Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2396: “Tỷ ấy bế quan rồi”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không biết đến khi nào ông chợt dừng bước, dù Hồng Trần Tuyết kéo thế nào ông cũng không đi.Ông cứng ngắc ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn ngọn núi trước mặt.Ngọn núi đẹp như người con gái quyến rũ, dưới làn sương mờ tầng tầng lớp lớp mang đến cho người ta cảm giác như mộng như ảo.Ngọc Nữ Phong!AdvertisementLần đầu tiên Hồng Trần lên tiếng, giọng nói khàn khàn mà tang thương, đến chính ông cũng không biết mình lại nói ra ba chữ này.“Sư tôn?”, Hồng Trần Tuyết thử hỏi.Hồng Trần không trả lời, vẫn ngẩng đầu nhìn Ngọc Nữ Phong dường như có thể nhìn thấy các cô gái đang đứng trên đỉnh núi.“Người đó thật kỳ lạ”, trên đỉnh Ngọc Nữ Phong, phía Thượng Quan Hàn Nguyệt dường như cũng có thể nhìn thấy Hồng Trần đang đứng dưới chân núi nhìn lên, ai cũng kinh ngạc.“Cảm giác rất quen thuộc, cứ như thể đã gặp ở đâu đó”.“Thật trùng hợp, ta cũng thấy vậy”.Dưới chân núi, Hồng Trần đã nhấc chân nhưng không phải Hồng Trần Tuyết dắt mà là ông tự đi, đến đâu ông cũng cứng ngắc xoay cổ nhìn mọi vật xung quanh.Sự kỳ lạ của ông khiến trưởng lão và đệ tử đi ngang qua đều ngạc nhiên.Điều đáng ngạc nhiên là Hồng Trần đứng thẳng tắp ở đó như một pho tượng, mỗi khi có người đi qua, ông sẽ nhìn họ bằng đôi mắt trống rỗng như một hình nộm không có cảm xúc.Đi thôi sư tôn!Hồng Trần Tuyết cười nhẹ, kéo Hồng Trần đi.“Đưa ông ấy tới có thật sự ổn không?”, phía sau, Tử Huyên xuất hiện nhìn Thái Hư Cổ Long và Diệp Thành bên cạnh.“Có người đang chờ ông ấy”, Diệp Thành mỉm cười: “Cô ấy là một người số khổ, coi như hoàn thành tâm nguyện của cô ấy đi”.“Con người, rất kỳ lạ”, Thái Hư Cổ Long lắc đầu bất đắc dĩ.“Diệp Thành”, dưới Ngọc Nữ Phong, phía Sở Linh đã đi xuống, cũng nhìn về hướng Hồng Trần Tuyết và Hồng Trần rời đi: “Người đó là ai vậy?”“Hồng Trần”.“Hồng Trần?”, cả toán nữ nhân sững sờ, như thể đã từng nghe tới danh Hồng Trần: “Không… Không phải ông ấy đã chết rồi ư?”“Còn sống”, Diệp Thành mỉm cười, nhìn quanh một lượt: “Sở Huyên đâu? Sao không thấy cô ấy vậy?”“Tỷ ấy bế quan rồi”.Bên này, Hồng Trần Tuyết đã đưa Hồng Trần vào Địa Cung, nhưng bà lại để Hồng Trần đứng ở cửa trước rồi đi vào một mình.“Sư nương”, bà cười ngọt ngào nhìn Sở Linh Ngọc đang bị phong ấn trên tế đàn.“Đừng gọi ta như vậy, không quen”, Sở Linh Ngọc mở mắt nhưng cười không được tự nhiên lắm.“Người ở đây có thấy chán không?”, Hồng Trần Tuyết cười.“Ngươi nghĩ sao?”“Vậy con tìm một người tới trò chuyện cùng người nhé?”

Không biết đến khi nào ông chợt dừng bước, dù Hồng Trần Tuyết kéo thế nào ông cũng không đi.

Ông cứng ngắc ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn ngọn núi trước mặt.

Ngọn núi đẹp như người con gái quyến rũ, dưới làn sương mờ tầng tầng lớp lớp mang đến cho người ta cảm giác như mộng như ảo.

Ngọc Nữ Phong!

Advertisement

Lần đầu tiên Hồng Trần lên tiếng, giọng nói khàn khàn mà tang thương, đến chính ông cũng không biết mình lại nói ra ba chữ này.

“Sư tôn?”, Hồng Trần Tuyết thử hỏi.

Hồng Trần không trả lời, vẫn ngẩng đầu nhìn Ngọc Nữ Phong dường như có thể nhìn thấy các cô gái đang đứng trên đỉnh núi.

“Người đó thật kỳ lạ”, trên đỉnh Ngọc Nữ Phong, phía Thượng Quan Hàn Nguyệt dường như cũng có thể nhìn thấy Hồng Trần đang đứng dưới chân núi nhìn lên, ai cũng kinh ngạc.

“Cảm giác rất quen thuộc, cứ như thể đã gặp ở đâu đó”.

“Thật trùng hợp, ta cũng thấy vậy”.

Dưới chân núi, Hồng Trần đã nhấc chân nhưng không phải Hồng Trần Tuyết dắt mà là ông tự đi, đến đâu ông cũng cứng ngắc xoay cổ nhìn mọi vật xung quanh.

Sự kỳ lạ của ông khiến trưởng lão và đệ tử đi ngang qua đều ngạc nhiên.

Điều đáng ngạc nhiên là Hồng Trần đứng thẳng tắp ở đó như một pho tượng, mỗi khi có người đi qua, ông sẽ nhìn họ bằng đôi mắt trống rỗng như một hình nộm không có cảm xúc.

