Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2384: Vạn Kiếm Phong Thần!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cảnh tượng này khiến hậu duệ của các hoàng đế chợt thẫn thờ.Thánh Chủ Thiên Đình, thần vương Thần Triều chính là đại địch của kiếp này, lúc này bọn họ đang kề vai chiến đấu với nữ tử tóc bạc, cảnh tượng này khiến người ta phải cảm khái.“Ông rốt cục là ai?”, Diệp Thành trảm ra một kiếm kinh thế và truyền âm cho Thần Huyền Phong, đây là thắc mắc từ trước tới giờ của hắn, có người trông giống y hệt mình, sự trùng hợp này nói ra đến kẻ ngốc cũng không thể tin.AdvertisementThế nhưng nghe Diệp Thành hỏi vậy, Thần Huyền Phong lại không hề trả lời.Vẻ mặt của ông ta đờ đẫn, hai mắt vô hồn, về điểm này thì lại cực giống Hồng Trần.“Còn cô rốt cục là ai?”, không có được đáp án mình cần, Diệp Thành lại nhìn nữ tử tóc bạc, “vì sao lại trảm đạo thân của ta?”Thế nhưng nữ tử kia cũng giống như Thần Huyền Phong, không hề trả lời hắn, cô ta liên tiếp vung Chu Tiên Kiếm trong tay trảm ra kiếm mang bảy màu huỷ thiên diệt địa khiến Diệp Thành và Thần Huyền Phong không dám đối kháng.Điều đáng nói là trong thần sắc của nữ tử kia cũng hiện ra vẻ hoang mang, đôi mắt vô hồn đờ đẫn.Không thể phủ nhận cho dù là nữ tử tóc bạc hay Thần Huyền Phong hoặc là Hồng Trần năm xưa thì đều khiến Diệp Thành có cảm giác vô cùng quen thuộc khó nói thành lời.Không có được đáp án, Diệp Thành càng tấn công mạnh mẽ hơn, hắn ghét cái cảm giác không rõ ràng.Thế nhưng nữ tử tóc bạc lại không đáp lời hắn, thanh thần kiếm bảy màu trong tay cứ thế vung ra, một kiếm trảm lìa tinh hà.Thần thương!Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, phần trán có thần mang b*n r*, hắn muốn trảm diệt chân thân linh hồn của nữ tử tóc bạc kia.Vẻ mặt của nữ tử tóc bạc hết sức lạnh lùng, phần trán có hà quang bay ra với bảy màu rực rỡ giống như cầu vồng. Một đòn thần thương của Diệp Thành bị hà quang của thanh kiếm bảy màu kia phá tan.Vút!Thần Huyền Phong sát phạt tới, phi lôi thần quyết bá đạo vô song trảm ra một kiếm chí mạng.Nữ tử tóc bạc như đã có dự đoán từ trước, cô ta nhẹ nhàng né qua sau đó bàn tay giơ lên, trong lòng bàn tay có nhật nguyệt tinh thần huyễn hoá ra, một chưởng đó khiến cho Thần Huyền Phong bị đánh ra cả trăm trượng, thần vương cái thế mà cơ thể đều bị trảm lìa.Shhh!Phía Tiêu Thần thấy vậy thì đều hít vào một hơi khí lạnh, Thần Huyền Phong là bậc thông thiên mà bị một chưởng của nữ tử kia đánh tới mức ói ra máu, bọn họ không tưởng tượng được nổi nữ tử kia rốt cục mạnh tới mức nào, và là thần thánh phương nào.Vạn Kiếm Phong Thần!Diệp Thành lại sát phạt tới, Vạn Kiếm Quy Nhất hợp với phong thần quyết tạo thành một kiếm, uy lực đâm xuyên mạnh mẽ, có thể đâm thấu mọi thứ trên thế gian.Nữ tử tóc bạc dùng một tay kết thủ ấn, phía trước cơ thể có hà quang bảy màu bay ra, hoá thành một tấm thần gương rực rỡ.Một kiếm của Diệp Thành ở trạng thái đỉnh phong đâm lên thần gương kia toé ra từng đốm lửa nhưng vẫn không thể khiến nó vỡ tan.

