“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2382: “Đi trăng mật thôi mà”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm! Đoàng!Tiếng động dữ dội chấn động đất trời.Bên trong cái lồng mà pháp khí cảnh giới Thiên ngưng tụ, Thần Huyền Phong lấy sức một mình địch lại hai người, một người cái thế như ông ta vẫn bị nữ tử tóc bạc và kẻ mặc y phục tím trấn áp.AdvertisementNữ tử tóc bạc có vẻ như rất hiểu thần vương, cũng biết được mệnhh môn của phi lôi thần quyết cho nên sau khi sát phạt vào trong thì liền xoá đi ấn kí thời không của thiên địa khiến cho Thần Vương bị áp chế.Vả lại thần kiếm bảy màu trong tay cô ta quả là một món thần binh cái thế, Thần Vương sau khi bị trảm trúng thì vết thương không thể liền lại, vả lại Thần Vương còn vì thế mà nôn ra máu.“Đó là Chu Tiên Kiếm trong lời của Long gia kể sao?”, Diệp Thành chăm chú quan sát Chu Tiên Kiếm, Lục Đạo Tiên Luân Nhãn lần đầu tiên không được triệu gọi mà tự khai mở bản nguyên, rung lên dữ dội như thể gặp phải đại địch.Roẹt!Bên trong túi đựng đồ của Diệp Thành, đế giác vụn vỡ cũng không được triệu gọi mà bay a ngoài rung lên vù vù, còn có pháp tắc của đế đạo xoay vần.Phần đế giác kia chính là cổ ngọc được khảm nạm trên đế binh, vả lại đế binh kia còn bị Chu Tiên Kiếm trảm lìa, đây có lẽ chính là nguyên nhân vì sao mà đế giác kích động như vậy, nó muốn đối đầu với Chu Tiên Kiếm.“Cho dù là Chu Tiên Kiếm hay là đế giác thì nhất định đã chịu sự chèn ép của một sức mạnh thần bí ở Đại Sở”, Diệp Thành lẩm bẩm, “nếu không thể trảm diệt Chu Tiên Kiếm của đế binh thì một kiếm đủ để có thể tram diệt Thần Huyền Phong”.“Cũng may bị sức mạnh của Đại Sở trấn áp, nếu không thì cô ta với thanh Chu Tiên Kiếm kia sẽ trở thành vô địch của Đại Sở, không ai có thể ngăn lại”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.“Vẻ mặt của Thần Vương có phần kì lạ”, khi Diệp Thành còn đang trầm ngâm thì Long Đằng đã lên tiếng.“Quả thực có phần kì lạ, ánh mắt đờ đẫn vô hồn”.“Mọi người có nhận ra khi đối mặt với nữ tử tóc bạc kia, đôi mắt của Thần Vương mang theo ánh nhìn mênh mang bất định không?”“Những thứ đó không quan trọng”, Chu Thiên Dật lên tiếng, “quan trọng đó là vì sao Thần Vương lại xuất hiện ở đây, vì sao ông ta lại đối đầu với kẻ mặc y phục tím, và nữ tử tóc bạc kia là ai, có mối quan hệ gì với kẻ mặc y phục tím”.Quả thực, mọi nghi ngờ của Chu Thiên Dật cũng chính là thắc mắc của mọi người.“Lão đại”, khi tất cả đang chìm vào suy nghĩ riêng thì một giọng nói thăm dò vang lên từ phía sau, một người nam một người nữ bay tới, nếu nhìn kĩ thì chính là đạo thân Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt.“Ta nói mà, nơi náo nhiệt thế này chắc chắn sẽ có mặt lão đại”, đạo thân Tinh Thần bay từ trên trời xuống, hắn không quên toét miệng cười, để lộ ra hàm răng trắng sáng.“Sao ngươi lại ở đây?”, Diệp Thành nhìn Thánh Nữ Tinh Nguyệt sau đó lại nhìn sang đạo thân của mình.“Đi trăng mật thôi mà”, đạo thân Tinh Thần nói ý tứ: “Nghe nói Thập Vạn Đại Sơn phong cảnh đẹp, chúng ta tới đây thăm thú thì nghe thấy động tĩnh như đánh nhau bên trong, ta nhanh trí nên đã vào đây”.“Đi gọi cứu binh đi”, Diệp Thành trầm giọng, “lôi hết những người có tu vi Chuẩn Thiên của Thiên Đình đến đây cho ta”.“Đấy đấy, lão đại lại đánh giá thấp ta rồi”, đạo thân Tinh Thần toét miệng cười: “Ta đã truyền lời về rồi”.“Vậy thì nhanh chóng rời khỏi đây”.
