“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2388: Tinh Thần!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tiếng phun ra máu này như được vang vọng lại nhưng nếu nghe kĩ thì đó không phải là âm thanh vang vọng mà là có thêm người khác phun ra máu.Và người đó không phải ai khác chính là đạo thân Tinh Thần, lúc này sắc mặt hắn cũng tái nhợt.Tinh Thần!AdvertisementThánh nữ Tinh Nguyệt vội tiến lên trước. đạo thân Tinh Thần che đi phần ngực, vẻ mặt đau đớn tột cùng như thể hắn cũng bị đâm xuyên vào ngực vậy.Vút!Nữ tử tóc bạc rút thanh Chu Tiên Kiếm ra khỏi cơ thể Thần Huyền Phong sau đó dịch chuyển ra cả trăm trượng.Vút!Cô ta vừa lùi về sau, một đạo kiếm mang cái thế liền trảm vào vị trí mà cô ta đứng ban nãy.Người ra tay chính là một người mặc y phục đen, đeo mặt nạ đen với sức mạnh kinh người.Hồng Trần!Diệp Thành nhận ra người này, đây chẳng phải là sư phụ của Hồng Trần Tuyết, Viêm Hoàng Thánh Chủ đời thứ chín mươi bảy sao?Rầm! Rầm!Hồng Trần hiện thân, ông ta nhìn chằm chằm vào nữ tử tóc bạc, ông ta là người tường tận nhiều bí thuật, mỗi lần ra tay đều tung ra tâhnf thông cái thế liên tiếp khiến nữ tử tóc bạc lùi về sau.Phụt!Thần Huyền Phong lại lần nữa phun ra máu sau đó lập tức ngã nhào ra và được Diệp Thành đỡ lấy.Huyền Phong!Thiên Thương Nguyệt đang đại chiến với kẻ mặc y phục tím cũng di chuyển ôm Thần Huyền Phong vào lòng.Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn cầm chắc thanh kiếm cùng Hồng Trần sát phạt về phía nữ tử tóc bạc trấn áp cô ta.Thấy vậy, kẻ mặc y phục tím không bị Thiên Thương Nguyệt kiểm soát nhưng cũng trong trạng thái thê thảm sát phạt tới, hắn ta cũng cùng với Diệp Thành và Hồng Trần đối đầu với nữ tử tóc bạc kia.Có điều hắn ta còn chưa gia nhập vào vòng chiến đấu đã bị một bàn tay lôi ra ngoài, còn chưa đáp đất thì bị một kiếm cái thế trảm tới mức máu me nhơ nhuốc.Lại có người đến, chính là Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên.Bọn họ sát phạt ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn, người nào người nấy thân hình thảm hại, vỗn dĩ định quay về dưỡng thương nhưng nghe nói ở đây có đại chiến nên lại quay lại, vừa hay đụng trúng kẻ mặc y phục tím kia.Lại là các ngươi!Thấy Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên, kẻ mặc y phục tím nghiến răng, đây là lần thứ mấy hắn bị trọng thương rồi nên hắn vô cùng phẫn nộ.Chuyện…chuyện gì thế này!
Tiếng phun ra máu này như được vang vọng lại nhưng nếu nghe kĩ thì đó không phải là âm thanh vang vọng mà là có thêm người khác phun ra máu.
Và người đó không phải ai khác chính là đạo thân Tinh Thần, lúc này sắc mặt hắn cũng tái nhợt.
Tinh Thần!
Advertisement
Thánh nữ Tinh Nguyệt vội tiến lên trước. đạo thân Tinh Thần che đi phần ngực, vẻ mặt đau đớn tột cùng như thể hắn cũng bị đâm xuyên vào ngực vậy.
Vút!
Nữ tử tóc bạc rút thanh Chu Tiên Kiếm ra khỏi cơ thể Thần Huyền Phong sau đó dịch chuyển ra cả trăm trượng.
Vút!
Cô ta vừa lùi về sau, một đạo kiếm mang cái thế liền trảm vào vị trí mà cô ta đứng ban nãy.
Người ra tay chính là một người mặc y phục đen, đeo mặt nạ đen với sức mạnh kinh người.
Hồng Trần!
Diệp Thành nhận ra người này, đây chẳng phải là sư phụ của Hồng Trần Tuyết, Viêm Hoàng Thánh Chủ đời thứ chín mươi bảy sao?
Rầm! Rầm!
Hồng Trần hiện thân, ông ta nhìn chằm chằm vào nữ tử tóc bạc, ông ta là người tường tận nhiều bí thuật, mỗi lần ra tay đều tung ra tâhnf thông cái thế liên tiếp khiến nữ tử tóc bạc lùi về sau.