Cảnh tượng này khiến hậu duệ của các hoàng đế chợt thẫn thờ.

Thánh Chủ Thiên Đình, thần vương Thần Triều chính là đại địch của kiếp này, lúc này bọn họ đang kề vai chiến đấu với nữ tử tóc bạc, cảnh tượng này khiến người ta phải cảm khái.

“Ông rốt cục là ai?”, Diệp Thành trảm ra một kiếm kinh thế và truyền âm cho Thần Huyền Phong, đây là thắc mắc từ trước tới giờ của hắn, có người trông giống y hệt mình, sự trùng hợp này nói ra đến kẻ ngốc cũng không thể tin.

Advertisement

Thế nhưng nghe Diệp Thành hỏi vậy, Thần Huyền Phong lại không hề trả lời.

Vẻ mặt của ông ta đờ đẫn, hai mắt vô hồn, về điểm này thì lại cực giống Hồng Trần.

“Còn cô rốt cục là ai?”, không có được đáp án mình cần, Diệp Thành lại nhìn nữ tử tóc bạc, “vì sao lại trảm đạo thân của ta?”

Thế nhưng nữ tử kia cũng giống như Thần Huyền Phong, không hề trả lời hắn, cô ta liên tiếp vung Chu Tiên Kiếm trong tay trảm ra kiếm mang bảy màu huỷ thiên diệt địa khiến Diệp Thành và Thần Huyền Phong không dám đối kháng.

Điều đáng nói là trong thần sắc của nữ tử kia cũng hiện ra vẻ hoang mang, đôi mắt vô hồn đờ đẫn.

Không thể phủ nhận cho dù là nữ tử tóc bạc hay Thần Huyền Phong hoặc là Hồng Trần năm xưa thì đều khiến Diệp Thành có cảm giác vô cùng quen thuộc khó nói thành lời.

Không có được đáp án, Diệp Thành càng tấn công mạnh mẽ hơn, hắn ghét cái cảm giác không rõ ràng.

Thế nhưng nữ tử tóc bạc lại không đáp lời hắn, thanh thần kiếm bảy màu trong tay cứ thế vung ra, một kiếm trảm lìa tinh hà.

Thần thương!

Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, phần trán có thần mang b*n r*, hắn muốn trảm diệt chân thân linh hồn của nữ tử tóc bạc kia.

Vẻ mặt của nữ tử tóc bạc hết sức lạnh lùng, phần trán có hà quang bay ra với bảy màu rực rỡ giống như cầu vồng. Một đòn thần thương của Diệp Thành bị hà quang của thanh kiếm bảy màu kia phá tan.

Vút!

Thần Huyền Phong sát phạt tới, phi lôi thần quyết bá đạo vô song trảm ra một kiếm chí mạng.

Nữ tử tóc bạc như đã có dự đoán từ trước, cô ta nhẹ nhàng né qua sau đó bàn tay giơ lên, trong lòng bàn tay có nhật nguyệt tinh thần huyễn hoá ra, một chưởng đó khiến cho Thần Huyền Phong bị đánh ra cả trăm trượng, thần vương cái thế mà cơ thể đều bị trảm lìa.

Shhh!

Phía Tiêu Thần thấy vậy thì đều hít vào một hơi khí lạnh, Thần Huyền Phong là bậc thông thiên mà bị một chưởng của nữ tử kia đánh tới mức ói ra máu, bọn họ không tưởng tượng được nổi nữ tử kia rốt cục mạnh tới mức nào, và là thần thánh phương nào.

Vạn Kiếm Phong Thần!

Diệp Thành lại sát phạt tới, Vạn Kiếm Quy Nhất hợp với phong thần quyết tạo thành một kiếm, uy lực đâm xuyên mạnh mẽ, có thể đâm thấu mọi thứ trên thế gian.

Nữ tử tóc bạc dùng một tay kết thủ ấn, phía trước cơ thể có hà quang bảy màu bay ra, hoá thành một tấm thần gương rực rỡ.