Rầm! Đoàng!
Tiếng động dữ dội chấn động đất trời.
Bên trong cái lồng mà pháp khí cảnh giới Thiên ngưng tụ, Thần Huyền Phong lấy sức một mình địch lại hai người, một người cái thế như ông ta vẫn bị nữ tử tóc bạc và kẻ mặc y phục tím trấn áp.
Advertisement
Nữ tử tóc bạc có vẻ như rất hiểu thần vương, cũng biết được mệnhh môn của phi lôi thần quyết cho nên sau khi sát phạt vào trong thì liền xoá đi ấn kí thời không của thiên địa khiến cho Thần Vương bị áp chế.
Vả lại thần kiếm bảy màu trong tay cô ta quả là một món thần binh cái thế, Thần Vương sau khi bị trảm trúng thì vết thương không thể liền lại, vả lại Thần Vương còn vì thế mà nôn ra máu.
“Đó là Chu Tiên Kiếm trong lời của Long gia kể sao?”, Diệp Thành chăm chú quan sát Chu Tiên Kiếm, Lục Đạo Tiên Luân Nhãn lần đầu tiên không được triệu gọi mà tự khai mở bản nguyên, rung lên dữ dội như thể gặp phải đại địch.
Roẹt!
Bên trong túi đựng đồ của Diệp Thành, đế giác vụn vỡ cũng không được triệu gọi mà bay a ngoài rung lên vù vù, còn có pháp tắc của đế đạo xoay vần.
Phần đế giác kia chính là cổ ngọc được khảm nạm trên đế binh, vả lại đế binh kia còn bị Chu Tiên Kiếm trảm lìa, đây có lẽ chính là nguyên nhân vì sao mà đế giác kích động như vậy, nó muốn đối đầu với Chu Tiên Kiếm.
“Cho dù là Chu Tiên Kiếm hay là đế giác thì nhất định đã chịu sự chèn ép của một sức mạnh thần bí ở Đại Sở”, Diệp Thành lẩm bẩm, “nếu không thể trảm diệt Chu Tiên Kiếm của đế binh thì một kiếm đủ để có thể tram diệt Thần Huyền Phong”.
“Cũng may bị sức mạnh của Đại Sở trấn áp, nếu không thì cô ta với thanh Chu Tiên Kiếm kia sẽ trở thành vô địch của Đại Sở, không ai có thể ngăn lại”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.
“Vẻ mặt của Thần Vương có phần kì lạ”, khi Diệp Thành còn đang trầm ngâm thì Long Đằng đã lên tiếng.
“Quả thực có phần kì lạ, ánh mắt đờ đẫn vô hồn”.
“Mọi người có nhận ra khi đối mặt với nữ tử tóc bạc kia, đôi mắt của Thần Vương mang theo ánh nhìn mênh mang bất định không?”
“Những thứ đó không quan trọng”, Chu Thiên Dật lên tiếng, “quan trọng đó là vì sao Thần Vương lại xuất hiện ở đây, vì sao ông ta lại đối đầu với kẻ mặc y phục tím, và nữ tử tóc bạc kia là ai, có mối quan hệ gì với kẻ mặc y phục tím”.
Quả thực, mọi nghi ngờ của Chu Thiên Dật cũng chính là thắc mắc của mọi người.
“Lão đại”, khi tất cả đang chìm vào suy nghĩ riêng thì một giọng nói thăm dò vang lên từ phía sau, một người nam một người nữ bay tới, nếu nhìn kĩ thì chính là đạo thân Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt.
“Ta nói mà, nơi náo nhiệt thế này chắc chắn sẽ có mặt lão đại”, đạo thân Tinh Thần bay từ trên trời xuống, hắn không quên toét miệng cười, để lộ ra hàm răng trắng sáng.
“Sao ngươi lại ở đây?”, Diệp Thành nhìn Thánh Nữ Tinh Nguyệt sau đó lại nhìn sang đạo thân của mình.
“Đi trăng mật thôi mà”, đạo thân Tinh Thần nói ý tứ: “Nghe nói Thập Vạn Đại Sơn phong cảnh đẹp, chúng ta tới đây thăm thú thì nghe thấy động tĩnh như đánh nhau bên trong, ta nhanh trí nên đã vào đây”.
“Đi gọi cứu binh đi”, Diệp Thành trầm giọng, “lôi hết những người có tu vi Chuẩn Thiên của Thiên Đình đến đây cho ta”.
“Đấy đấy, lão đại lại đánh giá thấp ta rồi”, đạo thân Tinh Thần toét miệng cười: “Ta đã truyền lời về rồi”.