Đi thôi sư tôn!

Hồng Trần Tuyết cười nhẹ, kéo Hồng Trần đi.

“Đưa ông ấy tới có thật sự ổn không?”, phía sau, Tử Huyên xuất hiện nhìn Thái Hư Cổ Long và Diệp Thành bên cạnh.

“Có người đang chờ ông ấy”, Diệp Thành mỉm cười: “Cô ấy là một người số khổ, coi như hoàn thành tâm nguyện của cô ấy đi”.

“Con người, rất kỳ lạ”, Thái Hư Cổ Long lắc đầu bất đắc dĩ.

“Diệp Thành”, dưới Ngọc Nữ Phong, phía Sở Linh đã đi xuống, cũng nhìn về hướng Hồng Trần Tuyết và Hồng Trần rời đi: “Người đó là ai vậy?”

“Hồng Trần”.

“Hồng Trần?”, cả toán nữ nhân sững sờ, như thể đã từng nghe tới danh Hồng Trần: “Không… Không phải ông ấy đã chết rồi ư?”

“Còn sống”, Diệp Thành mỉm cười, nhìn quanh một lượt: “Sở Huyên đâu? Sao không thấy cô ấy vậy?”

“Tỷ ấy bế quan rồi”.

Bên này, Hồng Trần Tuyết đã đưa Hồng Trần vào Địa Cung, nhưng bà lại để Hồng Trần đứng ở cửa trước rồi đi vào một mình.

“Sư nương”, bà cười ngọt ngào nhìn Sở Linh Ngọc đang bị phong ấn trên tế đàn.

“Đừng gọi ta như vậy, không quen”, Sở Linh Ngọc mở mắt nhưng cười không được tự nhiên lắm.

“Người ở đây có thấy chán không?”, Hồng Trần Tuyết cười.

“Ngươi nghĩ sao?”

“Vậy con tìm một người tới trò chuyện cùng người nhé?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không biết đến khi nào ông chợt dừng bước, dù Hồng Trần Tuyết kéo thế nào ông cũng không đi.Ông cứng ngắc ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn ngọn núi trước mặt.Ngọn núi đẹp như người con gái quyến rũ, dưới làn sương mờ tầng tầng lớp lớp mang đến cho người ta cảm giác như mộng như ảo.Ngọc Nữ Phong!AdvertisementLần đầu tiên Hồng Trần lên tiếng, giọng nói khàn khàn mà tang thương, đến chính ông cũng không biết mình lại nói ra ba chữ này.“Sư tôn?”, Hồng Trần Tuyết thử hỏi.Hồng Trần không trả lời, vẫn ngẩng đầu nhìn Ngọc Nữ Phong dường như có thể nhìn thấy các cô gái đang đứng trên đỉnh núi.“Người đó thật kỳ lạ”, trên đỉnh Ngọc Nữ Phong, phía Thượng Quan Hàn Nguyệt dường như cũng có thể nhìn thấy Hồng Trần đang đứng dưới chân núi nhìn lên, ai cũng kinh ngạc.“Cảm giác rất quen thuộc, cứ như thể đã gặp ở đâu đó”.“Thật trùng hợp, ta cũng thấy vậy”.Dưới chân núi, Hồng Trần đã nhấc chân nhưng không phải Hồng Trần Tuyết dắt mà là ông tự đi, đến đâu ông cũng cứng ngắc xoay cổ nhìn mọi vật xung quanh.Sự kỳ lạ của ông khiến trưởng lão và đệ tử đi ngang qua đều ngạc nhiên.Điều đáng ngạc nhiên là Hồng Trần đứng thẳng tắp ở đó như một pho tượng, mỗi khi có người đi qua, ông sẽ nhìn họ bằng đôi mắt trống rỗng như một hình nộm không có cảm xúc.Đi thôi sư tôn!Hồng Trần Tuyết cười nhẹ, kéo Hồng Trần đi.“Đưa ông ấy tới có thật sự ổn không?”, phía sau, Tử Huyên xuất hiện nhìn Thái Hư Cổ Long và Diệp Thành bên cạnh.“Có người đang chờ ông ấy”, Diệp Thành mỉm cười: “Cô ấy là một người số khổ, coi như hoàn thành tâm nguyện của cô ấy đi”.“Con người, rất kỳ lạ”, Thái Hư Cổ Long lắc đầu bất đắc dĩ.“Diệp Thành”, dưới Ngọc Nữ Phong, phía Sở Linh đã đi xuống, cũng nhìn về hướng Hồng Trần Tuyết và Hồng Trần rời đi: “Người đó là ai vậy?”“Hồng Trần”.“Hồng Trần?”, cả toán nữ nhân sững sờ, như thể đã từng nghe tới danh Hồng Trần: “Không… Không phải ông ấy đã chết rồi ư?”“Còn sống”, Diệp Thành mỉm cười, nhìn quanh một lượt: “Sở Huyên đâu? Sao không thấy cô ấy vậy?”“Tỷ ấy bế quan rồi”.Bên này, Hồng Trần Tuyết đã đưa Hồng Trần vào Địa Cung, nhưng bà lại để Hồng Trần đứng ở cửa trước rồi đi vào một mình.“Sư nương”, bà cười ngọt ngào nhìn Sở Linh Ngọc đang bị phong ấn trên tế đàn.“Đừng gọi ta như vậy, không quen”, Sở Linh Ngọc mở mắt nhưng cười không được tự nhiên lắm.“Người ở đây có thấy chán không?”, Hồng Trần Tuyết cười.“Ngươi nghĩ sao?”“Vậy con tìm một người tới trò chuyện cùng người nhé?”

Chương 2396: “Tỷ ấy bế quan rồi”.