì vậy?”, Tiêu Thần tỉnh táo lại, day mạnh đầu mày.“Giống như mơ một giấc mơ vậy”.“Đây là đâu? Chẳng phải chúng ta đang ở Thập Vạn Đại Sơn sao?”“Phần hồn đã mất của ta quay về rồi?”, Nam Minh Ngọc Thu ngây người, ngơ ngác nhìn hai tay của mình.Chừng năm giây sau, mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi đồng loạt nhìn sang Diệp Thành đang nửa quỳ dưới đất, họ bình an vô sự nhưng Diệp Thành lại chẳng còn lành lặn chỗ nào.Chuyện này…Mọi người há hốc mồm, nhìn Diệp Thành thê thảm như thế dường như họ có thể tưởng tượng được trong Thập Vạn Đại Sơn đã xảy ra chuyện gì.Ngạc nhiên chưa?Diệp Thành lau vết máu bên khoé miệng, vừa nhìn mọi người vừa dùng đạo tắc và sức mạnh huyết mạch để áp chế sát khí đang hoành hành trong cơ thể.Ngạc… Ngạc nhiên!Vẻ mặt mọi người đều trở nên quái lạ, đã nghĩ ra được trong Thập Vạn Đại Sơn xảy ra chuyện, đương nhiên họ cũng có thể nghĩ ra được mình ra ngoài bằng cách nào, nếu không có Diệp Thành cố hết sức bảo vệ thì có lẽ họ đã chôn thân trong Thập Vạn Đại Sơn từ lâu rồi.Đường đường là hậu duệ của hoàng đế mà sau khi vào Thập Vạn Đại Sơn lại trở thành gánh nặng lớn cho người khác, có thể không xấu hổ được không?Mọi người giúp đi chứ!Diệp Thành nhìn nhóm hậu duệ cửu hoàng với vẻ không vui.Ồ… Ồ…Tất cả cùng bước lên trước, đặt tay lên vai Diệp Thành, dùng sức mạnh huyết mạch thuần tuý và đạo tắc của mình giúp Diệp Thành áp chế sát khí trong cơ thể.Ba canh giờ sau họ mới rút tay về, Diệp Thành ngồi xếp bằng, nhắm mắt điều tiết hơi thở.Mà ánh mắt mọi người lại dời tới Thập Vạn Đại Sơn.