Phụt!
Thần Huyền Phong lại lần nữa phun ra máu sau đó lập tức ngã nhào ra và được Diệp Thành đỡ lấy.
Huyền Phong!
Thiên Thương Nguyệt đang đại chiến với kẻ mặc y phục tím cũng di chuyển ôm Thần Huyền Phong vào lòng.
Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn cầm chắc thanh kiếm cùng Hồng Trần sát phạt về phía nữ tử tóc bạc trấn áp cô ta.
Thấy vậy, kẻ mặc y phục tím không bị Thiên Thương Nguyệt kiểm soát nhưng cũng trong trạng thái thê thảm sát phạt tới, hắn ta cũng cùng với Diệp Thành và Hồng Trần đối đầu với nữ tử tóc bạc kia.
Có điều hắn ta còn chưa gia nhập vào vòng chiến đấu đã bị một bàn tay lôi ra ngoài, còn chưa đáp đất thì bị một kiếm cái thế trảm tới mức máu me nhơ nhuốc.
Lại có người đến, chính là Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên.
Bọn họ sát phạt ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn, người nào người nấy thân hình thảm hại, vỗn dĩ định quay về dưỡng thương nhưng nghe nói ở đây có đại chiến nên lại quay lại, vừa hay đụng trúng kẻ mặc y phục tím kia.
Lại là các ngươi!
Thấy Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên, kẻ mặc y phục tím nghiến răng, đây là lần thứ mấy hắn bị trọng thương rồi nên hắn vô cùng phẫn nộ.
Chuyện…chuyện gì thế này!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tiếng phun ra máu này như được vang vọng lại nhưng nếu nghe kĩ thì đó không phải là âm thanh vang vọng mà là có thêm người khác phun ra máu.Và người đó không phải ai khác chính là đạo thân Tinh Thần, lúc này sắc mặt hắn cũng tái nhợt.Tinh Thần!AdvertisementThánh nữ Tinh Nguyệt vội tiến lên trước. đạo thân Tinh Thần che đi phần ngực, vẻ mặt đau đớn tột cùng như thể hắn cũng bị đâm xuyên vào ngực vậy.Vút!Nữ tử tóc bạc rút thanh Chu Tiên Kiếm ra khỏi cơ thể Thần Huyền Phong sau đó dịch chuyển ra cả trăm trượng.Vút!Cô ta vừa lùi về sau, một đạo kiếm mang cái thế liền trảm vào vị trí mà cô ta đứng ban nãy.Người ra tay chính là một người mặc y phục đen, đeo mặt nạ đen với sức mạnh kinh người.Hồng Trần!Diệp Thành nhận ra người này, đây chẳng phải là sư phụ của Hồng Trần Tuyết, Viêm Hoàng Thánh Chủ đời thứ chín mươi bảy sao?Rầm! Rầm!Hồng Trần hiện thân, ông ta nhìn chằm chằm vào nữ tử tóc bạc, ông ta là người tường tận nhiều bí thuật, mỗi lần ra tay đều tung ra tâhnf thông cái thế liên tiếp khiến nữ tử tóc bạc lùi về sau.Phụt!Thần Huyền Phong lại lần nữa phun ra máu sau đó lập tức ngã nhào ra và được Diệp Thành đỡ lấy.Huyền Phong!Thiên Thương Nguyệt đang đại chiến với kẻ mặc y phục tím cũng di chuyển ôm Thần Huyền Phong vào lòng.Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn cầm chắc thanh kiếm cùng Hồng Trần sát phạt về phía nữ tử tóc bạc trấn áp cô ta.Thấy vậy, kẻ mặc y phục tím không bị Thiên Thương Nguyệt kiểm soát nhưng cũng trong trạng thái thê thảm sát phạt tới, hắn ta cũng cùng với Diệp Thành và Hồng Trần đối đầu với nữ tử tóc bạc kia.Có điều hắn ta còn chưa gia nhập vào vòng chiến đấu đã bị một bàn tay lôi ra ngoài, còn chưa đáp đất thì bị một kiếm cái thế trảm tới mức máu me nhơ nhuốc.Lại có người đến, chính là Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên.Bọn họ sát phạt ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn, người nào người nấy thân hình thảm hại, vỗn dĩ định quay về dưỡng thương nhưng nghe nói ở đây có đại chiến nên lại quay lại, vừa hay đụng trúng kẻ mặc y phục tím kia.Lại là các ngươi!Thấy Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên, kẻ mặc y phục tím nghiến răng, đây là lần thứ mấy hắn bị trọng thương rồi nên hắn vô cùng phẫn nộ.Chuyện…chuyện gì thế này!