Một kiếm của Diệp Thành ở trạng thái đỉnh phong đâm lên thần gương kia toé ra từng đốm lửa nhưng vẫn không thể khiến nó vỡ tan.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cảnh tượng này khiến hậu duệ của các hoàng đế chợt thẫn thờ.Thánh Chủ Thiên Đình, thần vương Thần Triều chính là đại địch của kiếp này, lúc này bọn họ đang kề vai chiến đấu với nữ tử tóc bạc, cảnh tượng này khiến người ta phải cảm khái.“Ông rốt cục là ai?”, Diệp Thành trảm ra một kiếm kinh thế và truyền âm cho Thần Huyền Phong, đây là thắc mắc từ trước tới giờ của hắn, có người trông giống y hệt mình, sự trùng hợp này nói ra đến kẻ ngốc cũng không thể tin.AdvertisementThế nhưng nghe Diệp Thành hỏi vậy, Thần Huyền Phong lại không hề trả lời.Vẻ mặt của ông ta đờ đẫn, hai mắt vô hồn, về điểm này thì lại cực giống Hồng Trần.“Còn cô rốt cục là ai?”, không có được đáp án mình cần, Diệp Thành lại nhìn nữ tử tóc bạc, “vì sao lại trảm đạo thân của ta?”Thế nhưng nữ tử kia cũng giống như Thần Huyền Phong, không hề trả lời hắn, cô ta liên tiếp vung Chu Tiên Kiếm trong tay trảm ra kiếm mang bảy màu huỷ thiên diệt địa khiến Diệp Thành và Thần Huyền Phong không dám đối kháng.Điều đáng nói là trong thần sắc của nữ tử kia cũng hiện ra vẻ hoang mang, đôi mắt vô hồn đờ đẫn.Không thể phủ nhận cho dù là nữ tử tóc bạc hay Thần Huyền Phong hoặc là Hồng Trần năm xưa thì đều khiến Diệp Thành có cảm giác vô cùng quen thuộc khó nói thành lời.Không có được đáp án, Diệp Thành càng tấn công mạnh mẽ hơn, hắn ghét cái cảm giác không rõ ràng.Thế nhưng nữ tử tóc bạc lại không đáp lời hắn, thanh thần kiếm bảy màu trong tay cứ thế vung ra, một kiếm trảm lìa tinh hà.Thần thương!Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, phần trán có thần mang b*n r*, hắn muốn trảm diệt chân thân linh hồn của nữ tử tóc bạc kia.Vẻ mặt của nữ tử tóc bạc hết sức lạnh lùng, phần trán có hà quang bay ra với bảy màu rực rỡ giống như cầu vồng. Một đòn thần thương của Diệp Thành bị hà quang của thanh kiếm bảy màu kia phá tan.Vút!Thần Huyền Phong sát phạt tới, phi lôi thần quyết bá đạo vô song trảm ra một kiếm chí mạng.Nữ tử tóc bạc như đã có dự đoán từ trước, cô ta nhẹ nhàng né qua sau đó bàn tay giơ lên, trong lòng bàn tay có nhật nguyệt tinh thần huyễn hoá ra, một chưởng đó khiến cho Thần Huyền Phong bị đánh ra cả trăm trượng, thần vương cái thế mà cơ thể đều bị trảm lìa.Shhh!Phía Tiêu Thần thấy vậy thì đều hít vào một hơi khí lạnh, Thần Huyền Phong là bậc thông thiên mà bị một chưởng của nữ tử kia đánh tới mức ói ra máu, bọn họ không tưởng tượng được nổi nữ tử kia rốt cục mạnh tới mức nào, và là thần thánh phương nào.Vạn Kiếm Phong Thần!Diệp Thành lại sát phạt tới, Vạn Kiếm Quy Nhất hợp với phong thần quyết tạo thành một kiếm, uy lực đâm xuyên mạnh mẽ, có thể đâm thấu mọi thứ trên thế gian.Nữ tử tóc bạc dùng một tay kết thủ ấn, phía trước cơ thể có hà quang bảy màu bay ra, hoá thành một tấm thần gương rực rỡ.Một kiếm của Diệp Thành ở trạng thái đỉnh phong đâm lên thần gương kia toé ra từng đốm lửa nhưng vẫn không thể khiến nó vỡ tan.

Chương 2384: Vạn Kiếm Phong Thần!