“Vậy thì nhanh chóng rời khỏi đây”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm! Đoàng!Tiếng động dữ dội chấn động đất trời.Bên trong cái lồng mà pháp khí cảnh giới Thiên ngưng tụ, Thần Huyền Phong lấy sức một mình địch lại hai người, một người cái thế như ông ta vẫn bị nữ tử tóc bạc và kẻ mặc y phục tím trấn áp.AdvertisementNữ tử tóc bạc có vẻ như rất hiểu thần vương, cũng biết được mệnhh môn của phi lôi thần quyết cho nên sau khi sát phạt vào trong thì liền xoá đi ấn kí thời không của thiên địa khiến cho Thần Vương bị áp chế.Vả lại thần kiếm bảy màu trong tay cô ta quả là một món thần binh cái thế, Thần Vương sau khi bị trảm trúng thì vết thương không thể liền lại, vả lại Thần Vương còn vì thế mà nôn ra máu.“Đó là Chu Tiên Kiếm trong lời của Long gia kể sao?”, Diệp Thành chăm chú quan sát Chu Tiên Kiếm, Lục Đạo Tiên Luân Nhãn lần đầu tiên không được triệu gọi mà tự khai mở bản nguyên, rung lên dữ dội như thể gặp phải đại địch.Roẹt!Bên trong túi đựng đồ của Diệp Thành, đế giác vụn vỡ cũng không được triệu gọi mà bay a ngoài rung lên vù vù, còn có pháp tắc của đế đạo xoay vần.Phần đế giác kia chính là cổ ngọc được khảm nạm trên đế binh, vả lại đế binh kia còn bị Chu Tiên Kiếm trảm lìa, đây có lẽ chính là nguyên nhân vì sao mà đế giác kích động như vậy, nó muốn đối đầu với Chu Tiên Kiếm.“Cho dù là Chu Tiên Kiếm hay là đế giác thì nhất định đã chịu sự chèn ép của một sức mạnh thần bí ở Đại Sở”, Diệp Thành lẩm bẩm, “nếu không thể trảm diệt Chu Tiên Kiếm của đế binh thì một kiếm đủ để có thể tram diệt Thần Huyền Phong”.“Cũng may bị sức mạnh của Đại Sở trấn áp, nếu không thì cô ta với thanh Chu Tiên Kiếm kia sẽ trở thành vô địch của Đại Sở, không ai có thể ngăn lại”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu.“Vẻ mặt của Thần Vương có phần kì lạ”, khi Diệp Thành còn đang trầm ngâm thì Long Đằng đã lên tiếng.“Quả thực có phần kì lạ, ánh mắt đờ đẫn vô hồn”.“Mọi người có nhận ra khi đối mặt với nữ tử tóc bạc kia, đôi mắt của Thần Vương mang theo ánh nhìn mênh mang bất định không?”“Những thứ đó không quan trọng”, Chu Thiên Dật lên tiếng, “quan trọng đó là vì sao Thần Vương lại xuất hiện ở đây, vì sao ông ta lại đối đầu với kẻ mặc y phục tím, và nữ tử tóc bạc kia là ai, có mối quan hệ gì với kẻ mặc y phục tím”.Quả thực, mọi nghi ngờ của Chu Thiên Dật cũng chính là thắc mắc của mọi người.“Lão đại”, khi tất cả đang chìm vào suy nghĩ riêng thì một giọng nói thăm dò vang lên từ phía sau, một người nam một người nữ bay tới, nếu nhìn kĩ thì chính là đạo thân Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt.“Ta nói mà, nơi náo nhiệt thế này chắc chắn sẽ có mặt lão đại”, đạo thân Tinh Thần bay từ trên trời xuống, hắn không quên toét miệng cười, để lộ ra hàm răng trắng sáng.“Sao ngươi lại ở đây?”, Diệp Thành nhìn Thánh Nữ Tinh Nguyệt sau đó lại nhìn sang đạo thân của mình.“Đi trăng mật thôi mà”, đạo thân Tinh Thần nói ý tứ: “Nghe nói Thập Vạn Đại Sơn phong cảnh đẹp, chúng ta tới đây thăm thú thì nghe thấy động tĩnh như đánh nhau bên trong, ta nhanh trí nên đã vào đây”.“Đi gọi cứu binh đi”, Diệp Thành trầm giọng, “lôi hết những người có tu vi Chuẩn Thiên của Thiên Đình đến đây cho ta”.“Đấy đấy, lão đại lại đánh giá thấp ta rồi”, đạo thân Tinh Thần toét miệng cười: “Ta đã truyền lời về rồi”.“Vậy thì nhanh chóng rời khỏi đây”.